Mục lục
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Tống Phúc Sơn tức giận đến run rẩy, kiên quyết không chịu lên xe.

 

Lục Giai là người ngoài nhìn vào cũng thấy người này đáng thương.

 

 

Hán tử đã bốn mươi tuổi, vậy mà lại bị muội muội Tống gia chọc tức đến mức không nói nên lời, cực cực khổ khổ mượn bạc, kết quả vừa qua tay đã bị lừa mất rồi, thật là... chua xót.

 

"Đại bá, người còn tiền không? Không ngồi xe lừa của ta thì tự chạy về đi.

Nếu người không về thì a gia ta sẽ tới, thể diện của người sẽ càng khó giữ.

Tất cả mọi người ở phường nhuộm đều sẽ biết người bị lão tử dạy dỗ, về sau càng khó sống hơn.

Hơn nữa, người cũng sẽ không vì chút chuyện nhỏ này mà chạy trốn đấy chứ?" Tống Anh nói tiếp.

 

 

Tống Phúc Sơn tuy vô cùng tức giận nhưng trong lòng cũng hoảng sợ.

 

Lão cha của hắn ta trước đây cực kỳ chú trọng mặt mũi của trưởng tử, nhưng từ khi xảy ra chuyện của nhi tử của hắn ta, thái độ của lão gia tử đã thay đổi nghiêng trời lệch đất.

 

Lần trước ông lên trấn còn cố ý mắng hắn ta một trận đấy!

Bây giờ, nếu hắn ta không chủ động quay về, e rằng thật sự có thể làm loạn đến mức khiến hắn ta bỏ việc!

Nhưng ngồi xe lừa của chất nữ quay về?

Tống Phúc Sơn tức giận trong lòng, cảm thấy không giữ được mặt mũi, lề mề trong chốc lát: "Ta tự về!"

"Ta sẽ nói với a gia rằng người sẽ về trước đêm nay.

Nếu muộn hơn... Đến lúc đó sẽ để a gia tới tìm người." Tống Anh thuận miệng nói, nói xong thì điều khiển xe lừa rời đi.

 

Thích ngồi hay không, ma bài bạc còn có mặt mũi lựa chọn sao?

Tống Phúc Sơn vốn đang định rụt rè một chút, nếu Nhị chất nữ khăng khăng muốn hắn ta lên xe thì tiện đường ngồi lên cũng được...

Không ngờ nha đầu chết tiệt kia không những quay đầu đi thẳng mà sau khi rời đi, trên mặt đất còn có thêm một bãi phân lừa! 

Trong trấn có chỗ đỗ xe lừa, bò, ngựa riêng, còn có người chuyên môn thu dọn phân động vật để ủ làm phân bón.

Nếu Tống Anh đánh xe lừa trên đường thì chứng tỏ nàng đã nộp phí qua đường, tự nhiên sẽ có người dọn phân lừa...

Nhưng bây giờ chỗ này là ngay trước cổng phường nhuộm mà?

Nếu lão bản nhìn thấy trước cổng có một đống phân như vậy thì sẽ đen mặt!

Tống Phúc Sơn nhìn trái nhìn phải, cuối cùng quay vào tìm giấy dầu nhặt thứ này lên.

 

Trong lòng càng nghẹn đến phát hỏa.

 

Hôm nay thực sự xui xẻo.

 

Sao có thể bị nha đầu kia bắt được chứ? Nếu đổi thành người khác thì đã không đến nước này rồi?

"Tống cô nương quả là người ngay thẳng..." Lục Giai hơi lúng túng, với hắn ta mà nói, đây là nhìn thấy chuyện riêng của nhà người khác, nếu là hào môn đại tộc thì chính là vấn đề lớn.

 

 

"Không liên quan gì đến ngay thẳng, đánh bạc là thói hư tật xấu không thể dung túng.

Đừng nói hắn chỉ là Đại bá, cho dù là cha ta, nếu nên dạy dỗ thì phải dạy dỗ.

Nếu không, một người không hiền, cả nhà sẽ xui xẻo." Tống Anh thản nhiên đáp.

 

Xã hội này quá khác biệt so với kiếp trước, không có bất kỳ ai được phép tồn tại độc lập.

 

Chỉ cần có cha sinh nương dưỡng thì sẽ quấn chặt quan hệ với nhau.

 

Đơn giản nhất, ở kiếp trước, một người phạm tội, cho dù có tử hình thì cũng chỉ một mình người phạm tội phải chết, nhưng ở đây thì sao?

Tru di tam tộc, tru di cửu tộc cũng không có gì lạ.

 

Mặc dù tình huống toàn bộ gia tộc bị liên lụy không nhiều lắm nhưng đều sẽ ảnh hưởng tới những phương diện khác.

Có thể nói, chỉ cần một người không hiểu chuyện, toàn tộc sẽ không dám ngẩng đầu.

 

Đánh bạc xem như là chuyện nhỏ.

 

Nhưng từ chuyện nhỏ có thể thấy được nhân phẩm.

 

Không ngăn cản chuyện nhỏ, tới lúc xảy ra chuyện lớn thì đã không thể nào cứu chữa được nữa.

 

Nếu hy sinh xương cốt của Đại bá có thể đổi lấy chuyện hắn ta ngoan ngoãn ở trong nhà, không làm ầm ĩ thì Tống Anh cảm thấy rất đáng giá.

Vậy nên lát nữa tới Tống gia, nàng chắc chắn sẽ phóng dao không chút khách khí.

 

Lục Giai lúc này rơi vào trầm tư.

 

"Vậy nếu... sau đó bị trưởng bối dạy dỗ khiến người khác nghi ngờ nhân phẩm của mình không tốt thì phải làm sao?" Lục Giai hỏi tiếp.

 

Tống Anh quay đầu lại nhìn hắn ta: "Trong nhà Lục công tử cũng có loại chuyện này sao? Nếu là như vậy, ta cảm thấy ngươi không cần lo lắng..."

"Vì sao?" Lục Giai theo bản năng hỏi.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK