Mục lục
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Nhỏ Lam Ngọc Anh
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 2176

Liếm môi một cái, cô ấy chui cái đầu nhỏ ra khỏi ngực anh ta, không biết sống chết hỏi: ‘Khục, cái kia… Chú không tiếp tục sao?”

Trần Văn Sáng thở dài một hơi.

Gương mặt nhỏ của Lý Lan Hoa đỏ bừng bừng, mặt mũi kiều diễm, bộ dáng muốn bao nhiêu quyến rũ thì có bao nhiêu quyến rũ.

Không thể liếc nhìn cô ấy nhiều hơn nữa, bằng không dã thú vừa mới kiêm chế vừa rồi có khả năng sẽ tránh ra lông giam.

Trần Văn Sáng ấn ấn cái đầu nhỏ của cô ấy trở về, cằm chống đỡ ở phía trên: “Được rồi, không tiếp tục nữa.”

“Vì cái gì?” Lý Lan Hoa vẫn còn không biết chết sống hỏi.

Trần Văn Sáng tiếng nói khàn khàn, giống như là bên trên giấy ráp mài qua, mỗi một lời rất khô khan: “Cháu còn quá nhỏ.”

Từ đầu đến cuối, trong lòng anh ta vấn tồn tại trân trọng.

Giống như là con mèo nhỏ chính mình nuôi, nâng niu trong lòng bàn tay, mềm mại che chở.

Không chỉ là vì tuổi còn nhỏ, kỳ thực anh ta cũng sợ tương lai cô ấy sẽ hối hận.

Cô ấy vẫn còn là một đóa hoa mới nở rộ, Trân Văn Sáng đã là người đàn ông thành thục, anh ta chưa bao giờ nghỉ ngờ tình cảm của cô ta dành cho mình, nhưng sâu trong lòng đều muốn chừa lại một đường lui cho cô ấy.

Lý Lan Hoa nghe xong lời nói của anh ta, vô ý thức nhỏ giọng thầm thì: “Năm nay cháu đều đã mười chín tuổi rồi, đã quá trưởng thành…”

Từ ngày mà cô ấy nhận biết Trần Văn Sáng, cô ấy cũng đã mười tám tuổi, người trưởng thành rồi.

Trần Văn Sáng nói: “Chú nói nhỏ thì vẫn là nhỏ.”

Lý Lan Hoa cong miệng, hiểu lầm ý nghĩ của anh ta, không cam lòng yếu thế nói: “Cháu đã không còn nhỏ nữa, bằng không thì chú thử xem một chút?”

Trần Văn Sáng: “…”

Sau khi nói xong, cô ấy thật sự đưa tay đặt ở trên áo ngủ, muốn chứng minh lời nói của mình.

Dưới ánh sáng màu da cam của đèn ngủ, một mảnh chỗ cổ áo của cô ấy làm cho người ta suy nghĩ chuyện đen tối.

Trần Văn Sáng khóe mắt chớp mắt mất khống chế. Tải ápp Һσlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Gân xanh trên trán và mu bàn tay đều nổi hăn lên, anh ta giơ tay nhanh chóng ngăn trở động tác tiếp theo của cô ấy.

Hầu kết chật vật nhấp nhô, không dám lại để cô ấy làm ra cử động to gan gì nữa, để tránh bản thân về sau còn phải đi phòng tắm xối nước lạnh.

Ánh đèn bị phá hủy, Trần Văn Sáng hầu như là quát khẽ: “Ngủ thôi.”

Lý Lan Hoa dịu dàng ngoan ngoãn: “Vâng ạ.

Tia nắng đầu tiên của sáng sớm rọi xuyên qua cửa sổ tiến vào gian phòng, mỗi một góc đều sáng ngời phấp phới.

Lý Lan Hoa vuốt vuốt mắt rồi mở ra, đập vào mắt chính là góc cạnh khuôn mặt rõ ràng đẹp trai của anh ta, mỗi một chỗ đều giống như cố ý điêu khắc thành vậy.

Đây là lần đầu tiên mà cô ấy bị một người đàn ông ôm vào trong ngực rồi ngủ…

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK