Nhân sâm tinh vừa nghe Tống Anh nói vậy thì lập tức giơ tay lên che kín đầu.
"Vậy thì không được..." Nhân sâm tinh dè dặt, "Hay là... con nhờ Đại Hoàng giúp đỡ, tìm con gà mái già kia lấy ba quả trứng gà lớn đưa qua là được rồi.
Còn có số trái cây mà chúng ta đã hái lúc trước nữa, không phải nương đang giữ sao? Cho con mấy quả được không?"
Theo lý thuyết, trái cây thu hoạch từ cây ăn quả ở thời đại này đều không khó ăn, nhưng cây ăn quả trong hậu viện của Tống Anh không giống như vậy.
Nàng dùng linh thủy tưới hằng ngày nên hương vị của trái cây vô cùng thơm ngon.
Bởi vì hương vị quá ngon nên Tống Anh không dễ dàng tặng cho người khác, dù sao cũng quá khác thường.
Sau khi thu hoạch, nàng cất hết trái cây vào trong không gian.
Tuy rằng trái cây để trong không gian cũng sẽ bị hỏng nhưng dường như vì có đủ linh khí nên tốc độ hỏng tương đối chậm.
Hơn nữa, nàng cũng phát hiện ra nếu nhúng trái cây vừa mới hái xuống vào linh thủy thì thời gian bảo quản sẽ được kéo dài.
Nhờ đó, không cần lo mùa đông không có trái cây ăn.
Có điều, số trái cây này đều là báu vật của Hoắc Lâm.
Bình thường cũng chỉ cho Tống gia, Đại Hoàng cùng Đại Bạch trong nhà ăn, những người khác đừng hòng nghĩ tới.
Vậy mà bây giờ lại sẵn lòng tặng cho người Hoắc gia.
Có thể thấy, đứa trẻ nhân sâm này vẫn quá ngây thơ, cho rằng tất cả người thân trong thiên hạ này đều là người tốt.
Tống Anh vẫn chưa quên cái quỳ của Miêu thị nên lúc này thấy thái độ của Hoắc Lâm như thế, nàng cũng không nóng nảy, ngược lại còn cười tủm tỉm nói: "Được, lát nữa... lấy cho ngươi mấy quả.
Ngươi đưa qua đó là được."
"Vâng!" Hoắc Lâm cong môi cười.
Tống Anh mỉm cười, đôi mắt cong cong.
Không có bọn Tống Đạt ở đây, nhân sâm tinh vùi mình trong đất suốt đêm.
Hôm sau còn đặc biệt xin phép phu tử cho nghỉ học rồi bắt đầu chuẩn bị quà.
Gà vịt trong nhà đã có thể đẻ trứng, con nào cũng đẻ ra trứng lớn hơn trứng bình thường một chút.
Vì để bày tỏ thành ý của mình, Hoắc Lâm còn đặc biệt chọn ra mấy quả trứng lớn nhất rồi chọn thêm mấy quả đào, quả hạnh lớn, đặt tất cả vào trong sọt, đeo sọt tới Hoắc gia.
Vừa đến Hoắc gia, Hoắc Lâm hơi sửng sốt.
Hình như chỗ các thúc thúc, tiểu cô cô ở không tốt lắm?
Rất rách nát.
Nhưng mà không sao!
Lúc nương nó mới dọn tới nhà mới cũng sống không tốt, nhưng chẳng phải sau này đã sửa sang lại nhà cửa thành căn nhà khí thế như bây giờ sao?
Cửa đã bị hỏng nên vốn dĩ không cần gõ cửa, Hoắc Lâm đi thẳng vào trong.
Nhưng lại hơi sững sờ.
Bây giờ... mặt trời đã lên cao rồi, sao còn chưa rời giường nữa?
Nó dè dặt gõ cửa phòng.
Một hồi lâu sau, ngoại trừ lão Chu thị thì những người khác đều bước ra, chỉ thấy mấy người trẻ tuổi còn ngáp liên tục.
"Ngươi là ai? Sớm như vậy đã chạy tới gõ cửa, có để người ta ngủ ngon không hả!?" Hoắc Cường mở miệng, vẻ mặt không vui.
Hoắc Lâm lùi về sau hai bước, thở phào một hơi, sau đó cười nói: "Ta là Hoắc Lâm, là..."
"Hoắc Lâm!?" Miêu thị nhảy dựng lên, "Ôi chao, đây là đại tôn nhi của ta phải không?!"
"Đúng vậy..." Hoắc Lâm hoảng sợ.
"Này, ngươi tới để làm gì? Có phải nương ngươi muốn mời bọn ta qua ăn cơm không?" Hoắc Tiểu Xảo lập tức hỏi.
Hoắc Lâm lắc đầu.
Hoắc Tiểu Xảo thấy vậy thì cau mày: "Bọn ta đi rất xa tới đây để nhận người thân mà nương ngươi quá không biết lễ nghĩa.
Làm tức phụ nhi, sáng sớm không đích thân tới hầu hạ còn chưa tính, ngay cả ăn cơm cũng không muốn mời bọn ta.
Haiz, thật sự không biết tại sao vị Đại ca số khổ kia của ta lại cưới một tức phụ nhi đáng lo như vậy..."
"..." Hoắc Lâm nghe xong thì ngây người.
Vậy là... tiểu cô cô này đang nói xấu nương nó?
"Xảo Nhi, nói bậy bạ gì đó?!" Miêu thị trợn mắt lườm Hoắc Tiểu Xảo một cái, "Đại tẩu ngươi nuôi con không dễ dàng, ngươi còn trẻ nên không hiểu được những chuyện này cũng là bình thường.
Nàng thủ thân cho Đại oa tử, còn kéo dài hương khói cho hắn, nhà chúng ta còn phải cảm ơn nàng đấy."