Mục lục
Ngận Thuần Ngận Ái Muội
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Trần Mộng Nghiên nói: "Chu Giai Giai đáng được người ta đồng cảm"

Dương Minh có chút kinh ngạc nhìn Trần Mộng Nghiên. Lần đầu tiên, lần đầu tiên Trần Mộng Nghiên không tức giận cô gái khác có quan hệ với mình, thậm chí còn không ghen nữa chứ.

"Ý của em là." Dương Minh nhìn Trần Mộng Nghiên, rất khó tin.

"Chúng ta không nhắc đến vấn đề này được không?" Trần Mộng Nghiên lắc đầu nói: "Tất cả đợi Giai Giai tỉnh lại rồi nói"

"Được" Dương Minh nói: "Chẳng qua thời gian này anh phải thường xuyên đến bệnh viện thăm Giai Giai, em không giận chứ?

"
Đương nhiên là không?" Trần Mộng Nghiên nói: "Anh nghĩ em là người như thế nào? Giận với một bệnh nhân sao?"

"
Cảm ơn em, Mộng Nghiên" Dương Minh nói: "Cảm ơn em đã hiểu cho anh"

"
Nói mấy cái này làm gì? Cô ấy vì anh mà bị thương mà. Em có thời gian cũng đi thăm cô ấy" Trần Mộng Nghiên nói.

8h tối, đài truyền hình trung ương có cầu truyền hình chúc mừng năm mới.

Dương Minh và Trần Mộng Nghiên ra phòng khách cùng ngồi với bốn người già xem Tv. Mặc dù rất nhiều người đều nói tiết mục năm nay không bằng năm trước, nhưng vẫn có rất nhiều người xem.

Không có cách nào mà, cứ đến đêm 30 là người dân dù từ nam đến bắc đều ngồi trước Tv xem cùng một chương trình.

Bắt đầu từ năm 1983 đến nay đã hơn 20 năm, cứ đến đêm 30 mà mọi người đều sớm ăn tất tất niên sau đó đợi đúng đến 8h mà xem cầu truyền hình.

Đây đã trở thành một thông lệ, một sự chờ đợi, một cảm giác không thể xóa nhòa. Hàng năm cứ đến đêm 30 là xem, sau đó lại thất vọng.

Chẳng qua người hai nhà cùng xem rất náo nhiệt. Hàng năm cứ vào đêm 30, trong nhà Dương Minh mặc dù cũng xem cầu truyền hình, nhưng ba người ngồi chẳng mấy khi nói chuyện.

Bởi vì mọi người đã quá quen thuộc, cái cần nói cũng nói hết, nên tự nhiên cứ yên tâm mà xem Tv.

Nhưng bây giờ thì khác rồi, hai nhà rất náo nhiệt. Xem chương trình, uống bia, ăn chút bánh, rất vui vẻ.

Nhưng đúng lúc này điện thoại di động của Dương Minh lại vang lên.

"
Xin lỗi, con ra ngoài nghe điện" Dương Minh xin lỗi mọi người, sau đó đứng dậy đi vào phòng Trần Mộng Nghiên.

Đây là một số lạ, Dương Minh có chút khó hiểu nghe điện. Không phải là gọi nhầm đó chứ? Chuyện này đã từng xảy ra rồi. Trên báo cũng thường xuyên nói đến cứ đêm 30 mọi người gọi điện chúc mừng nhau lại gọi nhầm hoặc nhắn tin nhần. Lúc nói chuyện mới phát hiện mình chúc quá nhiều người nên ấn nhầm số.

"
Alo? Xin hỏi ai đó?" Dương Minh nghe điện.

"
Alo, cậu là Dương Minh à?" đối phương trực tiếp hỏi.

"
Vâng, là tôi. xin hỏi ai đó?" Dương Minh thấy đối phương tìm mình, chẳng qua giọng rất xa lạ nên Dương Minh khá tò mò.

"
Tôi là mẹ của Triệu Oánh" đối phương nói.

"
Ồ? Cháu chào bác" Dương Minh vội vàng nói. Hắn vốn định đợi sang mồng 1 sẽ gọi điện chúc tết, không ngờ mẹ Triệu Oánh lại gọi cho mình trước.

"
Cậu là bạn trai của Triệu Oánh sao?" mẹ Triệu Oánh hỏi.

"
A. là cháu." Dương Minh đổ mồ hôi, chẳng qua vẫn nhận.

"
Cậu mau tới đây, có việc gấp" Mẹ Triệu Oánh sau khi có đáp án liền vội vàng nói.

"
Tới? Cháu đi đâu cơ? Việc gấp gì ạ?" Dương Minh hỏi.

"
Đến chỗ tôi" Mẹ Triệu Oánh giải thích: "Triệu Oánh bị đám trẻ hàng xóm chơi pháp nên bị thương, bây giờ đang nằm trong bệnh viện"

"
Gì ạ?" Dương Minh hoảng hốt kêu lên: "Bị pháo nổ trúng người? Pháo gì à? "

"
Tôi cũng không rõ, hình như là pháo đại" Mẹ Triệu Oánh nói: "Cậu mau tới đây, tình hình bây giờ rất nguy hiểm." " A." Dương Minh không biết pháo đại là gì, chẳng qua nghe tên chắc cũng có uy lực lớn, vì thế vội vàng nói: "Được, cháu lập tức mua vé máy bay đến đó, bác cho cháu địa chỉ"

"
Cậu trực tiếp đến thành phố L, sau đó gọi điện cho tôi là được" Mẹ Triệu Oánh nói.

"
Được, cháu lập tức đi mua vé máy bay" Dương Minh vội vàng nói.

"
Sao thế?" thấy Dương Minh dập máy, Trần Mộng Nghiên ở bên lập tức hỏi. Dương Minh lúc nãy nghe điện một lúc lâu nên Mộng Nghiên vào xem có chuyện gì, mơ hồ nghe thấy bên kia nói bạn trai gì đó nên không nhịn được mà hỏi.

Dương Minh do dự một chút, cảm thấy chuyện này không cần giấu Trần Mộng Nghiên. Mình bây giờ đóng làm bạn trai Triệu Oánh, nếu giấu nàng, như vậy ang càng thêm nghi hoặc. Hơn nữa bây giờ mà đi mua vé máy bay chạy đến thành phố L, không có lý do thích hợp sẽ không được.

Dương Minh đành giải thích: "
Mộng Nghiên, mẹ chị Oánh gọi tới"

"
Chị Oánh? Mẹ chị ấy sao gọi cho anh?" Trần Mộng Nghiên hỏi.

"
Là thế này, bố mẹ Triệu Oánh giới thiệu bạn trai cho chị ấy, chị ấy không thích. Nhưng bố mẹ chị ấy thấy người đàn ông kia cũng được, nên Triệu Oánh liền bàn với ai, lấy anh ra làm tấm bia, nói anh là bạn trai của chị ấy. Như vậy bố mẹ chị ấy không giới thiệu người nữa" Dương Minh nói.

"
Vậy sao anh phải đến thành phố L? Chẳng lẽ anh còn phải đến thăm bố mẹ chị ấy sao?" Trần Mộng Nghiên mặc dù cảm thấy chuyện không có gì, nhưng bạn trai của mình mà cho người khác mượn, đúng là không thoải mái.

"
Cái này không phải. Vừa nãy mẹ chị Oánh gọi tới, nói chị áy bị đứa trẻ hàng xóm ném pháo trúng người nên bị thương, tình huống rất nặng, bảo anh lập tức đến đó" Dương Minh nói.

"
Hả? Bị trúng pháo?" Trần Mộng Nghiên nghe xong giật mình nói: "Chuyện gì cơ? Nặng lắm không?"

"
Anh cũng không rõ, nghe nói đang ở bệnh viện, tình hình không tốt" Dương Minh nói: "Mộng Nghiên, dù nói như thế nào thì chị Oánh đối với anh rất tốt, anh nhất định phải đến thăm"

"
Cái này cũng đúng, nhưng nếu bây giờ anh đi thì biết nói với người nhà như thế nào?" Mộng Nghiên hỏi. Nếu nói Triệu Oánh và Dương Minh có vấn đề, Trần Mộng Nghiên không bao giờ nghĩ đến.

Triệu Oánh là giáo viên hồi cấp ba của Dương Minh, giống như người chị cả vậy. Trần Mộng Nghiên dù nghĩ thế nào cũng không bao giờ nghĩ hai người có quan hệ nam nữ. Huồng hồ Mộng Nghiên rất quen với Triệu Oánh, nàng không cảm thấy Triệu Oánh có ý với Dương Minh.

Cho nên cũng không lo lắng về chuyện này.

"
Vậy nói thật đi. Chị ấy là giáo viên của hai chúng ta, lại rất tốt với anh. Cho nên anh đi thăm chị ấy là bình thường" Dương Minh nói." Vậy anh mau ra nói đi, lát nữa em sẽ nhờ bố đặt vé giúp anh. Bố mua chắc sẽ dễ hơn" Trần Mộng Nghiên nói.

"
Ừ, hai chúng ta cùng ra" Dương Minh gật đầu cảm kích nói.

Ra tới phòng khách, người lớn đang xem Tv không chú ý đến Dương Minh và Trần Mộng Nghiên. Dương Minh ngồi xuống chỗ của mình rồi mở miệng nói: "
Bố, mẹ, con phải đến thành phố L một chuyến"

"
Đi thành phố L? Đi làm gì? " Dương phụ ngẩn ra một chút: "Con nói đùa gì vậy?"

"
Bố, con." Dương Minh giải thích cũng hơi khó. Mặc dù Triệu Oánh là giáo viên của mình, mình đến thăm Triệu Oánh bị bệnh cũng là bình thường. Nhưng vấn đề quan trọng là tại sao Triệu Oánh bị pháo nổ vào người mà hắn lại biết.

Chuyện này không phải có quan hệ thân mật sẽ không nhận được tin tức. Chuyện giả làm bạn trai của Triệu Oánh tuyệt đối không thể nói với bố mẹ và bố mẹ Mộng Nghiên. Nếu không nhất định bị mắng cho một trận.

Thấy Dương Minh có chút khó xử, Mộng Nghiên mở miệng nói: "
Để con nói, chuyện là như thế này."

Trần Mộng Nghiên kể lại chuyện vừa nãy ra nhưng không nói đến việc Dương Minh đóng làm bạn trai của Triệu Oánh.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK