Mục lục
Ngận Thuần Ngận Ái Muội
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

"Tôi… không có gì, một hồi tôi sẽ gọi lại, lúc nào thì tướng quân Kars trở về?" Lý Chí Thành cũng không có gì cần nói với cô thư ký cả, vì thế dò hỏi.

"Cái này tôi cũng không rõ ràng lắm" Cô thư ký nói, quả thật cô ta không nói dối, cô ta đâu có quyền quy định thời gian đi lại của tướng quân Kars?

"Vậy được rồi, cảm ơn cô" Lý Chí Thành bất đắc dĩ cúp điện thoại.

"Sao vậy cha? Tướng quân Kars không có ở đó?" Chờ Lý Chí Thành cúp điện thoại, Lý Thiên Giai vội hỏi.

"Thư ký của ông ta nói, ông ta phải đi gặp một vị khách vô cùng quan trọng" Lý Chí Thành lắc đầu nói: "Không biết là ai có thể khiến cho tướng quân Kars coi trọng như vậy, còn phải tự thân đi gặp"

"Lẽ nào là tên Dương Minh kia? Hahaha…" Lý Thiên Giai cười đùa nói.

"Hahah, thật sự rất buồn cười!" Lý Thiên Vũ cũng cười theo.

Nhưng mà Lý Chí Thành thì cười không nỗi, không biết vì sao, trong lòng ông ta đột nhi ên cảm thấy khó chịu.

Đây là cảm giác áp lực, tựa hồ như có chuyện gì không tốt xảy ra. Nhưng mà, đến lúc này vẫn không có điềm báo gì, chỉ là tướng quân Kars đi ra ngoài thôi, ngày hôm nay không thể gặp m ặt được, cũng không tính là chuyện lớn gì, nhưng mà Lý Chí Thành vẫn cảm thấy như sắp có chuyện không may vậy.

"Cha, cha sao vậy?" Lý Thiên Giai cảm thấy cha có chút không đúng.

"Không có gì" Lý Chí Thành khoát tay, tuy rằng ông ta có cảm giác không tốt, nhưng mà chỉ là cảm giác thôi, cho nên cũng không muốn nhiều lời, cũng không muốn tạo thành khủng hoảng không cần thiết gì.

Tướng quân Kars đã sớm đến chổ dừng chân của Lý Cường, cũng chính là mỏ vàng của Hoàng gia, mỗi lần nhìn thấy mỏ vàng này, Kars đều hối hận không ngớt, tại sao lúc đầu mình ngu quá vậy? Mỏ vàng của người khác không động vào, mà hết lần này đến lần khác cứ muốn động vào sản nghiệp của vợ Dương Minh, cái này không phải là tìm chết sao?

Cũng may Dương Minh không tính toán gì, nhưng mà, tướng quân cũng không muốn chuyện như vậy xảy ra thêm lần nữa, tuy rằng Dương Minh không nói gì, nhưng mà trong lòng cũng sẽ để ý một chút.

Cho nên, lần này Hoàng gia đến đây làm khách, Kars nghĩ, mình nên biểu hiện một chút, tin rằng Dương Minh sẽ không trách tội nhiều.

Nhất là khi Kars biết được tin đã có người bỏ tiền ra mua lãnh thổ nước X, trong lòng càng kinh sợ, trước đó có thể nói Dương Minh chỉ dùng vũ lực để chinh phục mảnh đất này, nhưng mà bây giờ, trên quốc tế, Dương Minh cũng đã thực sự trở thành chủ nhân của mảnh đất này, đã được pháp luật quốc tế bảo hộ.

Nói cách khác, nước X bây giờ đã trở thành lãnh thổ riêng của Dương Minh, Dương Minh hoàn toàn có tất cả quyền lợi trên đây, mà tướng quân Kars vẫn muốn tiếp tục làm tổng thống của nước X, cũng chính là đại quản gia của Dương Minh, cho nên không lấy lòng Dương Minh thì sao mà được?

Sau khi nhận được điện thoại của Lý Cường, Kars liền nhanh chóng đến mỏ vàng. Đương nhiên, biết Dương Minh đến, trừ Lý Cường lái xe đi đón ra, Lưu Siêu, Vương Bằng, Kim Ngưu cùng Lô Tân Dương cùng tướng quân Kars đều đứng ở cửa chờ.

Trong lúc nhất thời, tất cả những nhân vật cao cấp của nước X đều tập trung ở đây, nếu như để cho một thương nhân nào đó nhìn thấy, khẳng định sẽ ngạc nhiên đến chết mất, nhưng mà, bọn họ hiển nhiên là không có cơ hội này, bởi vì từ khi mỏ vàng này trở thành căn cứ của Lý Cường, thì dân chúng bình thường không thể nào tới gần được.

Cho dù tướng quân Kars có đến đây, cũng phải trải qua sự kiểm tra nghiêm ngặt.

Nhìn nhìn con đường quen thuộc, tâm tình của Hoàng Hiếu Phương vô cùng kích động, mỏ vàng của gia đình, và là nơi mà mình đã ôm nhiều mộng tưởng.

Hoàng Hiếu Phương là một thương nhân quyết đoán, lúc trước đầu tư cho mỏ vàng này, cũng đã rõ điểm này. Nhưng mà, quyết đoán cũng không dùng được trong trường hợp này, muốn kinh doanh tại một nơi như vậy, nếu không có lực lượng vũ trang cùng quan hệ mạnh mẽ, thì không thể nào thự? c hiện được. Vì thế, nó cũng dẫn đến bi kịch cho Hoàng gia.

Hoàng Hiếu Phương đã đi tìm tướng quân Kars vài lần, nhưng mà đều không có kết quả, cuối cùng phải xin giúp đỡ của Lý gia, kết quả là bị Lý Chí Thành lừa cho một vố.

Nhớ đến chuyện cũ thương tâm, Hoàng Hiếu Phương liền thấy cảm khái, lần này, là lần thứ hai bước chân lên mảnh đất này, ngồi trên xe Dương Minh, đi về mỏ vàng đã từng thuộc về mình.

Đươgn nhiên, mỏ vàng này, đến cuối cùng cũng đã thuộc về mình, nhưng mà, Hoàng Hiếu Phương cũng cảm khái hàng vạn lần, nếu như Dương Minh không xuất hiện, thì Hoàng gia lúc này, có lẽ đã xong đời.

Cái này cũng không phải là một chuyện không có khả năng, từ sau khi bị Lý Chí Thành lừa, Hoàng gia liền không thể vực dậy nổi, nhìn nhìn Trương Kinh Nghiêu bên cạnh, những thứ này không phải là do Dương Minh mang đến sao?

Mà lúc này, Trương Kinh Nghiêu cũng đang cảm khái vô cùng, ông ta cũng không xác định được Dương Minh và tướng quân Kars rốt cục có quan hệ gì, nhưng mà, nếu đã lựa chọn rồi, ông ta cũng không hối hận, chỉ cần lộ ra một chút ý tứ đối địach, khẳng định là Dương Minh sẽ giết chết mình ngay.

"Ở đây tại sao lại đề phòng nghiêm ngặt như vậy?" Xe càng đi đến gần mỏ vàng, thì trạm canh gác càng nhiều, nhưng mà, không có một binh sĩ nào đứng ra chặn xe của Lý Cường lại.

Lúc xe của Lý Cường đi ngang qua, những binh sĩ này đều giơ cao súng trong tay lên chào, nhìn chiếc xe Lý Cường chạy qua, trong lòng Hoàng Hiếu Phương và Trương Kinh Nghiêu đều có chung một câu hỏi, nhưng mà không ai hỏi ra, nhưng mà Hoàng Nhạc Nhạc thì không kiêng nể nhiều như vậy, hồn nhiên hỏi ra một câu như thế.

"Bọn họ đều là người của chúng ta" Dương Minh giải thích: "Bọn họ là thủ hạ của Lý Cường"

"Ồ?" Hoàng Nhạc Nhạc gật đầu, nàng chỉ tò mò mà thôi, cho nên cũng không nghĩ nhiều.

Nhưng mà, sau khi Dương Minh nói xong, Trương Kinh Nghiêu và Hoàng Hiếu Phương nhất thời cắn lưỡi, ánh mắt nhìn Lý Cường cũng dần thay đổi, từ lúc ban đầu cười nhạo, cũng dần trở nên kính nể.

Lý Cường, không chỉ là một tài xế!

Có thể, trước mặt Dương Minh, hắn ta chỉ là một tài xế, nhưng mà trước mặt ngườ khác, lại là một người rất quyền thế!

Ngẫm lại những lời nói của Lý Cường, thật ra không giống ba hoa, nhưng mà Hoàng Hiếu Phương và Trương Kinh Nghiêu vẫn không cho rằng, tướng quân Kars sẽ tự mình đến gặp Dương Minh! (Cứng đầu thật!)

Dù sao Dương Minh và tướng quân Kars cũng không có quan hệ phụ thuộc gì, cho dù Dương Minh có tiền, có quan hệ, thì bọn họ cũng chỉ có quan hệ cá nhân mà thôi.

Nhưng mà, Hoàng Hiếu Phương nhìn thấy ngoài cửa mỏ vàng, có một người da trắng cao cao, thân thể của Hoàng Hiếu Phương bỗng nhiên run lên! Ông ta sợ ngây người!

Người kia, không phải là tướng quân Kars, thì là ai? Hoàng Hiếu Phương đã từng nhìn thấy tướng quân Kars, bởi vì chuyện mỏ vàng, cho? nên ông ta đã đi gặp tướng quân Kars để nói chuyện, nhưng mà không có kết quả gì.

Ngay lúc đó, tướng quân Kars rất cường thế, lại không nói lý gì, căn bản là không nghe Hoàng Hiếu Phương giải thích, đơn phương thu lại mỏ vàng.

Nhưng mà, nhìn tướng quân Kars lúc này, vẻ mặt vô cùng thành kính, tựa như một giáo đồ đang đợi thần của mình giáng thế. Vẻ mặt như vậy làm cho Hoàng Hiếu Phương không khỏi rung động, chẳng lẽ ông ta thật sự đến gặp Dương Minh? Như vậy, Dương Minh có thân phận gì?

Hoàng Hiếu Phương càng ngày càng nhìn không thấu người con rể này… tuổi không lớn, ăn mặc rất bình thường, nhưng mà trên người của nó, hình như lại có rất nhiều bí mật.

Bất luận là chuyện gì, vào trong tay của nó, hình như đều có biện pháp giải quyết.

Nhìn con gái của mình, Hoàng Hiếu Phương cảm khái vạn phần, nha đầu Hoàng Nhạc Nhạc này, thoạt nhìn tùy tiện, nhưng mà không ngờ lại nhặt được bảo vật? Như vậy cũng có thể sao?

Xe càng đến gần, Hoàng Hiếu Phương càng thấy rõ, quả thật là tướng quân Kars không thể nghi ngờ, mà lúc này, Hoàng Vinh Thiên cũng đã nhìn thấy tướng quân Kars, nhất thời hô to: "Cha, đúng là tướng quân Kars!"

Lúc trước, Hoàng Vinh Thiên cũng có quan tâm về chuyện mỏ vàng bên châu Phi, cùng với cha của mình đến đây nhiêu để đi gặp tướng quân Kars để xử lý chuyện bên này, nhưng mà tướng quân Kars lần nào cũng không thèm để ý đến hai cha con nhà này.

Nhưng mà, bây giờ, Hoàng Vinh Thiên có cảm giác rằng, tướng quân Kars hình như đang nghênh tiếp cấp trên của mình vậy! Vẻ mặt này, tư thế này, … làm cho Hoàng Vinh Thiên hoa mắt.

Trương Kinh Nghiêu cũng nghe Hoàng Vinh Thiên hô, tuy rằng không biết tướng quân Kars thế nào, nhưng mà nghe Hoàng Vinh Thiên nói vậy, trong lòng cũng khiếp sợ đến tột đỉnh.

Tướng quân Kars thật sự đến đây? Trước đó Dương Minh và Lý Cường nói chuyện, chẳng lẽ đều là thật? Trương Kinh Nghiêu kinh ngạc, đồng thời trong lòng cũng thở phào một hơi, xem ra lần này mình rốt cục cũng đã đi đúng đường.

Trương Kinh Nghiêu bây giờ đã cảm thấy cảnh cha con Lý Chí Thành thất bại rồi.

Quen biết tướng quân Kars thì dùng được cái rắm gì! Dương Minh không chỉ quen biết, mà còn là người tướng quân Kars tôn kính, đây căn bản là hai khái niệm khác nhau!

Tin rằng, nếu như Dương Minh muốn động vào cha con Lý Chí Thành, thì tướng quân Kars sẽ ủng hộ hắn. Trước mặt cường thế tuyệt đối, tất cả chỉ là hư ảo, Trương Kinh Nghiêu cũng thắm thía đạo lý này.

Hoàng Hiếu Phương và Hoàng Vinh Thiên nhìn nhau, hai người đều nhìn thấy sự khiếp sợ và hưng phấn của đối phương! D(úng vậy, là hưng phấn! Người trước mặt, thật sự đúng là tướng quân Kars, là một người từng cao cao tại thượng với họ.

Bây giờ lại an tĩnh đứng đó, chờ đợi Dương Minh đến.

Xe chậm rãi dừng lại, Lý Cường nhảy xuống từ trên xe, Lưu Siêu, Vương Bằng, Kim Ngưu, Lô Tân Dương đều là những người đã được trải qua huấn luyện nghiêm ngặt, có tính kỷ luật rất cao, khi Lý Cường xuống xe, bọn họ đều đứng nghiêm trang, trước khi có lệnh của Lý Cường, bọn họ sẽ không làm ra động tác gì.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK