Mục lục
Minh Thiên Hạ
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Ngày hôm đó trời quang, gió thuận, rất thích hợp xuất hành.

“ Quên chuyện này đi, đồng thời quên ta đi.” Hàn Lăng Sơn trước khi lên thuyền có chút không đành lòng cảnh cáo Lỗ Văn Viễn một tiếng:

“ Thiên hộ vì sao nói lời ấy. “ Lỗ Văn Viễn cả kinh, lời này không lành:

Hàn Lăng Sơn thở dài: “ Quốc sự nhiễu nhương, ta ngài chẳng qua chỉ là một quân cờ trên bàn cờ thôi, sinh tử tồn vong rốt cuộc không cách nào tự chủ được, phủ tôn là quan thanh liêm, quản lý Triều Châu cho tốt, giữ gìn mảnh đất báu này cho Đại Minh.”

Lỗ Văn Viễn nghe lời như trăn trối ấy càng sợ: “ Thiên hộ muốn đi đâu?”

Hàn Lăng Sơn ngước mắt nhìn trời: “ Ta đi chết.”

“ Vì Đại Minh sao?”

“ Đúng thế, vì Đại Minh.”

Lỗ Văn Viễn quỳ xuống vái dài:” Người thiên hạ có lẽ không nhớ thiên hộ, nhưng Lỗ Văn Viễn sẽ ghi nhớ, nếu thiên hộ không quay về, mỗ ngày này hàng năm không quên cúng tế thiên hộ.”

Nói tới lời cuối nước mắt chảy dài.

Thuyền đã lên đường.

Lỗ Văn Viễn vẫn đứng trên bờ nhìn theo hồi lâu không chịu đi, ông ta biết, hán tử như vậy ở Đại Minh không còn nhiều nữa.

Năm Sùng Trinh thứ tám, Trịnh Chi Long lấy danh nghĩa thủy sư đề đốc Đại Minh thảo phạt hải tặc Lưu Hương, Trịnh Chi Hổ đi theo.

Trịnh Chi Hổ dũng mãnh vô song, gần như giết sạch thủ hạ của Lưu Hương, nhưng sơ ý trúng phục kích, bị lưới cá quấn lấy ném xuống biển chết đuối.

Trịnh Chi Long đau đớn vạn phần, khóc tới ngất xỉu, sau đó đánh bại Lưu Hương, khiến Lưu Hương tự sát.

Vì chuyện xảy ra ở gần bãi Hổ Môn, mọi người liền truyền nhau "địa danh khắc mệnh", ví như nói Phường Sồ chết ở gò Lạc Phượng, Văn Thái Sư chết ở Tuyệt Long Lĩnh.

Có kẻ nịnh nọt xây tòa miếu Trịnh Chi Hổ ở Hổ Môn, nghe nói linh nghiệm lắm.

Không linh nghiệm không được, Trịnh Chi Long và Trịnh Chi Hổ tuổi thiếu niên bị phụ thân đuổi khỏi gia môn, hai huynh đệ nương tựa vào nhau, cùng nhau tạo dựng lên giang sơn rộng lớn. Bây giờ đệ đệ đáng tin cậy nhất chết rồi, ngay cả một đứa con cũng không để lại, ngươi bảo Trịnh Chi Long sao không tính toán một chút chuyện âm ti cho đệ đệ.

Người tới miếu Trịnh Chi Hổ cầu tài, trong một trăm người có một người cùng đường, đột nhiên nhặt được một đĩnh bạc, người tới kêu oán quá thê thảm, ngủ một giấc tỉnh dậy thì kẻ thù chết cả rồi, từ đó cái miếu này hương khói không dứt.

Sau khi Trịnh Chi Hổ chết, ngũ đệ của Trịnh Chi Long là Trịnh Chi Báo mới bước lên thuyền hải tặc.

Nói ra trong ba huynh đệ Long Hổ Báo của Trịnh thị, duy nhất có Trịnh Chi Báo học vấn cao nhất, vì hắn là đồng song danh nghĩa của Vân Chiêu, cùng là giám sinh quốc tử giám Nam Kinh.

Vân Chiêu tiếng là giám sinh mà thậm chí chưa bao giờ tới Nam Kinh, tương tự cả đời Trịnh Chi Báo chưa thấy cái cổng quốc tử giám trông nó như thế nào.

Bởi thế mà Vân Chiêu và Trịnh Chi Báo vừa gặp nhau đã thành tri kỷ.

Vân Chiêu sẽ không bao giờ thành tri kỷ của Trịnh Chi Hổ, vì nếu y giết Trịnh Chi Long, Trịnh Chi Hổ sẽ dốc toàn lực giúp ca ca báo thù, hơn nữa phải có một bên chết mới thôi ... Còn Trịnh Chi Báo thì khác, mọi người cùng là người đọc sách, lại là đồng song, có chuyện gì mà không thể thương lượng với nhau chứ.

Trên thế gian này hai chữ "

thương lượng" là hữu dụng nhất.

Huynh đệ sinh tử vì thương lượng mà trở mặt thành thù, kẻ thù sinh tử vì hai chữ thương lượng mà thành huynh đệ, thực sự là vô cùng thần kỳ.

Vân Chiêu không hạ lệnh gì cho Hàn Lăng Sơn, chỉ gửi cho hắn một câu: Trịnh Chi Báo muốn làm lão đại lâu lắm rồi.

Huynh đệ Trịnh Chi Long, Trịnh Chi Hổ khai sáng cơ nghiệp Trịnh thị, nếu như đôi "

Long trí Hổ dũng" này còn, cho Trịnh Chi Báo một cái gan rồng thì hắn cũng không dám sinh ra tâm tư không nên.

Nhưng ai bảo Lão Nhị chết rồi.

Sau khi Trịnh Chi Báo thành Lão Nhị liền phát hiện ra vị trí này vô cùng không tốt, khi tác chiến phải là người lên đầu tiên, khi bỏ chạy thì phải ở lại cuối cùng, như thế thì mọi người mới yên tâm.

Nhưng mà làm Lão Nhị quá thảm, tỉ lệ tử vong quá cao, cho nên Trịnh Chi Báo muốn làm lão đại, sau đó kiếm một tên ngu xuẩn xui xẻo làm Lão Nhị ... Trịnh Sâm nhi tử của đại ca rất thích hợp.

Thực tế Trịnh Chi Báo chưa bao giờ nói ra hoặc là thể hiện ra mình có ý nghĩ giết đại ca, có điều sau khi Vân Chiêu nghe yêu cầu của Trịnh Chi Báo với huyện Lam Điền, trong mắt y thì tên này thiếu điều tóm cổ áo y hỏi, vì sao còn chưa giết đại ca y.

Trịnh Chi Long mỗi năm tới tháng 10 đều mang hai chiếc thuyền rời Chương Châu, tới bãi biển Hổ Môn thăm Trịnh Chi Hổ, khi đó bên cạnh Trịnh Chi Long chỉ có đội ngũ hộ vệ 500 người.

Những lời này khi Trịnh Chi Báo uống rượu với Vân Chiêu thâm tình kể ra, khi đó hắn ngà ngà say, vô cùng nhung nhớ Nhị ca mình, hận không thể lập tức rời Ngọc Sơn, tới Hổ Môn cúng tế hai vị ca ca ... À không một vị ca ca của mình.

Còn nói nếu không bị vướng víu công vụ, hắn nhất định đi ngay ... Nếu ai có thể giúp hắn hoàn thành tâm nguyện ấy, người đó là hảo huynh đệ của hắn.

Mặc dù làm huynh đệ Trịnh Chi Báo rất dễ bị hắn đem tế, nhưng Vân Chiêu không sợ, người y muốn tế nhiều lắm, nếu cần, đồng song hờ Trịnh Chi Báo cũng phải không thể đem tế.

Vì thế Vân Chiêu nâng chén với hảo huynh đệ Trịnh Chi Báo, còn nói huynh đệ thiên hạ là người một nhà, nguyện vọng của huynh đệ là nguyện vọng của y, chỉ cần huynh đệ vui thì y cũng vui.

Hàn Lăng Sơn rời Triều Châu đi Hổ Môn chính là để huynh đệ của huyện tôn vui vẻ hơn nữa.

Hải tặc đoàn kết sẽ vô cùng bất lợi cho huyện Lam Điền phát triển hải quân, chúng phải nghi kỵ nhau, tự lập thành các thế lực mới thuận tiện cho Hàn Tú Phân nuốt từng đám một, cuối cùng biến hết hải tặc thành tân hải quân, điều này rõ ràng là có lợi nhất cho Đại Minh.

Như thế mậu dịch trên biển sẽ càng thêm phồn vinh, huyện Lam Điền xuất nhập khẩu vật tư càng thêm thuận lợi, vì rất nhiều thứ không thể tìm thấy ở Quan Trung.

Nếu chỉ phục vụ cho cuộc sống, vật tự hiện có của Quan Trung vậy là đủ, nhưng muốn phát triển công nghiệp, khoa học, rất nhiều thứ không thể thiếu, như cao su, lưu huỳnh.

Vân Chiêu xem văn thư Hàn Lăng Sơn gửi về mà thầm thở dài, tên này làm việc luôn rất phí người, lần này số nhân thủ hắn chiêu mộ ở Triều Châu không biết mấy người còn sống.

Tập kích loại người cả đời làm hải tặc như Trịnh Chi Long đâu có dễ, 500 tên thủ hạ của hắn hẳn phải cực kỳ cường hãn, càng không nói ở phụ cận Hổ Môn có không ít bộ hạ của hắn.

Vì thế theo ý của Hàn Lăng Sơn hắn tổ chức một cuộc tập kích kinh điển, tập trung toàn bộ binh lực đưa vào tác chiến ngay lập tức, tranh thủ lúc mới đầu va chạm tạo thành tình thế lực lượng giao cắt nhau.

Sau đó hắn sẽ dẫn những người tinh nhuệ nhất đột phá, chém đầu Trịnh Chi Long rồi nhanh chóng lên thuyền rời đi.Đương nhiên đó là trường hợp xấu nhất, phải hủy miếu Trịnh Chi Hổ trước mới thực thi.

Vì thế hắn chuẩn bị 1000 cân thuốc nổ.

Loại văn thư này Dương Hùng đương nhiên chưa có tư cách nhìn thấy, văn thư do Tiền Thiểu Thiểu đưa tới, chính hắn cũng không biết toàn bộ nội dung.

“ Mai là tiết Trùng Dương, ta hứa cấp cho Ninh Hạ 26 vạn đồng bạc, tới nay chỉ có một nửa, ngươi có thể kiếm được nửa còn lại trước ngày 21 không?” Vân Chiêu rất bất mãn với tiến độ công tác của Tiền Thiểu Thiểu:(*) Văn thái sư là thái sư Văn Trọng trong phong thần, chẳng nhớ chết ở Tuyệt Long Lĩnh thì khắc gì cái tên ông ta.(*) Trịnh Sâm – con Trịnh Chi Long, không phải chúa Trịnh đâu mà ông này chính là Trịnh Thành Công, dịch tới chỗ Trịnh Sâm mà hết hồn, cứ tưởng Trịnh Chi Long là nhân vật hư cấu, ai dè có thật, vì Trịnh Thành Công sau này chiếm Đài Loan chống nhà Thanh, sinh ra đứa con Trịnh Khắc Sảng còn nổi hơn cha hắn, to gan dám tranh gái với Vi tước gia.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK