Mục lục
Ngận Thuần Ngận Ái Muội
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

- Không cần kêu, gia chủ đã đi rồi.

Vệ sĩ liếc mắt nhìn Trần Trí Nghiệp không mang theo chút tình cảm nào, lạnh lùng nói.

- Không! Không có khả năng! Kaike không thể vứt bỏ ta được! Ta là thủ hạ trung thành nhất của hắn, ta cùng hắn vào sinh ra tử, vì hắn nước sâu nhảy trước khói thuốc theo sau. Hắn sẽ không vứt bỏ ta. Ngươi gạt người! Ngươi cho ta gặp Kaike đi!

Trần Trí Nghiệp rát cổ bỏng họng gào lên.

Vệ sĩ nghe Trần Trí Nghiệp gào thét xong có chút buồn cười. Thầm nghĩ" ông mà là thủ hạ trung thành của hắn? Hình như là tôi mới đúng ya? Tôi là vệ sĩ của hắn, theo hắn vào sinh ra tử, cầm điếu theo sau, có phải là ông nói ngược rồi không?"

- Không cần tìm, tông chủ muốn gặp ông, thì đã sớm gặp rồi, bây giờ không gặp ông, tự nhiên sẽ không bao giờ gặp ông nữa.

Vệ sĩ nói:

- Không nên nhiều lời! Là ông tự đi hay là tôi đem ông đánh ngất rồi mang đi?

- A! Tôi… để tôi tự đi…

Trần Trí Nghiệp vừa nói xong, trong giây lát đã đứng thẳng người lên, ôm lấy cổ tên vệ sĩ. Gắt gao ôm hắn, không cho hắn nhúc nhích chút nào, sau đó hét lớn:

- Tiểu Long, chạy mau!

- Ba...

Trần Tiểu Long mặc dù cũng sợ đến mức sắp hôn mê, nhưng mà nơi này còn chưa có chỗ cho hắn nói chuyện, cho nên Trần Tiểu Long vẫn một mực trốn ở phía sau ba hắn. Lúc này, trông thấy ba hắn xông tới ôm cổ tên vệ sĩ, bảo mình mau mau chạy đi, Trần Tiểu Long có phần không biết phải làm sao!

Tuy rằng đầu hắn có chút nước, nhưng cũng không phải có quá nhiều, lúc này cũng hiểu được:

- Là ba đang liều chết cho mình chạy, khẳng định ba sẽ chạy không thoát, lúc này, nếu mình chạy đi…

- Đừng dây dưa nữa, chạy mau!

Trần Trí Nghiệp sốt ruột, hét lớn:

- Mày còn ngây ra đấy làm gì? Còn không chạy!

- Vâng…

Trần Tiểu Long biết, mình ở lại đây với ba cũng không giải quyết được vấn đề gì, mình không có võ công, bản lĩnh tự bảo vệ bản thân cũng chẳng có chút nào, càng đừng nói đến cứu ba.

Mình chạy rồi, có lẽ ba cũng có thể mỉm cười nơi chín suối. Nghĩ tới đây, Trần Tiểu Long liền ứng lên một tiếng, sau đó chạy luôn.

Vệ sĩ nhìn hướng cửa phòng họp nơi Trần Tiểu Long chạy đi, có chút khinh thường lắc đầu, một quyền đánh tới tiểu phúc của Trần Trí Nghiệp, Trần Trí Nghiệp khó chịu hự một tiếng, có điều vẫn ôm chặt lấy tên vệ sĩ như cũ không chịu buông ra.

Tiềm lực của con người trong lúc bạo phát là vô hạn. Trần Trí Nghiệp hiện tại chỉ có một tín niệm duy nhất, đó chính là sống chết cũng phải ôm chặt lấy tên vệ sĩ này, để cho Trần Tiểu Long chạy đi. Cho nên, hai tay Trần Trí Nghiệp càng ôm càng chặt hơn.

Vệ sĩ nhíu nhíu mày, không nghĩ tới Trần Trí Nghiệp lại có thể khó chơi như vậy, vốn tưởng rằng một quyền là có thể đem hắn ném sang một bên rồi.

Phịch… một tiếng thật lớn. Thái dương của Trần Trí Nghiệp bị đánh lõm hẳn vào trong.

Tên vệ sĩ này cũng đã được trải qua huấn luyện chuyên nghiệp, sức lớn vô cùng, người bình thường cũng không có khả năng được Kaike tuyển chọn làm vệ sĩ bên người.

Trần Trí Nghiệp lúc này, khẳng định là không chịu nổi một kích của vệ sĩ, đầu của hắn bị đánh lệch sang một bên, trực tiếp hôn mê luôn, có điều hai tay lại vẫn đang gắt gao giữ chặt tên vệ sĩ không tha.

Xem ra, tình thương của hắn với Trần Tiểu Long đã vượt qua tất cả. Nếu như Dương Minh có ở đây, cũng phải cảm thán tình thương vĩ đại của người cha này. Thế nhưng ngược lại, yêu thương quá mức, cũng chính là nguyên nhân dẫn tới tao ngộ bi thảm của cha con họ Trần ngày hôm nay!

Nếu như không phải Trần Trí Nghiệp cưng chiều Trần Tiểu Long như vậy, cũng sẽ không mời Kaike đến giúp đỡ, lại càng không phát sinh bi kịch ngày hôm nay. Cho nên loại tình thương này, không có thì tốt hơn.

- Ba!

Lúc Trần Tiểu Long chạy ra đến cửa, cũng nhìn thấy được cảnh Trần Trí Nghiệp bị đánh tới mức hôn mê! Rõ ràng, nếu như không lập tức đưa tới bệnh viện, Trần Trí Nghiệp khẳng định là không sống được. Cho dù có tới được bệnh viện, có thể cứu được hay không cũng là một vấn đề.

Trần Tiểu Long hét thất thanh một tiếng, nước trong hốc mắt rưng rưng chảy xuống, giờ đây hắn có chút hối hận, hối hận không nên động tới Dương Minh, cũng không nên quấy nhiễu Trần Mộng Nghiên…

Trần Mộng Nghiên, không phải là của mình, có cố ép cũng chỉ có thể là bi kịch.

Thế nhưng, dù gì cũng đã làm rồi, có hối cũng đã muộn. Ba vì bảo hộ cho mình mới bị như vậy, mình nhất định phải kiên cường sống sót, không thể để ba uổng công vô ích được!

Trần Tiểu Long tăng nhanh cước bộ, rất nhanh đã chạy ra khỏi phòng hội nghị.

Vệ sĩ nhíu nhíu mày, hắn không thể để Trần Tiểu Long chạy thoát được, nếu không hắn không có khả năng chịu được lửa giận của gia chủ. Nhìn trên người mình, hai tay Trần Trí Nghiệp vẫn đang gắt gao ôm chặt như cũ, vệ sĩ dùng sức bật người ra.

- Rắc…

Một hồi tiếng xương vỡ vang lên, tay của Trần Trí Nghiệp bị vệ sĩ trực tiếp chặt đứt, ném sang một bên, bước chân liền hướng về phía Trần Tiểu Long chạy trốn đuổi theo.

Nói về Trần Tiểu Long, hắn thực sự không có kinh nghiệm chạy trốn gì, từ phòng họp chạy tới liền lao trực tiếp vào thang máy, bấm nút đi xuống tầng một. Vì hắn nghĩ rằng, mình đi thang máy là nhanh nhất, vệ sĩ đuổi theo cũng chỉ có thể đợi thang máy xuống lần nữa, khi đó mình đã chạy mất dạng từ lâu rồi.

Thế nhưng, hắn lại quên, trên thế giới này vẫn còn một thứ gọi là "lối thoát khẩn cấp". Ngoài thang máy ra, khách sạn nào cũng có một cầu thang bộ.

Vệ sĩ đuổi tới cạnh thang máy, nhìn thoáng qua thấy thang máy đang đi xuống dưới, sau đó trực tiếp xoay người chạy vào lối thoát khẩn cấp, đi xuống cầu thang bộ.

Hắn đã từng được huấn luyện chuyên nghiệp, căn bản không cần bước từng bước xuống bậc thang, trực tiếp ngồi trên tay vịn cầu thang trượt xuống (DG: Giống quảng cáo gì ấy nhỉ? Biên: ^^ giống quảng cáo X-men), vài cái nhấp nhô đã xuống tầng một, sau đó chặn ở bên cạnh bảng điện tử, thang máy lúc này vẫn còn chưa xuống tới nơi.

- Reng… một tiếng, thang máy đã xuống tới lầu một, cửa thang máy từ từ mở ra, Trần Tiểu Long cũng không nhìn ra bên ngoài, chân hắn đã hướng ra phía ngoài phóng đi, bằng một tốc độ nhanh nhất chạy thoát khỏi nơi này. (Biên: Thằng này chịu khó ra sông check rune có khi chạy thoát được ^^)

- Bịch!

Trần Tiểu Long vừa mới chạy ra khỏi thang máy, lại cảm thấy mình đụng phải cái gì đó, làm cho hắn đứng thẳng người lên.

- Mẹ nó, chơi đùa giữa đường!

Trần Tiểu Long phát hiện đó là một người, bèn thuận miệng mắng một câu, đang muốn từ bên cạnh hắn vượt qua tiếp tục bỏ chạy, lại không nghĩ rằng cổ của mình đã bị người khác xách lên.

- Haizz! Quay lại thôi, Tiểu Long, ngươi chạy không thoát đâu.

Tên vệ sĩ nói. Hắn thầm nghĩ tiểu tử này rốt cuộc có phải là một tên ngốc hay không, nếu không thì mình còn phải phí chút sức lực tóm hắn.

- Ưm… ưm….

Trần Tiểu Long vừa định kêu lên, những đã bị vệ sĩ lấy tay bịt lại, làm cho hắn nghẹn lại thở không ra hơi. Vệ sĩ đem hắn tiến vào trong thang máy, đóng cửa lại, sau đó ấn nút lên lầu chỗ phòng hội nghị, thang máy chậm rãi bắt đầu đi lên.

Trong thang máy, vệ sĩ đã bỏ tay ra khỏi miệng Trần Tiểu Long, camera quan sát trong thang máy đều là người của mình trong khách sạn trông coi, căn bản không sợ Trần Tiểu Long hò hét kêu cứu.

- Tiểu Long, chạy không nổi đâu, người gia chủ muốn, không ai có thể chạy thoát được!

Vệ sĩ vẫn như cũ lạnh lùng nói không mang theo chút tình cảm nào.

Đương nhiên, hắn cũng chỉ có thể cùng Trần Tiểu Long và Trần Trí Nghiệp nói một chút, gia chủ tiền nhiệm của gia tộc Douglas vẫn không muốn bỏ qua Dương Minh, kết quả thế nào chứ?

Trần Tiểu Long hiện tại vừa sợ vừa giận, không nghĩ tới tên vệ sĩ này lại có thể chạy nhanh hơn mình, chặn trước cửa thang máy. Xong rồi, mình đã bị tóm trở lại, thế này còn tốt được sao?

Nhưng mà, bây giờ muốn chạy, khẳng định là chạy không thoát rồi, mình đâu phải đối thủ của cái tên to cao này chứ?

Đúng rồi, giả chết! Trần Tiểu Long bỗng nhiên nghĩ tới một diệu kế, đó chính là giả chết, nếu thấy mình chết rồi, tên vệ sĩ này sẽ bỏ qua cho mình chứ?

Không thể không nói, cách nghĩ của Trần Tiểu Long quả thực rất ngây thơ khờ khạo.

- Ôi… ta chết đây…

Trần Tiểu Long nghĩ tới đây, liền đảo cặp mắt trắng dã, tức khắc té nhào xuống đất." Bịch" một tiếng, Trần Tiểu Long đã nằm thẳng cẳng trong thang máy.

- Ặc…

Vệ sĩ có chút sái mắt, đã chết? Trước khi chết còn nói mình chết đây? Không nghĩ tới lại có người ngu như vậy… Cuối cùng là chết hay chưa vậy?

Vệ sĩ không biết nói gì nữa, hắn không dùng được từ ngữ nào có thể miêu tả được tâm tình của bản thân giờ phút này, từ lúc cha sinh mẹ đẻ đến giờ đây là chuyện đầu tiên hắn được gặp. Không nghĩ tới trên thế giới này còn có người ngu như vậy, quả thực đã đạt tới cảnh giới nhất định rồi!

Hắn nghĩ hắn là thần tiên ư? Trước khi chết còn có thể nói được?

Đi qua đi lại, khinh bỉ nhìn Trần Tiểu Long nằm trên mặt đất vẫn không nhúc nhích tí nào, vệ sĩ thực sự hết chỗ nói rồi, không biết nói cái gì nữa.

- Này?

Vệ sĩ đá vào người Trần Tiểu Long.

Trần Tiểu Long vẫn không nhúc nhích, nghĩ đến chuyện giả chết cũng là rất đau đớn, mắt vẫn nhắm nghiền, hi vọng tên vệ sĩ này có thể tin tưởng mình.

- Nghe nói người sau khi chết, sẽ duỗi đùi phải ra, nói một tiếng ô hô…

Vệ sĩ vừa nghĩ thầm, phải trêu chọc Trần Tiểu Long này một chút:

- Thằng cha này chưa nói, có khi nào giả chết không nhỉ?

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK