Mục lục
Ngận Thuần Ngận Ái Muội
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Vạn tổng như mê muội, không phải là giả lợn ăn cọp đó chứ? Đang chơi một nhân vật nhỏ bé như hắn đó chứ? Lại nhìn mặt mày bầm dập của Lao Feng, Vạn tổng rùng mình. Chẳng lẽ Lao Feng cũng giống mình, bị thằng Dương Minh kia đánh.

Sau khi đánh xong mới biết Dương Minh có thân phận khác, cho nên mới cung kính như vậy? Vạn tổng lập tức đầy mồ hôi lạnh, rượu cũng bay đi hơn nửa.

"Dương tiên sinh, đây là Frankie. Ngài có yêu cầu gì cứ việc nói" Lao Feng nói: "Frankie, anh nhớ kỹ. Sau này lời của Dương tiên sinh nói không khác gì tôi. Dương tiên sinh bảo anh làm gì, anh cứ làm như vậy"

Lao Feng cho rằng sư phụ nói cũng như mình, thậm chí còn hơn cả lời của mình. Cho nên phân phó Frankie như vậy.

"Vâng, ông Leng" Frankie cung kính gật đầu nói: "Dương tiên sinh, đây là danh thiếp riêng của tôi. Có yêu cầu gì thì trực tiếp liên lạc với tôi" Frankie vừa nói liền đưa một tờ danh thiếp bằng hai tay tới, bên trên có mấy số điện thoại, không có chức vụ.

Dương Minh cầm danh thiếp sau đó nói: "Được, ông Frankie, tôi có cơ hội sẽ liên lạc với anh"

Vạn tổng là một tên tiểu nhân bắt nạt kẻ yếu, sợ kẻ mạnh, thấy gió liền ngã ra. Trước mặt Frankie và Lao Feng, Vạn tổng là một con chó. Trước mặt những kẻ cần cầu mình, hắn là ông chủ.

Vạn tổng đang hối hận, mình vừa nãy sao lại xúc động như vậy, không có việc gì ra vẻ ta đây với Dương Minh làm gì. Bây giờ thì tốt rồi, người ta còn dám đánh ông chủ của mình, còn có thể sợ mình sao?

Hơn nữa mình còn nói với bọn họ rằng Frankie là một tên chết vì rượu. Nếu lời này truyền vào tai Frankie, mình không phải xong đời rồi sao?

Vạn tổng nghĩ đến đây liền quỳ xuống mặt đất mà nói: "Dương tiên sinh, xin lỗi, ngài đừng chấp nhặt tôi. Tôi trước đó đã đắc tội ngài, xin ngài đừng để ở trong lòng. Tôi chỉ là một con chó, ngài không đáng phải giận tôi"

"Vạn tổng, ngài đây là." Phùng Vạn Giang vội vàng đi tới định nâng Vạn tổng dậy. Nhưng Vạn tổng chết sống không dám đứng lên. Dương Minh không lên tiếng, Vạn tổng sao dám đứng dậy.

Lúc này Lao Feng cũng rõ chuyện gì đã xảy ra, tên họ Vạn này có thù với sư phụ rồi. Là đệ tử của sư phụ, Lao Feng liền mở miệng nói: "Frankie, người này là sao?"

"Tôi cũng không rõ lắm." Frankie tự nhiên không biết ân oán giữa Vạn tổng và Dương Minh.

"Bỏ đi" Dương Minh khoát tay rồi nói: "Tôi cũng không có ý làm khó ông. Chỉ là tôi không thích mấy lời ông nói với bố tôi"

"Vâng vâng, tôi lập tức xin lỗi" Vạn tổng vội vàng bò đến trước mặt Dương phụ: "Dương thúc. tôi sai rồi"

"Anh gọi là gì?" Lao Feng vừa nghe Vạn tổng gọi Dương phụ như vậy liền thầm nghĩ mày không phải ngang hàng với sư phụ sao? Vậy mày không phải trên tao sao?

"A. không. Dương gia gia. tôi sai rồi" Vạn tổng nghe ra cơn khó chịu của Lao Feng, chẳng qua hắn cũng không nghĩ ra quan hệ ở giữa. Chỉ biết Lao Feng bất mãn vì cách gọi của mình mà thôi.

Lao Feng vẫn không hài lòng với cách gọi của Vạn tổng nhưng thấy Dương Minh không nói gì, nên Lao Feng cũng không nói gì.

"Vạn tổng, ngài làm gì thế. mau đứng lên" Dương phụ thấy Vạn tổng quỳ trước mặt mình, sao có thể nhận được. vội vàng đưa tay ra đỡ lên.

Dương Minh vốn cũng không có ý làm khó người này, tức Vạn tổng chỉ vì hắn dám xúc phạm Dương phụ. Bây giờ Vạn tổng đã làm như vậy, sau này sẽ không thể kiêu ngạo được nữa. Dương Minh cũng không định chà đạp j.

"Vạn tổng, hợp đồng với xí nghiệp Tùng Giang, chúng ta có ký không?"

"Ký ký" không đợi Vạn tổng mở miệng nói, Frankie đã tranh trước: "Giám đốc Vạn, anh chuyển hết các hợp đồng cho xí nghiệp Tùng Giang"

Dù sao tập đoàn đều là do Lao Feng định đoạt. Nếu Lao Feng bảo mình làm như vậy, Frankie không có lý do gì mà phản đối. Hơn nữa chỉ một xí nghiệp Tùng Giang thôi mà, cho dù chuyển hết đơn hàng thì bọn họ cũng không làm được bao nhiêu, cũng không ảnh hưởng đến tình hình kinh doanh của cả tập đoàn.

"Đúng, giám đốc Vạn, các anh còn có thiết bị cần thanh lý không, trực tiếp cho bọn họ" Lao Feng đột nhiên suy nghĩ một chút rồi nói.

"Hả? Thiết bị mới trang bị năm nay mà" Vạn tổng nói.

"Vừa mới thay à" Lao Feng suy nghĩ một chút rồi nói: "Như vậy đi, các anh chuyển thiết bị cho xí nghiệp của Dương tiên sinh, sau này các thứ đó do xí nghiệp Tùng Giang làm. Các anh không cần làm, như vậy cũng bớt được nhân công. Các thiết bị đó không cần tiền"

Lao Feng bây giờ vì lấy lòng Dương Minh nên cố gắng thể hiện mình, sợ sư phụ mất hứng sẽ không thu mình làm đồ đệ.

"A, vâng." Vạn tổng vội vàng gật đầu. Dù sao Frankie cũng ở đây, bọn họ nói gì mình làm vậy là được, quản nhiều làm gì. mình bây giờ giữ được chức là tốt rồi, các vấn đề khác không cần mình quan tâm.

"Vậy là được rồi. Chuyện cần nói đã xong, chúng ta ăn thôi, tôi đói rồi" Dương Minh thấy nhân viên phục vụ bắt đầu mang đồ ăn lên vì thế khoát tay nói: "Bố, chú Phùng, ăn thôi"

Dương phụ đã không còn quá xúc động vì những việc Dương Minh làm nữa. Đầu tiên là đột nhiên thi vào trường đại học tốt, sau đó tìm một bạn gái là hoa hậu của trường, sau đó kiếm tiền mở công ty, sau đó lại có vợ bé. Những chuyện này làm Dương phụ miễn dịch với các chuyện sau này. Cho nên lần này chỉ hơi giật mình chút mà thôi.

Nhưng Phùng Vạn Giang lại khác. Lão cảm thấy mình như đang mơ vậy, Vạn tổng vừa nãy còn ra vẻ ta đây không ai sánh bằng, trong nháy mắt còn nghe lời như một con chó.

Hơn nữa Phùng Vạn Giang càng lúc càng cảm thấy con trai của lão Dương không đơn giẳn. Chẳng những là bạn của Lão Đại Tùng Giang, trong nháy mắt còn mang chủ của lãnh đạo trực tiếp của Vạn tổng đến đây. Vấn đề quan trọng hơn nữa là Lao Feng rất lấy lòng Dương Minh, điều này ai cũng có thể nhìn ra.

Dương Minh này rốt cuộc là thần thành phương nào mà như vậy chứ? Khó trách dám đánh Vạn tổng như vậy, sau lưng người ta có chỗ dựa mà.

Mình trước đó đúng là coi thường Dương gia. Vốn tưởng rằng nhà lão Dương dựa vào ông anh Dương Đại Sơn, bây giờ xem ra không phải như vậy. Con trai nhà người ta mới là nhân vật ngưuX.

Dương Minh đi chơi với Trần Mộng Nghiên cả ngày nên đói bụng lắm rồi, không suy nghĩ nhiều mà cầm lấy bát bắt đầu ăn. Nhưng Phùng Vạn Giang và Dương phụ không tiện ăn vì có người khác ở đây.

"Dương tiên sinh, gọi bát cơm nữa chứ?" Lao Feng thấy Dương Minh ăn hai ba bát đã hết cơm, vội vàng quan tâm hỏi.

Mọi người trong phòng đều trợn mắt há mồm, ngay cả Dương Minh cũng nhíu mày. Lao Feng này thể hiện hơi quá thì phải? Dù muốn lấy lòng mình cũng phải biết nặng nhẹ chứ?

Dương Minh sa sầm mặt, nhỏ giọng nói: "Ông Leng, ông đói không, mau ăn đi"

"Ồ. vâng, ngài chưa ăn xong, tôi không dám ăn mà" Lao Feng lập tức nói.

Dương Minh nghe xong thiếu chút nữa tức chết. Mình nhỏ giọng nói như vậy là để mình Lao Feng nghe. Nhưng Lao Feng lại quá lớn tiếng, điều này làm cả phòng nghe thấy.

Chẳng qua Dương Minh không biết làm gì, nếu mình mắng Lao Feng hai câu, như vậy quan hệ giữa mình và Lao Feng sẽ lộ ra. Chẳng qua Dương Minh liền nhìn Lao Feng rồi lớn tiếng nói: "Lao Feng, cho dù tôi là người cứu mạng lão, lão cũng không cần như vậy chứ? Mặc dù tôi cứu lão, nhưng lão không cần phải cung kính với tôi như vậy chứ?"

Dương Minh còn nhỏ giọng nói thầm vào tai Lao Feng: "Nếu không muốn tôi không thu ông làm đồ đệ thì phối hợp đi"

"Ồ, ồ" Lao Feng chợt hiểu ra: "Dương tiên sinh, tục ngữ có câu có ơn phải báo, huống hồ ngài cứu mạng tôi, cả đời tôi cũng không báo đáp hết"

"Tục ngữ Trung Quốc các ngài không phải có câu nói vậy sao như vậy sao?"

Thấy Lao Feng lại bắt đầu nói linh tinh, Dương Minh vội vàng đá chân Lao Feng một chút, sau đó nói: "Được rồi, chuyện này không nói nữa"

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK