Mục lục
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Sở dĩ Tống Anh đưa ra lời mời là vì thật sự cảm thấy Kim Quang này là người không tệ.

 

Tuy rằng là rắn nhưng người ta còn nuôi dưỡng hai động vật nhỏ đấy.

Nếu thật sự là yêu quái ham ăn thì sao có thể làm ra chuyện này chứ?

"Đương nhiên là ăn rồi..." Kim Quang bất đắc dĩ mỉm cười, "Lúc chưa hóa thành hình người, gần như cái gì ta cũng ăn, cho dù là rắn thì cũng có thể cho vào miệng.

Sau khi thành tinh mới khắc chế một chút, không còn ăn đồng loại nữa nhưng nhưng mùi vị của thỏ hoang, ếch xanh cũng không tệ.

Nhưng mà Tống cô nương yên tâm, ta không ăn linh vật."

Yêu quái là linh vật, sinh vật chưa hóa hình nhưng đã sinh ra linh trí cũng là linh vật, con người chính là linh vật cấp cao nhất.

 

Tống Anh vừa nghe vậy thì yên tâm rồi.

 

Ăn mấy thứ này theo bản năng cũng không sai mà?

Ngoại trừ thực vật như nhân sâm tinh sống nhờ chất dinh dưỡng trong đất thì ngay cả Ngưu Đại Lực cũng phải ăn cỏ mà? Không chừng cỏ cũng có thể... có linh trí.

Vì vậy, chuyện này rất khó nói.

 

Còn về chuyện rắn ăn thịt ếch...

Trước đây, Tống Anh từng bắt gặp cảnh tượng ếch tinh kêu gọi các tiểu đệ tới bắt côn trùng, lúc ấy cũng có mấy con ếch bị thiên địch ăn mất nhưng ếch tinh lại rất thản nhiên.

 

Vạn vật trong trời đất, tương sinh tương khắc lại hỗ trợ lẫn nhau, như vậy mới có thể cùng tồn tại.

 

Đối với ếch tinh mà nói, hắn đã thành tinh, không hề xem ếch bình thường là đồng loại.

 

Sinh vật có linh trí và không có linh trí là hai sự tồn tại khác nhau như trời với đất.

 

Đương nhiên, sau khi về nhà, nàng cũng sẽ hỏi ý Thanh Liên trước.

Dù sao ếch tinh cũng là người cũ, nàng vẫn sẽ suy xét tới cảm nhận của ếch tinh một chút.

Nếu hắn thật sự cảm thấy không thích hợp thì nàng cũng không nhất định phải làm chuyện này hoặc để hai yêu quái này cách nhau xa một chút, tránh đánh nhau dẫn đến đổ máu.

 

"Ngươi thấy đề nghị lúc nãy của ta thế nào?" Tống Anh hỏi lại.

 

So với việc thuê người, trong lòng nàng càng tin tưởng yêu quái hơn.

 

Hơn nữa, yêu quái thật sự khó mà sống giữa xã hội loài người.

Trước là để mưu sinh, sau là để trông nom lẫn nhau, sống cùng nhau sẽ tốt hơn.



"Tống cô nương có việc gì cần cứ nói, ta chắc chắn không từ chối!" Kim Quang vội vàng đáp.

 

Trong lòng Tống Anh vui vẻ: "Vậy ngươi... có biết tính sổ sách không? Nếu để ngươi quản lý một cửa hàng thì có khó quá không?"

Nếu hắn không làm được thì có thể bồi dưỡng.

 

Rắn sống nhiều năm như vậy chắc chắn sẽ biết chữ đúng không?

Hơn nữa, yêu quái này có khuôn mặt khôn khéo, lại làm việc ở Lục gia, chắc chắn có chút bản lĩnh.

 

"Lúc ta ở Lục gia đã giúp bọn họ quản lý mấy điền trang và cửa hàng." Kim Quang rất tự tin.

 

Tống Anh cong môi cười.

 

Tuy chuyện này đã được quyết định xong nhưng dù sao cũng phải nói với Lục gia một tiếng.

Vì vậy, Kim tiên sinh ăn cơm xong thì vội vàng cáo từ, cũng đã hẹn hai ngày nữa sẽ tới đây đi xem cửa hàng với nàng.

Đương nhiên, hắn cũng hứa sẽ mang theo quạ gáy xám và con nhím nhỏ tới cùng.

 

Hắn vừa đi, Ngưu Đại Lực lập tức lo lắng nói: "Đại tỷ, hắn có độc."

"Thanh Liên cũng có độc.

Độc tố chỉ là thứ để tự vệ, chỉ cần không dùng để hại người thì có khác gì móng tay hay hàm răng của con người chứ?" Tống Anh lại rất bình tĩnh nói.

 

Ngưu Đại Lực sửng sốt: "Nhưng vừa nhìn đã biết hắn là loại rắn kịch độc.

Nếu không cẩn thận trúng phải nọc độc của hắn thì e rằng chưa tới một khắc đã mất mạng..."

"Đại Lực, đao kiếm mà con người chế tạo ra cũng có thể lấy mạng người khác trong nháy mắt." Thái độ của Tống Anh rất nghiêm túc, "Hơn nữa... rắn độc đáng chết sao? Chẳng lẽ ta phải gi.ết ch.ết hắn ở đây mới đúng?"

"..." Ngưu Đại Lực ngây người.

Đương nhiên không thể, tu luyện thành tinh không dễ dàng...

"Phải rồi, hắn cũng muốn tồn tại, không làm việc với ta thì sẽ làm việc với người khác.

Trừ phi hắn vĩnh viễn trốn trong núi sâu không ra ngoài, nếu không thì hắn chính là một loại chất độc di động.

So với việc mặc kệ thì ta cảm thấy ở cạnh ta sẽ thích hợp hơn."

Nói xong, Tống Anh cũng giật mình.

Từ khi nào mà nàng lại có loại suy nghĩ này? 

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK