Mục lục
Tuyệt Thế Cường Long
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 914

Sau đó, chỉ thấy cánh tay phải của hắn giơ lên, bắn lên như một cái roi mềm uốn lượn, mu bàn tay chạy tới hạ bộ của Văn Tư Thuận và vẩy một cái!

Võ thuật truyền thống Trung Quốc là thứ võ thuật để bảo vệ đất nước, mà muốn bảo vệ đất nước thì đương nhiên là phải giết người rồi.

Phương pháp đơn giản để khống chế kẻ địch trong một chiêu gồm có chọc mắt, khóa họng, đánh vào hạ bộ, ba chiêu này là đơn giản nhất rồi.

Cho dù là người bình thường, trong lúc đánh nhau mà thành công đánh trúng kẻ địch bằng bất cứ chiêu nào trong ba chiêu này, vậy thì ngay cả khi đối thủ mạnh hơn rất nhiều thì cũng sẽ ngã xuống đất và mất đi sức chiến đấu ngay lập tức.

“Nghĩ đơn giản quá rồi đấy?!” Văn Tư Thuận hừ lạnh một tiếng, chân trước nhấc lên, đập vào cánh tay của Tề Đẳng Nhàn, sau khi ngăn chặn chiêu “Liêu m chưởng” của hắn, bàn chân ngay lập tức đạp về phía trước!

Đám đông nhìn thấy cảnh tượng này thì đều gật đầu lia lịa.

“Tên họ Tề cũng chỉ biết những chiêu thức hạ lưu này thôi, nhưng đối với thiếu đà chủ Văn mà nói, những thứ này hoàn toàn chẳng có tác dụng gì cả!”

“Ha ha ha, thiếu đà chủ Văn tuổi trẻ thành danh, kinh nghiệm dày dặn, hắn cho rằng mấy chiêu thức hạ lưu này có thể chiến thắng được ngài ấy à? Đùa cái gì đấy!”

“Tôi thấy tên họ Tề này cũng chẳng có gì đặc biệt cả, có thể đánh bại bà Tống chẳng qua là do gặp may mắn mà thôi.”

Mọi người nhao nhao lên tiếng, cho rằng thủ đoạn đánh vào chỗ hiểm này của Tề Đẳng Nhàn là rất hèn hạ nên đều vô cùng khinh thường.

Cánh tay phải của Tề Đẳng Nhàn bắn vào chỗ hiểm, cánh tay trái thì lại vung về phía sau mông, trong lúc tay phải đánh vào chỗ hiểm của anh ta, tay trái cũng đồng thời vỗ mạnh xuống mặt đất!

Cái thảm và gạch nền đồng thời vỡ tan, vỡ thành một đống bụi bặm và bị hắn nắm lại ở trong lòng bàn tay.

Đây chính là tuyệt chiêu của Dương Lộ Thiền, vị đại tông sư Thái Cực năm đó đã vô địch thiên hạ, tên là “Nắm cát ném lên mặt”, tay trước đánh vào chỗ hiểm, tay sau nắm một nắm cát, nếu như đánh vào chỗ hiểm không thành thì sẽ giơ tay ném nắm cát vào mặt đối phương.

Cho dù không kịp nắm cát thì cũng có thể mượn lực của cánh tay phía sau để chống xuống đất và dễ dàng rút lui.

Cơ thể của Tề Đẳng Nhàn ngay lập tức bật lên khỏi mặt đất, tay sau vung lên, ngón tay xòe ra, một nắm cát bụi lớn bay thẳng về phía mặt của Văn Tư Thuận!

Mặc dù Văn Tư Thuận kinh nghiệm dày dặn nhưng đã bao giờ nhìn thấy cách đánh như vậy đâu? Cát bụi ngay lập tức bắn vào trong mắt anh ta, anh ta đau đến mức nước mắt chảy ròng ròng và liên tục ho khan.

Tề Đẳng Nhàn đứng tấn, sống lưng gồng lên, ngẩng đầu lên trời, dồn sức vào nắm đấm bên tay phải, giơ tay lên và tung ra một nắm đấm!

“Rầm!”

Một tiếng vang đinh tai nhức óc!

Một chưởng này không hề đánh bay được Văn Tư Thuận, thì ra là trong lúc bị bụi bặm che mắt, anh ta đã theo bản năng đặt hai tay lên chắn trước ngực và chặn lại được một chưởng này của Tề Đẳng Nhàn!

Cú đánh bị chặn lại, Tề Đẳng Nhàn không hề bất ngờ, hắn ngay lập tức tiến về phía trước, bả vai huých lên một cái, ầm một tiếng khiến cho thế đỡ của Văn Tư Thuận phải tách ra.

Văn Tư Thuận liên tục lùi về phía sau và cố gắng để mở mắt ra nhưng có làm thế nào thì trong hốc mắt cũng chỉ toàn là cát, cho dù mở được mắt ra thì cũng chỉ nhìn thấy được một mảng mơ mơ hồ hồ, nó khó chịu y như việc bị cận thị cả nghìn độ vậy.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK