Mục lục
Ngận Thuần Ngận Ái Muội
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

MC Tiểu Ngư chờ mãi mà không thấy Trương Khai Viễn lên sân khấu, tiếng cười ở dưới vẫn như cũ làm cho Tiểu Ngư rất lo lắng, chuyện này mà kéo dài thì cũng không phải là chuyện tốt a.

"Trương tổng, anh xem là có nên lên đây không đây?" MC Tiểu Ngư không nhịn nổi nữa gọi Trương Khai Viễn một câu: "Anh cũng không chịu lên sân khấu là có ý gì đây? Tôi lát nữa còn phải đi làm MC cho một đám cưới nữa đấy."

Nếu dùng ý nghĩ có thể giết người được thì Trương Khai Viễn đã giết Tiểu Ngư vài lần rồi. Hắn thầm nghĩ, tao không lên, mày lại tiếp tục cái tiết mục chết tiệt này, chuyện này làm sao mà kết thúc đây?

MC Tiểu Ngư gọi một tiếng mà vẫn không thấy Trương Khai Viễn đi lên rất lo lắng nói: "Trương tổng, chuyện này là như thế nào đây? Lúc trước không phải đã nói rồi sao? Anh lên sân khấu diễn thuyết, sao giờ này lại không lên?"

"Ha ha ha…" các bạn học ở dưới vừa bình ổn lại tâm trạng, giờ đây lại không nhịn nổi nữa cười ầm hết cả lên.

"Chuyện này cuối cùng là có ý gì đây?" MC Tiểu Ngư không vui nói: "Chuyện này là đổi người lâm thời hay là sai sót? Đổi thành Kinh Tiểu Lộ cũng không nói với tôi một câu? Tôi vẫn cho rằng là Trương Khai Viễn chứ? Đúng là dở hơi."

"Ha ha ha." Ở dưới tiếng cười vẫn rất nhiệt liệt.

"Đủ rồi!" Trương Khai Viễn cuối cùng cũng không nhịn nổi, vỗ bàn đứng lên, chỉ thẳng vào Tiểu Ngư chửi: "Mày có ý gì đây? Có người MC nào như mày không? Mày có phải không muốn lấy tiền của tao không?"

"Tôi thế nào hả?" Tiểu Ngư cũng không cam chịu yếu đuối cãi lại Trương Khai Viễn: "Mày đã đặt sẵn chương trình, tao chỉ làm theo chương trình của mày thôi, mày còn định bùng tiền của tao sao?"

"Cái gì là theo ý của tao? Mày đừng có ở đó mà nói lung tung, nhanh cút xuống cho tao, ở đây không có chuyện của mày nữa." Trương Khai Viễn nghe Tiểu Ngư nói, càng nói càng lộ ra, đem chuyện mà mình sắp đặt từ trước nói hết ra liền lo lắng.

"Nói loạn cái gì mà nói loạn. Lúc trước không phải mày nói, để tao lên trước, cùng với bạn học của mày chơi một trò chơi, bảo tao để cho họ đoán xem ai là người thành công nhất trong lớp, sau đó mày sẽ đi lên, thế nào, mày không muốn thừa nhận sao?"

"Con mẹ mày nói lung tung cái gì đấy? Tao đi tìm ông chủ của mày tố cáo. Mày nói lung tung." Trương Khai Viễn tức đến mặt tái mét gầm lên.

"Tố cáo, được thôi!. Mày làm sao biết ông chủ tao tên là Hồ Thuyết vậy? Ông chủ tao họ Hồ tên là Thuyết, gọi là Hồ Thuyết." Tiểu Ngư nói (Hồ Thuyết: nói lung tung.DG)

"Mày…" Trương Khai Viễn tức không nói được ra lời, hắn không ngờ mồm mép Tiểu Ngư lại nhanh nhảu như vậy, nhưng hắn quên mất một chuyện, làm MC mà mồm mép không nhanh nhảu thì có thể làm được sao? (ahaha! Ngu hết chỗ nói!)

"Tao? Tao làm sao? Tao thấy là mày muốn bùng tiền của tao, đúng không? Nhưng cũng không sao, lão Ngư ta cũng đếch* thèm, thấy mày ưỡn cái mặt to như vậy,

Trương tổng cái đếch gì, tổng cái đít tao à, còn bắt tao nói mày là người có thành tựu nhất trong lớp, thành tựu cái c."
t!, cái bộ dạng của mày mà cũng có thành tựu? Mày cũng tự sướng quá đi?" MC Tiểu ngư cũng kích động quá rồi, xem ra mình cũng không lấy được tiền rồi, vậy cần gì phải cho Trương Khai Viễn mặt mũi nữa: "Tao thấy rằng các bạn học ở dưới vẫn là sáng suốt a, đều nói Kinh Tiểu Lộ mới là người có thành tựu cao nhất. Tao thấy cũng đúng là như vậy." (*mấy chỗ này bác thanhco79 dịch hăng wá! Đéo=đếch là dc rùi!)

"
Mày…Mày…" Trương Khai Viễn bị Tiểu Ngư nói trúng chỗ đau trong lòng, tim co thắt lại, suýt nữa thì lăn ra ngất: "Mày.Cút con mẹ mày đi."

"
Mày muốn tao ở đây, tao cũng không thèm a." Tiểu Ngư hừ một tiếng nói: "Mày tự sướng đi nhé, ông mày không tiếp mày được, mày thích đi tố cáo thì đi đi. Bai bai, sayonara.ciao." (^? ^)

Nói xong Tiểu Ngư liền tiêu sái quay người rời đi, để lại Trương Khai Viễn với khuôn mặt tức giận ở lại đó.(sao không đấm cho nó một phát nhỉ!(*_*)

MC Tiểu Ngư đi rồi, không khí trong nhà ăn liền đóng băng, chỉ còn lại Trương Khai Viễn ngây ngốc đứng ở đương trường, mà các bạn học ở dưới, lúc trước cũng chỉ là hành động vô tâm, cũng nghĩ chỉ là đùa vui mà thôi, không ngờ chuyện lại lớn đến vậy, mà Trương Khai Viễn cũng không thể đùa nổi thế này. Trương Khai Viễn không có lời thì người ta cũng không sắp xếp như vậy, bó tay!. Không biết bạn học nào ở dưới bống nhiên gào lên: "
Để Trương Khai Viễn nói với chúng ta vài lời, mọi người nghĩ sao?"

"
Được, Trương Khai Viễn lên nói vài lời đi." Mọi người nhao nhao phụ họa.

Bất quá, những lời này lọt vào tai Trương Khai Viễn, rõ ràng còn gì châm chọc bằng chứ? Hắn có cảm giác như được bố thí, giống như mọi người đang bố thí cho hắn. Vốn không muốn cho hắn nói, mà muốn cho Kinh Tiểu Lộ nói, bây giờ lại để cho hắn nói, cái này khiến cho Trương Khai Viễn có cảm nghĩ gì chứ?

"
Hay là để Kinh Tiểu Lộ nói vài lời với chúng ta." Trương Khai Viễn hít sâu một hơi nói: "Tên Tiểu Ngư lúc nãy bị bệnh, mọi người đừng để ý đến hắn, coi như là một vở hài kịch đi. Tiết mục này vốn là, tôi muốn mời người có thành tựu nhất trong lớp chúng ta lên phát biểu vài lời, nhưng thằng ôn đó muốn lấy lòng tôi để có thể nhận thêm được ít thù lao, vì vậy mới tự ý đổi chương trình, không ngờ sau khi bị tôi bóc mẽ ra, hắn liền xấu hổ mà tức giận nói lung tung…"

"
Ha ha, chúng tôi biết…" Tuy mọi người ngoài miệng nói như vậy, nhưng trong lòng ai cũng biết, tên Trương Khai Viễn này giải thích quá giả dối đi, chẳng ai tin lời hắn là thật cả.

"
Tôi không phải nói rồi sao, chuyện này tôi không có chuẩn bị trước, cơ hội này vẫn là để cho ai có chuẩn bị từ trước đi." Kinh Tiểu Lộ đứng lên thản nhiên nói: "Có đúng không Trương ủy viên tổ chức đại nhân."

Lời nói của Kinh Tiểu Lộ làm cho mặt của Trương Khai Viễn đỏ như đít khỉ! Tuy Kinh Tiểu Lộ không nói rõ nhưng cũng ám chỉ ra Trương Khai Viễn đã có sự chuẩn bị từ trước, mình không có chuẩn bị gì, muốn nói thì Trương Khai Viễn nói đi.

Tuy lời của Kinh Tiểu Lộ rất buồn cười, nhưng những người có mặt ở đây lại sợ xảy ra việc ngoài ý muốn nữa nên cũng không dám cười tránh cho lại phá mất không khí bình ổn vừa mới lập lại được, vì vậy mọi người chỉ đành cười thầm trong bụng thôi.

"
Trương ủy viên tổ chức nói vài lời đi." Mọi người đều đói bụng, đều muốn nhanh chóng ăn đồ, lúc này cũng không thèm so đo xem Trương Khai Viễn có phải là người thành tựu nhất hay không, thích ai thì ai đi, Kinh Tiểu Lộ còn không so đo, mình đi so đo làm cài gì?

Nên khi lời Kinh Tiểu Lộ vừa dứt, mọi người liền nhao nhao lên bắt đầu kiến nghị.

"
Được rồi, nếu mọi người đã trao vinh dự này cho tôi, vậy tôi nói vài câu vậy." Lúc này Trương Khai Viễn cũng chỉ biết giả vờ hồ đồ, có những lúc làm rõ quá cũng không tốt, nếu người khác đã giả vờ không biết, hắn cũng thấy mừng.

Trương Khai Viễn liền đi lên sân khấu, vừa đi được một nửa liền nghe thấy từ xa truyền đến giọng nói: "
Giả dối, cuối cùng cũng không phải bản thân đi lên sân khấu sao? Chơi kiểu gì đấy?"

Trương Khai Viễn bị câu nói này mà t*ng trùng xông lên não suýt chút nữa thì ngã lăn ra đất, thì ra Tiểu Ngư lúc nãy đã đi rồi mà không biết từ lúc nào lại đứng ở cửa.

"
Tao bảo mày lên sân khấu thì mày không lên, sau đó lại tự mình đi lên. Theo tao thấy thì ra là mày muốn bùng tiền của tao thôi. Đồ ăn cướp." Giọng nói của Tiểu Ngư lại một lần nữa vọng đến.

"Mày…" Trương Khai Viễn vừa định nói cái gì thì Tiểu Ngư liền quay người đi ra cửa đi mất. Trương Khai Viễn cũng hết thuốc, chỉ đành coi như không nghe thấy gì, tiếp tục đi lên sân khấu.

Mấy bước ngắn ngủi mà giống như chinh phục hai vạn dặm, khiến cho Trương Khai Viễn dùng hết sức lực bản thân mới lên được đến nơi, sau đó nói: "Cám ơn mọi người đã cho tôi cơ hội, để cho tôi được đại biểu cho các bạn học, trong buổi họp lớp lần này được phát biểu vài lời…"

Vừa nói đến những từ ngữ mà mình chuẩn bị mất mấy đêm, Trương Khai Viễn liền hưng phấn, Trương Khai Viễn giống nhứ đã quên đi chuyện không vui lúc nãy, hoàn toàn nhập tâm vào bài diễn thuyết.

Bất quá, trương khai viễn nhập tâm, người phía dưới lại không nhịn được nữa rồi. Lúc nãy bởi vì chuyện hiểu nhầm của MC và chuyện của Kinh Tiểu Lộ đã làm mất rất nhiều thời gian rồi, bây giờ Trương Khai Viễn lại ở trên đó mà nói tràng giang đại hải, không biết phải đợi đến bao giờ mới được ăn cơm đây?

Vẫn là đúng như lời của Kinh Tiểu Lộ, Trương Khai Viễn đã có sự chuẩn bị từ trước rồi, nếu không thì làm sao mà nói lâu như vậy? Trong lòng mọi người đều rất là khó chịu, vốn cho hắn lên nói vài câu là cho hắn mặt mũi, nhưng mày lên nói mấy câu ngắn gọn không phải là được rồi sao? Cũng không thể nói mãi không hết thế này chứ?

"
Xem ra Trương Khai Viễn đúng là có sự chuẩn bị từ trước rồi đó."

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK