Mục lục
Tuyệt Thế Cường Long
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 250

“Sếp của chúng ta….Sao lại bạo lực như vậy chứ! Vừa rồi nói sai rồi, hắn không phải là người hèn nhát gì….”

“Quá hả giận! Nhưng người hắn đánh chính là Triệu Cường của bất động sản phong đằng đấy, bối cảnh lớn lắm!”

“Đúng vậy, nghe nói Triệu Cường này ở trong cục cảnh sát cũng biết rất nhiều người, tề tổng đánh anh ta thảm như vậy, công ty chúng ta liệu có thể khai trương được không đây?”

Nhóm nhân viên nhẹ giọng nghị luận, cảm thấy hơi sợ hãi một chút.

Trong lòng Lý Vân Uyển lại ấm áp, ở tình huống mấu chốt như này mà Tề Đẳng Nhàn vẫn còn nhớ tới mình, trước tiên để bao an tới bảo vệ mình đã.

“Buông triệu tổng ra!”

Nhóm thuộc hạ của Triệu Cường lại rống lên một lần nữa.

Tề Đẳng Nhàn tiện tay quẳng Triệu Cường lên sofa, nhàn nhạt đáp: “Cũng được, để tôi xem đàn phế vật các người có năng lực gì nào?”

Thuộc hạ của Triệu Cường rống giận vây quanh đi lên, côn sắt trong tay giơ lên đánh xuống Tề Đẳng Nhàn!

“Đánh chết hắn cho tôi! Đánh chết hắn, tôi tới chịu trách nhiệm!” Triệu Cường cũng tức giận rít gào, cả người liên tục run rẩy ở trên sofa, cả khuôn mặt đều bị đánh đến không rõ hình dạng.

Lý Vân Uyển thấy Tề Đẳng Nhàn nháy mắt đã bị đám người bao phủ thì sắc mặt trắng bệch lại, rút điện thoại ra muốn báo cảnh sát.

Chỉ là ngay sau đó cô ta lập tức dập tắt suy nghĩ này, bởi vì cô ta nhìn thấy đám người từng chút một bị tản ra, vài tên tay chân ngã lăn ra đất đau đến kêu cha gọi mẹ, thậm chí có người ngất luôn tại chỗ.

Trong tay Tề Đẳng Nhàn không biết từ khi nào đã cướp được hai cây côn sắt, hai cây côn sắt này ở trong tay hắn giống như trường thương trong tay Triệu tử Long trong Tam Quốc Diễn Nghĩa vậy, là loại vừa có thể giết vừa có thể đánh cho địch nhân tan tác tơi bời.

“Phanh phanh phanh! Đương đương đương! Loảng xoảng loảng xoảng loảng xoảng!”

Tề Đẳng Nhàn mạnh tới mức hai mươi mấy người đánh trong chốc lát đã toàn bộ ngã lăn ra đất, một đám thống khổ bất kham kêu rên rầm rì.

Một màn này khiến nhóm nhân viên của tianlai capital đều trợn mắt há mồm, một đám đều suýt chảy cả nước dãi trên mặt đất.

Này con mẹ nó quá mạnh rồi, một người đánh hơn hai mươi người, thu dọn tới mức hoa rơi nước chảy, chính mình lại một vết xước nhỏ cũng không có, ngược lại là đối diện bị thương không nhẹ.

Triệu Cường thấy một màn này thì mí mắt giật liên tục, đời này anh ta chưa từng thấy qua ai có thể đánh người như vậy cả!

“Tên kia, cho anh cơ hội nhưng chính anh không biết quý trọng! Hôm nay chơi chết anh ở chỗ này anh cũng không có gì để nói đúng không?” Tề Đẳng Nhàn mang theo hai côn sắt đi tới bên cạnh Triệu Cường, lạnh lùng hỏi.

Triệu Cường không cam lòng nhìn Tề Đẳng Nhàn nói: “Mày, mày con mẹ nó….Mày có gan thì chờ tao gọi một cuộc điện thoại đã!”

“Gọi người hả? Được đấy! Nhanh lên chút, nếu gọi người tới mà vẫn không đủ cho tôi chơi thì hôm nay tôi chơi chết anh.” Trên mặt Tề Đẳng Nhàn lộ vẻ hung ác, cười lộ ra hàm răng trắng bóc.

Khi nói chuyện, hai tay hắn đập đập cây côn sắt trong tay.

“Phanh! Phanh!”

Triệu Cường nghe thấy bên tai vang lên hai tiếng lớn thì sợi tới mức cả người run run, suýt chút nữa mềm chân ngã xuống đất.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK