Tống Anh ở nhà đang chờ Hoắc Lâm.
"Nương! Con về rồi!" Trạng thái của Hoắc Lâm cũng không tệ lắm.
Nếu không phải nghe thấy động tĩnh có người đưa Hoắc Lâm về thì Tống Anh còn cho rằng nó chơi cùng với những người Hoắc gia đó rất vui vẻ.
"Nương? Sao người không hỏi con xem lúc nãy đã xảy ra chuyện gì?" Hoắc Lâm hỏi.
Lúc này, Tống Anh đang đọc sách, còn Ngưu Đại Lực thì đang làm việc nhà, bầu không khí vô cùng thoải mái.
Nàng ngồi trên ghế bập bênh đung đưa mấy cái, sau đó cắn một miếng trái cây: "Còn có thể có chuyện gì nữa chứ? Nhìn mái tóc lộn xộn của ngươi là biết rồi, không chừng lúc nãy còn đại chiến một trận."
"Vậy người không lo lắng cho con sao?" Hoắc Lâm hừ một tiếng.
"Dù sao ngươi cũng là nhân sâm tinh, còn có thể bị người ta hãm hại sao?" Tống Anh cười.
Nếu thật sự là trẻ con bình thường, chẳng hạn như Tống Đạt hoặc Tống Võ, chắc chắn nàng sẽ không để bọn chúng một mình đi qua đó.
Nhưng Hoắc Lâm thì khác, trông đơn thuần và ngốc nghếch nhưng lại khó bắt nạt nhất.
Hơn nữa...
Nàng tốn nhiều công sức như vậy để khiến Tống lý chính giao căn nhà cạnh hồ nước cho những người Hoắc gia chính là vì muốn bọn họ sống ngay dưới mí mắt của mọi người, chỉ cần gió thổi cỏ lay một chút thôi thì bảo đảm toàn thôn đều biết!
Hoắc Lâm lại không phải đồ ngốc, chỉ cần gào mấy câu thì không thể nào thiệt thòi được!
Tống Anh vẫn rất tin tưởng mức độ được người trong thôn yêu thích của Hoắc Lâm.
Tuy nhiên, dù đã biết trước Hoắc Lâm sẽ không bị hại nhưng Tống Anh cũng khá tò mò người nhà kia sẽ làm gì nên vẫn hỏi: "Bọn họ nhận quà rồi sao? Có nói gì không? Chẳng lẽ hỏi ngươi về tình hình của ta?"
"Ừm... Nếu dựa theo hướng phát triển thông thường, người bình thường đều sẽ cảm thấy trẻ con như ngươi ngây thơ, dễ lừa gạt, cho vài thứ tốt hoặc hù dọa mấy câu là có thể hỏi ra vài chuyện của nương nó, nhất là... có bao nhiêu tài sản..." Tống Anh nói tiếp.
Tài sản là chuyện mà tất cả mọi người đều tò mò.
Hoắc Lâm nghe xong thì cảm thấy Tống Anh liệu sự như thần.
"Có phải người đặt một con mắt lên trán con để theo dõi không?" Hoắc Lâm mở to hai mắt, "Bọn họ rất lười, lúc con tới nhà còn chưa rời giường, còn chê con làm phiền bọn họ nghỉ ngơi! Con còn chưa kịp lấy đồ ra, mới nghe là ba quả trứng gà thì bọn họ lập tức hung dữ.
Người mà con phải gọi là thúc thúc xấu tính nhất, còn bóp mặt con!"
"May mà hắn không nắm tóc con, nếu không thì con nhất định không tha cho hắn đâu!" Hoắc Lâm hừ một tiếng.
Tống Anh nghe vậy thì cong môi cười cười.
"Vậy nên ngươi đã náo loạn một trận, để các a bà, thẩm tử làm chủ cho ngươi à?" Tống Anh nói.
"Đúng vậy.
Không phải nương đã nói rồi sao? Con chỉ là một đứa trẻ, không thể quá khác thường.
Nếu một mình con đánh gục nhiều người như vậy thì sau đó nhất định sẽ bị người ta thiêu chết." Hoắc Lâm nghiêm túc nói.
"Không tệ, có tiến bộ." Tống Anh gật đầu.
"Nương, chúng ta còn phải qua lại với bọn họ nữa sao?" Hoắc Lâm thở dài.
"Vì sao lại không chứ? Thú vị biết bao?" Tống Anh cong môi cười, "Đúng rồi, ngươi đi gọi Ếch ca ca của ngươi tới đây một chuyến, ta có chút chuyện cần nhờ hắn xử lý."
Nhân sâm tinh hơi sửng sốt nhưng vẫn lập tức đi làm.
Trước đây, Tống Anh hoàn toàn không nghĩ tới, nhưng từ lần trước Hắc Áp Áp nhờ mấy con quạ đen đi làm chuyện xấu, nàng đột nhiên phát hiện ra một cách rất tiện.
Chốc lát sau, nhân lúc người khác không để ý, một con ếch xanh lớn nhảy vào sân rồi hóa thành hình người.
"Sư phụ." Ếch tinh hành lễ.
"Ngươi có thể hiểu tiếng ếch không?" Hai mắt Tống Anh sáng lấp lánh.
Tiếng ếch?
"Sư phụ, ếch có thể biểu đạt cảm xúc và sự việc đều là con vật đã sinh ra linh trí..." Ếch tinh vội vàng nói.
"Vậy ngươi có đồng loại nào có linh trí không?" Tống Anh hỏi tiếp.