Đi xem bốn cửa hàng, vị trí đều tạm ổn, giá cả tương đương nhau, cuối cùng Tống Anh quyết định mua luôn một trong số đó.
Cửa hàng này cũng không lớn nhưng hậu viện rộng rãi, có thể cho nhóm rắn tinh ở lại.
Tống Anh không định đưa Hắc Áp Áp và Vận Linh về thôn.
Vận Linh là thân nam tử, tuổi còn nhỏ, năng lực còn yếu ớt.
Nếu không cẩn thận bị người khác nhìn thấy thì rất dễ bị chỉ trích.
Mà Hắc Áp Áp lại có quan hệ tốt với hắn, nếu phải ở lại một mình thì rất dễ khiến trẻ con tự tạo gánh nặng tâm lý cho bản thân.
Đã có cửa hàng, tất cả mọi chuyện đều đơn giản.
Tống Anh nhờ bồ câu đưa thư cho Tống Mãn Sơn, bảo hắn ta chuyển hàng tới đây trước.
Ngoài ra, nàng đích thân dạy dỗ rắn tinh chút kiến thức cơ bản.
Số hoa hái ở thôn Hạnh Hoa trước đây cũng phát huy tác dụng, được vận chuyển hết tới đây.
Tống Anh bận rộn mấy ngày, hàng xóm xung quanh, thậm chí cả những người đi ngang qua cũng hỏi thăm cửa hàng này của nàng sẽ bán thứ gì, đương nhiên chuyện này cũng truyền tới tai Thúy Nhan Trai.
Chưởng quầy suýt nữa nghiến gãy răng vàng.
Xà phòng rất thực dụng, đáng tiếc trước đây chỉ có mỗi Ý Quân Phường có hàng, số lượng cũng không nhiều lắm.
Giờ đây có thêm một cửa hàng chuyên bán xà phòng, con phố này cũng nhờ vậy mà náo nhiệt hơn.
Thật ra, xà phòng không ảnh hưởng quá lớn tới chuyện buôn bán của Thúy Nhan Trai, nhưng hễ cứ nghĩ tới chuyện thứ có thể hốt bạc hàng ngày này đang nằm trong tay người khác thì trong lòng chưởng quầy lại bực tức không nói nên lời.
Đã vậy, gần đây Thúy Nhan Trai còn bị mất không ít khách quen...
Cơn giận này mãi không được trút ra được, sự xuất hiện của cửa hàng của Tống Anh đã lập tức khiến chưởng quầy của Thúy Nhan Trai bùng nổ.
"Tống Anh này..." Chưởng quầy hừ lạnh một tiếng, ánh mắt lóe lên sự tàn nhẫn: "Tìm người cho nàng ta một bài học đi!"
Thật sự cho rằng Thúy Nhan Trai của ông ta không có ai đúng không!?
Trước đây đã cảnh cáo nha đầu kia rồi nhưng nữ nhân kia không những vẫn cứ làm theo ý mình mà bây giờ còn dám mở cửa hàng cạnh tranh!
"Không hay rồi chưởng quầy!" Vừa mới dứt lời, tiểu nhị trở về đã lập tức nói: "Nghe nói Tống cô nương kia mời chưởng quầy của mấy cửa hàng son phấn khác tới... Có lời đồn nói rằng nàng sẽ cung cấp hàng cho bọn họ!"
"Cung cấp hàng!?" Chưởng quầy trợn to mắt: "Không thể nào! Nha đầu kia chỉ là một cô nương dưới quê, vừa không có người vừa không có tiền trong tay, lấy đâu ra bản lĩnh cung cấp hàng?!"
"Bên ngoài... đồn như vậy..." Tiểu nhị nói.
"Mời những nhà nào tới?" Chưởng quầy vội vàng hỏi.
"Ngoại trừ Hoa chưởng quầy của Ý Quân Phường thì còn có bốn nhà khác, đều là cửa hiệu lâu đời trong trấn, hơn nữa còn không lui tới với... nhà chúng ta." Tiểu nhị đáp.
Đâu chỉ là không lui tới?
Mấy cửa hàng son phấn đó đều bị Thúy Nhan Trai bọn họ công kích tới mức sắp không sống nổi nữa rồi!
Nói trắng ra thì đều là kẻ thù của Thúy Nhan Trai bọn họ!
"Nha đầu này đúng là ngang tàn! Mượn sức một Ý Quân Phường còn chưa đủ, vậy mà còn muốn ôm đùi các nhà khác sao?? Chẳng qua chỉ là xà phòng thôi, thật sự cho rằng mình vô địch thiên hạ sao?" Trong lòng chưởng quầy càng chán ghét Tống Anh hơn nữa.
Nhất định phải dạy dỗ một trận, nhất định phải khiến nha đầu kia nếm mùi đau khổ!
Còn có người của cửa hàng nữa, nhất định phải tìm cách mua chuộc.
Ông ta không tin người bên cạnh Tống cô nương kia đều là tường đồng vách sắt!
Chưởng quầy lập tức bảo Viên quản sự đi sắp xếp người.
Đáng tiếc, mấy ngày nay Tống Anh chỉ qua lại giữa nhà trọ và cửa hàng, hoàn toàn không đi tới chỗ khác.
Không chỉ như thế, bên cạnh nàng luôn có một rắn tinh đi theo, hoàn toàn không cho bọn họ có cơ hội xuống tay.
Khoảng nửa tháng sau, cửa hàng của Tống Anh chính thức khai trương.
Ban đầu vốn định lấy tên cửa hàng là Tiên Sắc Phường như bên Tứ thúc, thế nhưng tới bước cuối cùng, Tống Anh nhìn mấy yêu quái bên cạnh mình, sửa lại bảng hiệu thành Vạn Linh Trai.