Mục lục
Ngận Thuần Ngận Ái Muội
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Có câu nói một người đắc đạo, gà chó thăng thiên.

Dương Minh bây giờ đúng là có cảm giác này, mình bình thường thật ra không kiêu ngạo, nhưng đám thủ hạ của mình lại cho rằng rất có thân phận, bạn bè của bọn họ cũng như vậy.

Quách Kiện Siêu có lẽ cảm thấy hắn rất kiêu ngạo, nhưng cũng không đến mức đi khắp nơi ra vẻ. Nhưng bạn gái của Quách Kiện Siêu lại cảm thấy mình rất giỏi, luôn cảm thấy cao hơn người khác.

Hiện tượng này từ xưa đã có. Thái giám bên cạnh thái giám trong cung không cần biết lợi hại như thế nào, nhưng bà con của hắn ở ngoài lại xưng vương xưng bá. Dương Minh có thể khống chế thủ hạ của mình, nhưng không thể khống chế bạn bè, người thân của bọn họ. Đây là một vấn đề rất đau đầu.

Chẳng qua cũng không có biện pháp tốt để giải quyết, chỉ có thể tăng một chút sự ước thúc. Dương Minh chuẩn bị tìm cơ hội nói với Bạo Tam Lập một chút. mặc dù hắc đạo Tùng Giang cũng không làm chuyện gì quá đáng, nhưng nếu như đám bạn bè người thân của bọn họ luôn ra vẻ nhũng nhiễu người khác, cứ như vậy sẽ bị đả kích.

Trước không nghĩ đến vấn đề đau đầu này nữa, bởi vì bây giờ còn có chuyện bận rộn hơn nữa. Đó chính là buổi biểu diễn của Thư Nhã sắp diễn ra. Tập đoàn Danh Dương sẽ rất bận.

Vốn chuyện này không phải của Dương Minh, Dương Minh hoàn toàn có thể không xen vào. Nhưng Dương Minh lại có chuyện khác cần tìm Thư Nhã, một là hỏi về chiếc nhẫn, hai là dặn dò nàng một chút không nói chuyện lần trước ra.

Dương Minh không phải người quá nhẫn tâm, nhưng nếu Thư Nhã uy hiếp đến sự an toàn của hắn thì sao. Dương Minh rất mâu thuẫn.

Dương Minh đại biểu tập đoàn Danh Dương đi đón máy bay, cũng không cảm thấy có gì không ổn. Dương phụ và Phùng Vạn Giang đã từng đó tuổi, không phải fan hâm mộ, tổ chức buổi biểu diễn này chỉ là quảng cáo cho tập đoàn mà thôi.

Vương Kim Đức lại hâm mộ Thư Nhã, cho nên hắn đi theo bên cạnh Dương Minh, cùng Dương Minh đón máy bay. Vương Kim Đức hiểu rõ thân phận không bình thường của Dương Minh, cho nên lời nói còn cung kính hơn cả với Dương phụ.

Cùng đi với Dương Minh còn có Hầu Chấn Hám. Vốn Hầu Chấn Hám có thể không đi, nhưng nghe nói Dương Minh đi, nên Hầu Chấn Hám tự nhiên muốn đi theo.

Tuy nói Thư Nhã rất nổi tiếng nhưng cũng không đến mức Tổng giám đốc tự mình đi đón. Hầu Chấn Hám theo tới hoàn toàn là vì Dương Minh.

Sân bay quốc tế Đông Hải, một máy bay từ Hồng Công bay tới từ từ hạ xuống.

Khoang hạng nhất bị người của Thư Nhã bao hết, lần này còn có cả những nhân viên như âm thanh, ánh sáng.

Đương nhiên máy bay mà Thư Nhã đi được giữ bí mật, khoang hạng nhất cách ly với khoang bình thường, cho nên không hành khách nào phát hiện ra minh tinh ngồi chung máy bay với bọn họ.

Cửa ra khỏi khoang hạng nhất chỉ có Dương Minh, Hầu Chấn Hám, Vương Kim Đức cùng với người của công ty bảo vệ Danh Dương phụ trách an toàn của Thư Nhã.

Không lâu sau, cửa ra của khoang hạng nhất lục tục có người đi ra. Dương Minh liếc mắt một cái là nhận ra Thư Nhã đeo kính râm. Xung quanh nàng có bốn bảo vệ an toàn.

Đi phía trước là một người phụ nữ khoảng hơn 30 tuổi, đi đến trước mặt Hầu Chấn Hám và Dương Minh, sau đó nói:

- Chào các anh. Tôi là người đại diện của Thư tiểu thư, tôi họ Hứa. Xin hỏi các anh là người của tập đoàn Danh Dương?

- Chào cô Hứa, tôi là Tổng giám đốc Hầu Chấn Hám công ty giải trí Danh Dương, vị này là Vương Kim Đức, trợ lý chủ tịch tập đoàn Danh Dương.

Hầu Chấn Hám không giới thiệu Dương Minh, bởi vì Dương Minh trước đó không nói với hắn, hắn không dám tùy tiện giới thiệu.

Họ Hứa ngẩn ra một chút, không ngờ đoàn người của mình được đón tiếp cao như vậy. Một người là Tổng giám đốc, một là trợ lý chủ tịch tập đoàn. theo bình thường đến đón máy bay là nhân viên bình thường của tập đoàn, phái một trưởng phòng đã là rất coi trọng. Nhưng không ngờ có hai nhân vật lớn như vậy.

Thực lực của công ty giải trí Danh Dương như thế nào, cô Hứa không hiểu mấy, nhưng tên Danh Dương ở Hồng Công như sấm bên tai. Tập đoàn Danh Dương phụ trách việc chế tạo máy bay độc quyền của tập đoàn bên Châu Âu cơ mà.

Có thể thấy cái tên Danh Dương này có bối cảnh và thực lực mạnh như thế nào. Chẳng qua nếu công ty giải trí cũng tên Danh Dương, vậy nói rõ hai công ty này rất có thể thuộc về cùng một công ty mẹ.

Cô Hứa không quá quen các công ty nội địa, nhưng nghĩ đến ông chủ Danh Dương không phải thực lực bình thường.

Cô Hứa kính sợ bắt tay Hầu Chấn Hám và Vương Kim Đức, sau đó mới có chút khó hiểu đưa tay về phía Dương Minh:

- Chào ngài, xin hỏi ngài.

- Chào cô Hứa, tôi tên Dương Minh

Dương Minh rất thoải mái giới thiệu, chẳng qua không nói mình đang làm gì.

- Chào anh Dương.

Cô Hứa có chút kỳ quái về lai lịch của người thanh niên này. Chẳng lẽ là tên thiếu gia muốn nhân cơ hội quen biết Thư Nhã sao?

Cũng không trách Cô Hứa nghĩ như vậy, bởi vì chuyện như vậy cũng chưa phải chưa có. Trước kia khi tiến hành biểu diễn ở một thành phố, một ít thiếu gia nhà quyền quý ở địa phương sẽ tìm đến nhằm tiếp cận Thư Nhã.

Chẳng qua Thư Nhã rất lạnh nhạt với bọn họ. Dù sao Thư Nhã là ngôi sao Hồng Công, mọi người biết tin tức chỉ mơ hồ hiểu bối cảnh của Thư Nhã, không dám làm quá đáng.

Sau khi bắt tay, những người khác trong đoàn người Thư Nhã đi tới. Khi Thư Nhã nhìn thấy Dương Minh, ngẩn ra một chút, há miệng chút nữa nói ra hai chữ" Dương Minh"

Dương Minh lại không biết suy nghĩ thật của Thư Nhã, thấy vẻ mặt của Thư Nhã khác thường, Dương Minh còn tưởng nàng thấy mình nên nghỉ đến chuyện trên con thuyền kia, Dương Minh mặt không chút thay đổi đưa tay ra lên tiếng đừng nói.

Thư Nhã thấy Dương Minh đưa tay như vậy liền ngoan ngoãn gật đầu, sau đó đi về phía này.

"Thư tiểu thư, tôi giới thiệu với cô một chút, vị này là Tổng giám đốc Hầu Chấn Hám của công ty giải trí Danh Dương, vị này là Vương Kim Đức – trợ lý chủ tịch tập đoàn Danh Dương" Khi giới thiệu đến Dương Minh, Cô Hứa có chút do dự. Cô Hứa rất khinh thường đấm thiếu gia, nhưng lại hiểu rõ đây là ở địa bàn người ta không thể làm quá mất mặt, vì thế nói: "Vị này là anh Dương Minh"

"Chào Hầu tổng, trợ lý Vương" Thư Nhã gật đầu với Hầu Chấn Hám và Vương Kim Đức, sau đó giơ tay ra nói với Dương Minh: "Chào anh Dương"

"Chào cô" Dương Minh nhíu mày, Thư Nhã này làm gì thế? mình đã bảo cô ta ra vẻ không nhận ra mình, cô ta thì hay rồi, không bắt tay ai khác mà bắt tay với mình.

Không phải sợ mình giết cô ta diệt khẩu đó chứ? Dương Minh thầm nghĩ như vậy, mặt không chút thay đổi lễ phép bắt tay Thư Nhã rồi bỏ ra ngay.

Ngay cả Cô Hứa ở bên cạnh cũng có chút sửng sốt. Thư Nhã cho đến bây giờ rất khinh thường đám thiếu gia theo đuổi mình, đừng nói là bắt tay tiếp xúc da thịt, ngay cả nói chuyện cũng không muốn nhiều lời.

Cô Hứa đâu biết Thư Nhã bắt tay Dương Minh có gì chứ? Trước kia còn thường xuyên nắm tay cơ mà.

"Mọi người đều mệt rồi, chúng tôi đã đặt khách sạn, chúng ta đi nghỉ ngơi trước một chút, sau đó bàn bạc về các thủ tục cụ thể của đêm diễn. Dù sao cũng còn ba ngày nữa mới đến đêm diễn, không cần phải gấp" Hầu Chấn Hám cũng thấy đoàn người Thư Nhã mệt mỏi, vì thế nói.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK