Số trứng kia vừa vỡ, mí mắt của đám người Miêu thị lập tức giật giật.
"Tiểu tử lãng phí đồ ăn này!" Miêu thị không nhịn được mà mắng một câu, lập tức muốn đi xem đống trứng vỡ kia nhưng lòng trứng chảy đầy đất, trộn lẫn với bùn đất.
Vậy mà Hoắc Lâm còn đi lên giẫm giẫm mấy cái.
Giẫm xong, Hoắc Lâm hừ một tiếng rồi nhặt đào và hạnh lên.
Trong lòng nó tính toán một chút, sau đó cho hết quả trong tay trái, tay phải vào miệng, ăn ngay lập tức.
"Tiểu tử hư đốn này! Ngươi muốn bị đánh có phải không!?" Hoắc Cường muốn đi lên đánh người.
Nhưng Hoắc Lâm là ai? Lúc nãy bị Hoắc Cường nhéo là vì nó không muốn chạy.
Nhưng lúc này thì khác, Hoắc Cường vừa định tiến lên, Hoắc Lâm đã nhấc chân chạy ra ngoài, sau đó mở miệng gào lên: "Đánh người rồi! Đánh người rồi! Người xấu muốn đánh trẻ con rồi!"
Nơi này dễ làm người khác chú ý, vốn dĩ những người Hoắc gia mới tới này đã bị để ý.
Từ khi Đại Hoàng của Tống Anh học được cách gáy báo thức vào sáng sớm thì người trong thôn đã quen ngủ sớm dậy sớm.
Mỗi ngày, trời vừa sáng, trẻ con trong thôn đã phải chạy bộ tới học đường đi học, vừa rèn luyện sức khỏe bằng cách chạy bộ vừa đọc thơ.
Giọng đọc thơ rõ ràng, êm tai cộng với khói bếp khắp nơi tạo nên bầu không khí tốt lành trong thôn.
Bởi vì mọi người đều thức dậy sớm nên càng không nhịn được mà chú ý tới gia đình mới tới này.
Không biết đối phương có thể quen với lối sinh hoạt của thôn bọn họ hay không.
Nhưng quan sát lâu như vậy vẫn không thấy khói bếp bốc lên từ nhà đó, không cần đoán cũng biết chắc chắn những người này chưa rời giường.
Tuy nhà này mới tới nhưng lý chính và mọi người đều nể mặt Hoắc Nhung nên ai cũng tặng ít đồ, Tống Anh còn cho mấy bao khoai sắn.
Vì vậy, mặc dù là ngày đầu tiên tới đây nhưng nhà này cũng không đến mức không có nồi, không có thức ăn.
Có thức ăn mà không thấy khói bếp thì chính là... lười biếng.
Nhưng dù sao cũng là ngày đầu tiên, người ta đi đường mệt mỏi là chuyện bình thường, thế nên những người gần đó cũng không nói gì.
Nhưng hoàn toàn không ngờ được lại bất chợt nghe thấy tiếng kêu khóc ở nhà đó.
Phóng mắt nhìn lên thì thấy không biết từ lúc nào đã có một đứa trẻ leo lên mái nhà!
"Trời ơi! Đó không phải là Hoắc đại lang sao!?" Người có thị lực tốt vừa nhìn thấy đã lập tức sợ hết hồn.
"Đi đi đi! Đi xem một chút!"
Chỉ trong chốc lát, không ít người đã nổi giận đùng đùng đi tới Hoắc gia.
Lúc này, Hoắc Lâm rất thông minh, nó chạy quanh sân hai vòng rồi lập tức leo lên mái nhà!
Hoắc Cường đuổi theo không kịp, chỉ có thể đứng nhìn ở dưới, sắc mặt đen thui, cũng hơi sốt ruột.
Miêu thị phản ứng nhanh, biết động tĩnh lúc này quá lớn, không thể chiếm được hời nên lập tức tận tình khuyên bảo: "Trời ơi, tâm can bảo bối của ta! Chỗ đó cao quá rồi, mau đi xuống có được không? A bà luộc trứng cho ngươi ăn nhé..."
Hoắc Đại Hổ trông hiền lành, nãy giờ không nói lời nào cũng lên tiếng: "A gia làm cho ngươi một thanh kiếm gỗ có được không? Ngươi mau xuống dưới đi..."
Tuy Hoắc Cường hơi không vui trong lòng nhưng cũng không phải người không hiểu chuyện.
Hôm nay là ngày đầu tiên bọn họ tới đây, nếu bị phát hiện ra chuyện bắt nạt Hoắc Lâm thì cuộc sống sau này chắc chắn không thể nào tốt được.
"Lâm ca nhi, lúc nãy ta chỉ nói đùa với ngươi thôi.
Ngươi chính là Đại chất tử của ta, là huyết mạch duy nhất của Đại ca ta, ta thương ngươi còn không kịp nữa là..." Mặt Hoắc Cường vô cảm, tuy hung dữ nhưng lại có mấy phần nữ tính, làm bộ làm tịch như thế khiến Hoắc Lâm thầm cảm thấy buồn nôn.
Hoắc Lâm suy nghĩ một chút, quyết định vò rối mái tóc xinh đẹp của mình.
Sau đó miệng méo xệch, khóc to, trên mặt lập tức lã chã nước mắt.
"Hu hu! Các ngươi là người xấu! Các ngươi uy hiếp ta! Ta ghét các ngươi!"
Mọi người vừa xông vào cửa thì đã nghe thấy tiếng kêu la thấu ruột thấu gan của Hoắc Lâm, nhất thời đều đau lòng.
Đứa trẻ được người khắp thôn yêu thích nhất là ai? Đương nhiên chính là Hoắc Lâm!
Đứa nhỏ này đáng yêu như tiên đồng trên trời, đã vậy miệng lưỡi còn ngọt ngào, chỉ cần người khác đối xử tốt với nó thì nó đều tươi cười đáp lại, thật sự khiến người ta không đành lòng lạnh nhạt dù chỉ một chút!
Vậy mà lúc này lại khóc lóc đau lòng như thế!