Mục lục
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Nhỏ Lam Ngọc Anh
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 28

Nghe câu này, Lam Ngọc Thiện nghiến răng trừng mắt nhìn anh ta, cuối cùng cũng đành phải cởi giày cao gót và leo lên chiếc xuồng máy.

Cho đến khi thấy bóng chiếc thuyền máy chạy càng ngày càng xa và không có dấu hiệu sẽ quay trở lại, Phan Huy mới thở phào vì đã hoàn thành nhiệm vụ mà cậu chủ giao cho, khi chuẩn bị rời đi, anh chợt nghe thấy một giọng nữ tao nhã gọi phía xa: ‘Anh Phan!”

Phan Duy hoàn thành nhiệm vụ mà ông chủ giao cho, vừa định rời đi, liền nghe thấy một giọng nữ tao nhã cất tiếng: ‘Anh Phan Duy!”

Phan Duy quay lại và thấy Lam Ngọc Anh đang cầm chiếc áo vest mà anh vừa đưa cho cô đứng cách anh một đoạn.

Lam Ngọc Anh đã thay quần áo. May mản thay, người quản lý chỉ khiển trách cô mà không trừng phạt. Đương nhiên cô biết không thể tìm cậu bé để giải trình việc này với quản lý. Lam Ngọc Anh cũng biết rằng cậu bé đó ät được Lam Ngọc Thiên khuyến khích trêu ghẹo mình. Hơn nữa những người có thể lên du thuyên này đều giàu có hoặc rất quyền lực.

Cô cố tình hỏi tên người trợ lý để nói lời cảm ơn. Tất nhiên là cô sẽ phải cảm ơn anh ta. Bởi vì khi đó trong buổi tiệc chiêu đãi, tất cả mọi người chỉ giương mắt xem náo nhiệt, không ai muốn tiến lên giúp đỡ, chỉ có anh đưa tay ra giúp cô, cho nên lúc này giọng điệu của cô càng thành khẩn: “Anh Phan Duy, cám ơn anh vì chuyện tại buổi tiếp tân vừa rồi. Xin phép cho tôi được gửi lại áo khoác cho anh. Tôi đã ủi nó rồi. Cảm ơn anh rất nhiều! “

“Cô hiểu lầm rồi, chiếc áo khoác này là của anh Hoàng!” Phan Duy nói.

“Dạ?” Lam Ngọc Anh sững sờ.

Chiếc áo khoác là của Hoàng Trường Minh!

“Tôi làm mọi việc theo sự chỉ dẫn của anh Minh!” Phan Duy trực tiếp trả lời nghỉ ngờ của cô.

Đột nhiên chuông điện thoại reo. Phan Duy lấy ra và nhìn cô một cách hối lỗi: “Xin lỗi, tôi xin phép trả lời điện thoại! Anh Trường Minh đang ở boong trước, cô nên tới đưa áo trực tiếp cho anh ấy!”

Lam Ngọc Anh gật đầu. Cô nhìn Phan Duy trả lời điện thoại, có vẻ là một việc gì đó đang dở dang và sẽ không kết thúc được nhanh.

Cô chạm vào chiếc áo. Ngón tay lướt trên loại vải mỏng nhẹ thượng hạng. Lam Ngọc Anh mím chặt miệng và đi về phía boong.

Từ xa, cô đã nhìn thấy bóng dáng cao lớn ấy đang đứng trên boong.

Hoàng Trường Minh chưa đi thay quần áo.

Chiếc áo khoác đang ở trên tay cô, trên người anh ta chỉ còn lại chiếc áo sơ mi trắng. Cổ tay áo bị kéo đến khuỷu tay, lộ ra cánh tay cường tráng.

Anh ta đang đứng dựa lưng vào lan can, trên tay cầm một chiếc điện thoại di động. Màn hình điện thoại đang bật sáng, không biết anh đang gửi tin nhắn hay đang đọc tin. Ánh sáng từ màn hình điện thoại phản chiếu làm ánh mắt của anh ta càng thêm sâu thăm thẳm.

Hoàng Trường Minh đứng đó, một mình, trông thật giống một người hoàn toàn ngăn cách với cả thế giới.

Lam Ngọc Anh bình tĩnh lại và tiếp tục đi về phía trước. Đột nhiên một bóng dáng loạng choạng xuất hiện trong tầm mắt cô và cách anh ta tầm hai ba bước.

Đó là một người phụ nữ lớn tuổi, mặc quần áo của người dọn dẹp, trên tay đang xách một túi rác đen rất lớn. Có lẽ cái túi quá nặng nên bà bước đi một cách khó khăn. Cái túi trên tay bà lắc lư rồi rơi bịch xuống chân Hoàng Trường Minh.

“Ôi! Tôi xin lỗi, tôi xin lỗi!” Người phụ nữ sợ hãi rối rít xin lỗi.

Lam Ngọc Anh nín thở trong giây lát.

Đôi mày cau có của anh ta làm cho Lam Ngọc Anh phải toát mồ hôi cho người dọn dẹp vệ sinh.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK