Mục lục
Minh Thiên Hạ
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Vân Chiêu tới được đại thư phòng thì đám bí thư giám đã gấp rút soạn thảo đủ loại văn thư đợi y, y nhanh chóng xác nhận lại các loại quân lệnh, dùng ấn đóng lên đó.

Bỗng nhiên thấy chân ấm âm, cúi đầu xuống mới thấy Tiền Đa Đa ngồi dưới đất đi giày cho mình, còn Phùng Anh thì đứng bên mặt đầy áy này.Đầu gối, khuỷu tay đau buốt, Vân Chiêu cắn răng đỡ Tiền Đa Đa lên, đặt nàng vào chỗ mình, nói với Phùng Anh: “ Ta là trượng phu, có lý nào lại vứt bỏ thê tử mang thai bỏ chạy trước.”

Phùng Anh vén ống tay áo Vân Chiêu lên, nàng là con nhà võ kiểm tra thấy thâm tím, không đáng ngại, xoa cho y ít cao trắng:” Thê tử không còn thì cưới người khác, chàng không còn, huyện Lam Điền nguy trong sớm tối.”

Vân Chiêu thở dài không nói gì thêm, mắt nhìn ra xa, chi hi vọng tâm chấn không phải ở huyện Lam Điền.Đại thư phòng này là nơi kiên cố nhất Đại Minh, Vân Chiêu ước chừng trận động đất khoảng 5,6 độ vừa rồi chưa thế gây ra nguy hại cho kiến trúc của nó, dù là thế vẫn không dám để Tiền Đa Đa và Phùng Anh ở bên trong, dẫn các nàng ra sân. Không bao lâu sau đại trướng trung quân đã dựng xong, đưa các nàng tới đó.

Trận động đất vừa rồi khiến cả tường bao vững trãi của đại trạch viện đổ sập, nhà cửa bách tính làm bằng đất rất khó nói.

Tiếng khóc ngoài kia liên tục truyền vào lều, Vân Chiêu sốt ruột đi đi lại lại không an nhàn phút giây nào.Đã hai canh giờ trôi đi từ lúc xảy ra động đất, tín sứ của các quân viên phụ cận thành Ngọc Sơn chạy tới, báo cáo sơ bộ tình hình thiên tai.

Ai ngờ nơi gặp thiên tai nặng nhất là thành Ngọc Sơn.

Tới ngay cả huyện thành Lam Điền cũng không tổn thất quá nghiêm trọng, còn ở trong thành Ngọc Sơn, hơn trăm ống khói lớn sập mất ba thành, nhà cửa bách tính sập hơn 400 cái.

Quan Tinh Đài trên thư viện Ngọc Sơn bị hủy hoàn toàn, quá nửa kiến trúc bị núi sụt lở vùi lấp, chưa thống kê hết người mất tích.

Tâm chấn có vẻ xuất phát từ sâu bên trong Tần Lĩnh, đó là may mắn trong bất hạnh.

Khi trời sáng, Vân Chiêu lên cổ lâu, nhìn khắp bốn phía, thành Ngọc Sơn mỹ lệ đã bị phá hủy nghiêm trọng, nhất là khu nhà ở cũ, càng gần như không còn gì.

Còn khu nhà ở mới ở phía bắc, tuy đổ tường, rơi ngói, nhưng vẫn còn hoàn chỉnh.

Khu nhà cũ thì toàn là nhà đất mái ngói, mấy ngăm qua người Vân gia trang tử đều có tiền rồi, đa phần xây nhà mới, do tiết kiệm cùng hoài niệm, ở lại khu nhà cũ đều là người già cả.

Hơn trăm người bị thương đã được đưa ra khỏi nhà, rên rỉ trên đường, nhân số tử vong không nhiều.

Lúc này năng lực tổ chức mạnh mẽ của huyện Lam Điền được thể hiện.

Phàm là người nhà cửa không tổn hại mấy, bất kể là người giàu hay người nghèo, quan viên hay thương cổ, đều tới chỗ bị sụp đổ tìm kiếm, hi vọng người dưới đống đổ nát để được cứu chữa sớm nhất.

Tiền Thiểu Thiểu vận chuyển tảng đá đi, hoan hỉ hô to:” Còn sống còn sống.”

Mọi người mừng rỡ chạy tới, thấy con lợn rừng lớn ở dưới bức tường đất vẫn ủn ỉn vui vẻ, tất cả lườm hắn một cái tản ra.

Con lợn rừng mẹ không hổ là sống qua bao kiếp nạn, đủng đỉnh dẫn ba đứa con đi kiếm ăn, không ai không cảm thán, đúng là phúc tinh của thành Ngọc Sơn.

Hơn sáu nghìn người lục lọi tìm kiếm trong trang tới khi chắc chắn không ai bị vùi lấp mới mở rộng tìm kiếm ra ngoài.

Vân Chiêu ngồi trên tảng đá lớn, mở ống nước tu một hơi:” Trận động đất này mà mạnh một chút nữa thôi thì đủ để hủy hết thành quả chúng ta kiến thiến bao năm qua, thực tình, lúc đó ta rất sợ.”

Tiền Thiểu Thiểu phủi bụi trên người:” Đệ thì không sợ, đây chỉ là thiên tai, không phải nhân họa, bách tính vẫn sẽ đi theo huynh, chúng ta có quân đội, nơi này bị phá hủy chúng ta đi chỗ khác, chỉ cần ba năm thôi, chúng ta gây dựng một huyện Lam Điền khác. Chỉ cần huynh còn sống, huyện Lam Điền không diệt vong được.”

“ Diệt vong thì không, nhưng huyện Lam Điền xây dựng lại không thể bằng huyện Lam Điền bây giờ, công sức của mọi người sẽ uổng phí, vì thế chúng ta nhanh chóng tiêu trừ tổn thất thiên tai gây ra.”Đến chập tối, mọi chuyện đã ổn định hơn, Vân Nương cũng đón Tiền Đa Đa, Phùng Anh tới lều của mình, dù sao đại trướng trung quân là nơi Vân Chiêu xử lý quân vụ, hai phụ nhân mang thai ở lại không tốt.

“ Huyện tôn, theo hạ quan thấy, thiên tai lần này không nên nói giảm đi, mà phải nói thật nặng vào, nhất là trong tấu chương dâng lên triều đình, phải nói nghiêm trọng gấp mười lần.” Chủ bạ Lưu Tham lên tiếng trước tiên:

“ Hạ quan cũng cùng suy nghĩ với Lưu chủ bạ, phải để người ngoài nghĩ, huyện Lam Điền ta gặp phải thiên tai cực lớn, tổn thất nặng nề, trong thời gian tới không thể để ý tới chuyện khác.” Cao Chính Mậu cũng tán đồng, song ánh mắt lén nhìn Vân Chiêu, nếu y tỏ chứt thái độ không tán đồng nào, ông ta luôn sẵn sàng chữ "

tuy nhiên" sau đó:

Vân Chiêu chưa tỏ thái độ, do từ lúc xảy ra thiên tai, Vân Chiêu đã lập tức chuyển huyện Lam Điền sang trạng thái quản chế nhân sự, cho nên lúc này người ngoài chỉ biết huyện Lam Điền gặp thiên tai, chưa biết tình hình thực tế.

Vậy nên nói nặng hay nhẹ đều có thể.

“ Chúng ta nên lợi dụng thiên tai này, khi ai cũng cho rằng chúng ta đã sứt đầu mẻ trán, lo thân không xong, chính là lúc chúng ta thực hiện kế hoạch của mình.” Tới lượt Tiền Thiểu Thiểu cũng cho rằng nên biến thiên tai này thành cơ hội:

“ Thành Tây An bị sập Đan Phượng môn, tường thành đổ hơn ba mươi trượng, chung cổ lâu xuất hiện vết nứt to bằng lòng bàn tay, phòng ốc sập hơn 2000, nên ti chức thấy chỗ chúng ta nói lên một chút cũng là điều hợp lý.” Trương Minh Lượng chắp tay nói:

Vân Chiêu cuối cùng cũng gật đầu:” Vậy cứ báo lên như thế đi, có điều hiện giờ công tác quan trọng nhất vẫn là ưu tiên giảm thiểu tác động của thiên tai, kế hoạch khác để lại sau.”

Cùng với tin tức về các huyện khác đưa lên bàn Vân Chiêu, trái tim treo ngược của y quay về vị trí, rốt cuộc đã có tâm tình bịa đặt với triều đình.

Theo tấu chương Vân Chiêu dâng lên, huyện Lam Điền tổn thất thảm trọng, phòng ốc ập hơn 2 vạn, đè chết 6000 bách tính, thương tích vô số, tường thành huyện Lam Điền sập toàn bộ ... Bách tính sống nơi đồng hoang, có nhà không dám về, thảm vô cùng ...

Kỳ thực số liệu tăng thêm vô số lần của huyện Lam Điền so với báo cáo của quan viên Thiểm Tây, Hà Nam, Sơn Tây, thậm chí Tứ Xuyên, Hồ Bắc đều không là gì.

Sùng Trinh lại lần nữa phải dâng tấu tạ tội với trời, sau đó giảm thuế địa phương ba thành, từ Hà Nam tới Hồ Bắc đều được giảm thuế ... Chỉ có huyện Lam Điền là vẻn vẹn được hoàng đế hạ chỉ thăm hỏi, không giảm thuế.

“ Tại huynh cả đấy, ai bảo huynh miêu tả tình hình tốt như thế làm gì?” Tiền Thiểu Thiểu thẳng thắn chỉ trích:” Huynh nghe xem tuần phủ Hà Nam dâng tấu ra sao nhé, Thằng Trì địa chấn, mặt đất như có vạn mã dẫm đạp, bụi đất che trời, đêm khuya mưa lớn, sấm sét giao nhau, nhà dân đổ hết, đè chết hơn ba vạn ...”

“ Đến tuần phủ Tứ Xuyên này: Hán Trung đất nứt tràn nước đen, không biết đâu ra. Lúc địa chấn, nước sông cạn sạch, thành quách, đê sông, quan xá dân phòng không còn gì, vạn dặm thành bình địa.”

“ Hồ Bắc thì đất nứt suối phun cao hơn ba trượng, khắp nơi là nước, tôm cá tràn vào nhà, mọi thứ bị nuốn chửng, xác chết khắp nơi, mùi thối trăm dặm, không thể phục hồi.”

“ Không cần đọc nữa.” Vân Chiêu hổ thẹn che mặt:” Ta nghĩ mình đã vô sỉ lắm rồi, không ngờ đám người này không có da mặt.”

Tiền Thiểu Thiểu ném văn thư lên bàn:” Tên nào cũng muốn chắt mỡ trên thân thể gầy yếu của hoàng đế, qua trận động đất này, đám Lý Hồng Cơ chắc chắn một bước vọt lên trời rồi, Trương Bình Trung có thể bỏ mọi lo lắng vào thục. Tỷ phu, giờ đệ hiểu rồi, Đại Minh này bại không phải do thiên tai, không phải do tặc khấu, mà là vì đám quan viên vô liêm sỉ.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK