Mục lục
Tuyệt Thế Cường Long
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 642

Ngọc Tiểu Long cười bảo: “Cậu lo lắng cũng không phải không có lý, nhưng có điều tớ vẫn cảm thấy cậu đừng nên nghĩ nhiều như vậy thì hơn.”

Tuy rằng Từ Ngạo Tuyết không cam lòng, nhưng cô ta cũng không thể làm gì khác, tới cả Ngọc Tiểu Long cũng không thể thuyết phục được Bogdanov, vậy thì cô ta cũng chỉ có thể làm thinh.

Tin tức Bogdanov có mặt ở dần dần lan ra khắp thành phố Trung Hải, có rất nhiều người biết đến.

Chỉ trong một thời gian ngắn, người tới tận cửa để thăm hỏi, nịnh bợ Bogdanov nhiều đếm không xuể, bọn họ đều muốn nhân cơ hội này để tạo mối quan hệ tốt với anh ra, nếu như có thể thuyết phục cậu ta đầu tư cho mình thực hiện xây dựng thì càng tốt. Nếu được như vậy, bọn họ hoàn toàn có thể nắm chắc dự án xây dựng cảng Nước Sâu chủ chốt của tỉnh Đông Hải! Dự án này là của chính phủ, giá trị còn lên đến bảy mươi tỷ nhân dân tệ, ai mà không muốn cướp lấy miếng mồi ngon này chứ!

Ivanov – thư ký của Bogdanov đã gặp mặt hết người này đến người khác, gã ta cũng nhận được không ít lợi lộc, chỉ riêng quà gặp mặt đã đạt giá trị hơn mười triệu nhân dân tệ.

“Xem ra không có kẻ nào có khả năng thuyết phục được Bogdanov, cậu không cần lo lắng đâu.” Ngọc Tiểu Long thấy tình hình như vậy cũng yên lòng trấn an Từ Ngạo Tuyết.

Từ Ngạo Tuyết cũng thở phào nhẹ nhõm một hơi, những người kia đều không thể tiếp cận Bogdanov thành công, cùng lắm cũng chỉ gặp được thư ký của cậu ta mà thôi.

Hôm nay Dương Quan Quan vốn định ở trong nhà nghỉ ngơi cả một buổi, nhưng cuối cùng lại bị Tề Đẳng Nhàn gọi tới.

“Nhà tư bản chó má, bây giờ cuối tuần, anh coi tôi là nô lệ hay sao!” Dương Quan Quan cực kỳ căm phẫn, bây giờ cô ta vẫn còn đang là bệnh nhân đó!

Tề Đẳng Nhàn trông thấy Dương Quan Quan có vẻ rất không tình nguyện, hắn thản nhiên nói: “Nếu cô không muốn làm việc phụ giúp tôi, vậy thì để tôi tự đi một mình cũng được!”

Khuôn mặt Dương Quan Quan tức khắc lộ ra nụ cười tươi rói, cảm thấy cuối cùng bản thân cũng có thể nghỉ ngơi thoải mái ở trong nhà.

Tề Đẳng Nhàn lại bổ sung thêm: “Đáng tiếc, vốn đang định giới thiệu một nhân vật tai to mặt lớn cho cô biết, nếu như cô đã không có hứng thú, vậy thì quên đi.”

“Nhân vật tai to mặt lớn nào ở?” Dương Quan Quan dần tỉnh táo lại đôi phần.

“Một kẻ tai to mặt lớn đến từ Tuyết Quốc, tôi đang có ý định kéo cậu ta tới thành phố Trung Hải để đầu tư xây dựng xưởng, sau đó cũng tiện một công đôi việc, nhờ cậu ta đầu tư để tập đoàn Hướng thị dành được dự án xây dựng cảng nước sâu.” Tề Đẳng Nhàn thờ ơ đáp.

Dương Quan Quan tức khắc tỉnh táo lại một trăm phần trăm, cô ta đứng bật dậy từ sô pha, bảo rằng: “Đừng nói nữa, tôi sẽ đi theo anh ngay lập tức!”

Tề Đẳng Nhàn cười như không cười: “Thương thế của cô vẫn còn chưa hoàn toàn hồi phục, hay là bỏ đi, dù sao cô có đi hay không cũng chẳng ảnh hưởng gì cả.”

Dương Quan Quan vội vàng nói! “Đi đi đi! Tôi phải đi chứ, không có một thư ký khéo léo và có năng lực như tôi theo cùng, thiếu sót này thật là lớn quá đi!”

Nói xong lời này, Dương Quan Quan không cho Tề Đẳng Nhàn cơ hội đổi ý, lập tức lao vào trong phòng thay quần áo.

Tề Đẳng Nhàn không nhịn được cười, Dương Quan Quan này đâu chỉ là một người con gái đơn điệu và thô lỗ, cô ta cũng là một kẻ có đôi mắt tinh đời!

Dương Quan Quan thay quần áo, trang điểm kỹ càng, chải chuốt tươm tất rồi mới ra khỏi nhà.

Cô ta cảm thấy Tề Đẳng Nhàn quả là không tồi, hắn đối xử với cô ta khá tốt, thậm chí còn bằng lòng giới thiệu cho cô ta làm quen với một nhân vật lớn như vậy.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK