Mục lục
Tuyệt Thế Cường Long
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 463

“Ý anh là hối hận rồi? Nhất thời xúc động?” Lý Vân Uyển hài hước hỏi.

“Không phải, ý của tôi là, về sau tôi sẽ dịu dàng hơn.” Tề Đẳng Nhàn cười.

Lý Vân Uyển trừng mắt với hắn một cái, cười lạnh nói: “Anh nghĩ cũng đừng nghĩ, còn muốn về sau dịu dàng hơn, nằm mơ đi thôi!”

Cho dù EQ có thấp hơn nữa Tề Đẳng Nhàn cũng biết lời này của Lý Vân Uyển chẳng qua là xuất phát từ sự rụt rè của phụ nữ thôi, nếu cô ta muốn đúng như lời vừa nói thì đêm qua Tề Đẳng Nhàn sẽ không có cơ hội làm cầm thú.

Tề Đẳng Nhàn nhìn gò má đỏ rực của Lý Vân Uyển, cảm thấy hết sức đáng yêu, nhịn không được duỗi tay sờ một cái, hôn một cái, nói: “Tôi đi mua quần áo cho cô, cô ở nhà chờ tôi.”

“Ừm…” Lý Vân Uyển e lệ ngượng ngùng ừm một tiếng.

Tề Đẳng Nhàn một lần nữ phong ấn chiếc Aston Martin hôm qua vừa lái được một lần, vẫn nên đổi về Phaeton.

Cái trước thật sự quá khoe khoang, hắn không muốn đi đến nơi nào cũng đều biến thành đối tượng bị mọi người chú ý.

Tề Đẳng Nhàn lái xe đến trung tâm thương mại Phi Mã, nơi này là trung tâm thương mại lớn nhất thành phố Trung Hải, do nhà giàu số một thành phố Trung Hải Vương Vạn Kim rót vốn khai phá.

Cũng không biết do vận mệnh sắp đặt hay là ông trời thật sự thích mấy loại trò đùa ác ý, hắn mới vừa xuống xe liền gặp Ngọc Tiểu Long vừa đi xuống từ xe Jeep.

Hai người mặt đối mặt, đều ngẩn người, lạnh nhạt đi vào trong thang máy.

“Tại sao đi đến nơi nào cũng có thể gặp được anh vậy?” Ngọc Tiểu Long có hơi không vui nói, cô ta luôn cảm thấy bản thân hình như bị Tề Đẳng Nhàn theo dõi, bị hắn cố tình tạo ra một số tình huống trùng hợp ngẫu nhiên gặp được.

“Trùng hợp thật, tôi cũng định hỏi như vậy.” Tề Đẳng Nhàn cười lạnh một tiếng, nói.

Ngọc Tiểu Long vẻ mặt lạnh nhạt nói: “Nghe nói anh và Kiều Thu Mộng đã ly hôn? Đàn ông như anh, thật sự không được.”

Tề Đẳng Nhàn nhíu nhíu mày, nói: “Liên quan gì đến cô?”

Ngọc Tiểu Long lạnh lùng nói: “Phẩm chất đạo đức phẩm của anh làm tôi phỉ nhổ, đã ăn trong chén lại nhìn trong nồi, không làm ông chồng tốt của Kiều Thu Mộng lại ở bên bạn tốt của cô ta, ghê tởm!”

Tề Đẳng Nhàn ha ha hai tiếng đáp lại.

Ha ha, bây giờ cũng không còn là tiếng cười thân thiện gì nữa, thường thường đại biểu cho —— đờ mờ mờ; mày là đồ ngu; ông đây không muốn phản ứng lại với mày.

“Anh đi nói cho Sở Vô Đạo.”

“Tôi ăn chắc Vladimir rồi, hắn ta không có cơ hội!”

Nói xong lời này, cửa thang máy mở ra, Ngọc Tiểu Long nghênh ngang rời đi, lưu lại một bóng dáng lãnh khốc cao ngạo.

Tề Đẳng Nhàn cười lạnh nói: “Bệnh tâm thần!”

Tề Đẳng Nhàn tùy tiện đi dạo ở tầng một của trung tâm thương mại, nhìn thấy mấy cửa hàng thời trang cao cấp nối tiếp nhau, nghĩ nghĩ một lúc, quyết định chọn Chanel.

Mới vừa vào cửa hàng, hắn liền thấy được một bóng người quen thuộc, cười nói: “Không phải thư kí Dương đây sao?”

“Tề tổng.” Dương Quan Quan quay đầu lại,sau khi nhìn thấy Tề Đẳng Nhàn, hơi lắp bắp kinh hãi.

“Thật trùng hợp!” Tề Đẳng Nhàn nói.

Dương Quan Quan kinh ngạc hỏi: “Sao Tề tổng lại ở chỗ này, chuẩn bị mua quần áo cho Mộng Mộng sao? Định làm cô ấy thay đổi quyết định?”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK