Mục lục
Ngận Thuần Ngận Ái Muội
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

- Một là tiếp tục chờ xem gia tộc Lancer có tính toán gì, nhưng đây không phải là thượng sách.

Dương Minh nói:

- Hai là chúng ta công khai tin tức chú Vương bị bắt, nhưng cháu nghĩ sẽ là cho bọn chúng thời gian để ứng phó. Tuy đây là biện pháp có thể dùng được nhưng đối với chúng ta cũng có điểm bất lợi.

- Không sai, nếu đánh động bọn chúng điều này đối với chúng ta vô cùng bất lợi.

Mộc quản gia gật đầu nói:

- Như vậy, chi bằng chúng ta trực tiếp cho người tới gia tộc Lancer đòi người?

- Đòi người?

Dương Minh nghe đến đây không khỏi cười khổ nói:

- Chú Mộc, không kể đối phương có thừa nhận hay không, cho dù là bọn chúng có thừa nhận thì chú nghĩ rằng chúng ta có thể đưa người ra ngoài hay sao? Ngay cả chú Vương cũng không phải đối thủ của chúng. Chúng ta có thể lợi hại hơn chú Vương sao? Chỉ sợ cũng sẽ bị đối phương bắt lại thôi.

Lời này của Dương Minh xem như nói đến điểm yếu mọi người. Nhất thời đám người trong phòng hội nghị đưa mắt nhìn nhau. Quả thực, thân thủ Vương Tung Sơn thì những người ở đây có kém hơn vài phần, mà nếu có ai hơn được lão cũng chỉ có Phương Thiên mà thôi. Đương nhiên đây là không tính dị năng Dương Minh, nếu dị năng Dương Minh nổi lên thì ai mạnh ai yếu vẫn là một ẩn số.

- Dương Minh nói có lý.

Phương Thiên tán thành nói:

- Lão Vương không phải người lỗ mãng, một khi không địch lại sẽ biết tiến biết lui mà chạy đi, nhưng bây giờ còn không có tin tức hơn phân nửa là đã bị trúng gian kế của gia tộc Lancer. Đối phương có thực lực như vậy chỉ e bất cứ ai trong số chúng ta đi cũng không nắm chắc."

- Đã vậy để cháu đi là một chuyến xem sao?

Dương Minh trầm ngâm một chút trong lòng đã có tính toán. Bất kể thế nào Vương Tung Sơn đã sắp thành nhạc phụ của hắn. Quan hệ giữa hắn và Vương Tiếu Yên đã rành rành, mà nếu nói về lý lúc trước ông già của Chu Giai Giai có chuyện chính hắn là người trước tiên chạy đi giải quyết, còn khi trong nhà Hoàng Nhạc Nhạc gặp phiền toái cũng là hắn đi hỗ trợ, những điều này đương nhiên Vương Tiếu Yên đều rõ cả.

Lúc này không có ý hành động gì thì bên ngoài Vương Tiếu Yên có lẽ không tỏ thái độ gì nhưng trong lòng nàng thật sự không thất vọng cùng giận dữ lo lắng sao? Những khó khăn trong chuyện này Dương Minh cân nhắc hồi lâu nhưng cũng chỉ có hắn ra mặt mới có thể có hy vọng, những người khác nếu đi thì chỉ là đem thân vào miệng hổ mà thôi.

Đương nhiên Dương Minh là đem hy vọng đặt vào dị năng, có thể trước tiên điều tra toàn bộ địa hình cùng cọc ngầm bên trong gia tộc Lancer, đánh trận phải biết người biết ta thì mới có thể trăm trận trăm thắng được. Tuy nói vậy cũng có chút phóng đại nhưng có thể cứu được Vương Tung Sơn ra đã là tốt vô cùng.

- Con muốn đi?

Phương Thiên nghe xong có chút kinh ngạc nhưng cũng có chút tán thưởng nhìn qua Dương Minh một cái. Phương Thiên còn đang tính toán, ở đây chỉ có thực lực của lão là mạnh nhất, những người khác đều còn không bằng Vương Tung Sơn, nhưng hiện tại thực lực đối phương mờ ám khó đoán, lão cũng chưa có gì biện pháp!

Bọn Lancer này dựa vào đâu mà trở nên như thế ngông cuồng như thế, và chúng dựa vào quỉ kế gì, thế lực nào để có thể bắt Vương Tung Sơn? Nhiều ngày qua lão cũng chưa có manh mối nào.

Với tình huống không rõ thực lực đối phương, Phương Thiên cũng không dám tùy tiện. Cho dù là Vua sát thủ nhưng hiện tại đối phương chắc chắn đã dốc toàn lực phòng bị, có lẽ còn có cao thủ tới mai phục yểm trợ, Phương Thiên có đến cũng không thể chiếm được lợi thế gì!

Phải biết rằng, tuy lão tinh thông thủ đoạn ám sát, nhưng đó là trong tình huống đối phương không kịp phòng bị mới xuống tay, chứ không phải là trực diện đối địch!

Phương Thiên cảm thấy việc ám sát Keweitan so với việc tới gia tộc giải Lancer cứu Vương Tung Sơn thì dễ dàng rất nhiều! Dù sao ám sát cũng không nhất thiết phải mang thân xông vào hang cọp, hay là xông vào cạm bẫy đối phương đã bày ra. Muốn ám sát Keweitan trừ phi hắn cả đời trốn ở trong nhà thì có thể sống sót. Một khi đã ra ngoài Phương Thiên sẽ có rất nhiều biện pháp đưa hắn vào chỗ chết!

Trên thế giới này, kẻ có võ công cao cường còn có rất nhiều, nhân ngoại hữu nhân thiên ngoại hữu thiên. Vua sát thủ cũng không có nghĩa là thiên hạ vô địch! Chỉ có thể nói trình độ ám sát của lão đã đến mức quỷ khốc thần sầu. Nhưng muốn Phương Thiên đi tham gia lôi đài thi đấu một chọi một như kiểu đấm boxing, chỉ sợ cũng có khi phải thất bại!

Lúc trước Dương Minh cũng nghĩ cho dù là Phương Thiên xuất mã cũng chưa hẳn là đối thủ của Điền Long! Bởi vì Điền Long một thân khổ luyện công phu Thiếu Lâm đã tới mức xuất thần nhập hóa, như nếu giao đấu chính diện Phương Thiên rất có thể sẽ bại trận.

Mà Dương Minh sở dĩ có thể đủ thắng Điền Long là có thể phá vỡ công pháp của hắn, có dị năng trong người Dương Minh lập tức có thể nhìn ra điểm yếu của Điền Long, trực tiếp đánh vào đó đả bại hắn.

Lại nói Dương Minh sở dĩ chủ động đưa ý định này là hắn đã nghĩ rất kỹ rồi. Nếu người khác tới đó chỉ sợ không chết thì thì cũng bị tóm, còn hắn nếu không may thất bại thì sẽ biến thành Keweitan, sau đó tìm cơ hội trốn ra.

- Con cho rằng, trước tiên nên tới gia tộc Lancer tra xét thật giả một lần.

Dương Minh chầm chậm nói:

- Mà về điểm này thì con người thích hợp nhất.

- Để con đi ta không yên tâm.

Phương Thiên do dự một chút nói:

- Có điều lúc khó khăn này con có thể dũng cảm nhận nhiệm vụ khiến ta rất vui mừng, thật không uổng công ta tài bồi. Có điều đây không phải lúc sính cường cậy mạnh chúng ta phải bàn bạc lại cho cẩn thận!

- Sư phụ, con đã nghĩ kỹ rồi!

Đây là đầu tiên Dương Minh chính thức thiệt tình kêu Phương Thiên bằng sư phụ, có thể thấy được quyết tâm lần này của hắn.

Phương Thiên nghe lời xưng hô của Dương Minh cũng hơi ngạc nhiên nhưng rồi lập tức nở nụ cười khổ:

- Dương Minh chuyện này không phải giỡn, lần này đi quả thực rất khó trở về, con cần gì phải mạo hiểm như vậy?

- Con biết, nhưng nếu để đời này con lại khiến Yên Yên phải lo lắng về một việc gì đó thì thật sự con không chịu được.

Dương Minh hít sâu một hơi nói.

- Dương Minh khoan đã!

Vương Tiếu Yên đưa tay run rẩy nắm thật chặt tay Dương Minh, Hành động của hắn thật cảm động lòng nàng, như thế nam nhân mới xứng nàng phó thác chuyện chung thân! Chỉ lời này thôi đã tỏ rõ tấm chân tình rồi.

Nếu Dương Minh không hành động thì Vương Tiếu Yên cũng sẽ không trách hắn. Dù sao chuyện này quá sức bí mật và nguy hiểm. Nếu là một gã đàn ông bạc tình bạc nghĩa chứng kiến cảnh Hồ Điệp gia tộc sắp gặp vạ, mà vị hôn thê của mình lại bị một thế lực siêu cường để ý thì e chỉ làm con rùa rút đầu rút cổ, làm sao còn có thể đây bày mưu tính kế?

Chẳng ai là không biết, hiện tại gia tộc Lancer có một một kẻ chống lưng vô cùng cường đại mà Dương Minh lại chưa biết rõ cạm bẫy kẻ địch. Thời khắc này hắn có thể sánh vai đối mặt khó khăn cùng nàng mà không tiếc mạng đã khiến Vương Tiếu Yên cảm thấy hiện tại nàng có chết cũng không tiếc nuối! Tuy rằng trong lòng Vương Tiếu Yên lo lắng về phụ thân nhưng là nàng cũng là người con gái thông minh biết nhìn nhận, nếu phụ thân đã bị bắt thì đối phương thực lực đâu phải nhỏ! Tình huống Dương Minh mạo hiểm như vậy Vương Tiếu Yên làm sao có thể đồng ý? Phụ thân đã bị đối phương bắt lại, nàng cũng không muốn thêm Dương Minh xảy ra sự tình gì!

- Dương Minh, để ta đi chuyến này!

Phương Thiên cũng nhìn ra tâm tư của Vương Tiếu Yên bèn ung dung cười:

- Con đó, trên đời làm gì có đạo lý sư phụ nhường đồ đệ đi mạo hiểm chứ?

- Phương lão đầu! Ý lão là con không bằng lão?

Dương Minh trừng mắt khôi phục tướng mạo nghênh ngang sẵn có:

- Lão cùng sư nương mới cưới nên ở trong nhà cho tốt, chạy lung tung ra ngoài làm cái gì? Lão cho là đây là đi hưởng tuần trăng mật chắc?

- Ngươi, tên tiểu bát đản này..

Phương Thiên bị thái độ quay ngoắt một trăm tám mươi độ của Dương Minh biến thành dở khóc dở cười:

- Ta biết hảo ý của con nhưng con cũng không cần kích ta, ta không cho con đi là sợ con gặp nguy hiểm, con là truyền nhân của ta, nếu xảy ra chuyện gì thì chẳng phải là mạch Vua sát thủ chúng ta đã không có người nối nghiệp sao?

Dương Minh lại cười nhạt nói:

- Khi đó lão có thể thu thêm một đồ đệ mà? Con thấy thân thể lão còn rất cường tráng, sư nương của con cũng đang tuổi thiếu phụ, sao hai người không sinh em bé rồi đào tạo thành một tiểu Vua sát thủ thì thật sự cũng rất tuyệt! Chủ ý này của con có ổn không?"


- Cút đi!

Khuôn mặt già của Phương Thiên không khỏi đỏ bừng nhìn sang Vương Nhược Thủy, lúc này lão thực sự đã nhịn không nổi:

- Ngươi chỉ là một thằng nhóc thì biết cái nhăng cái cuội gì? Ta đi nếu có chết thì cũng chỉ có mình sư nương ngươi thương tâm, còn tên du côn cóc ghẻ như ngươi mà chết thì đám đàn bà con gái trong nhà ngươi để ai lo liệu?"

- Ưm!

Vương Tiếu Yên đang cảm động lau nước mắt nhưng thấy thái độ của Phương Thiên cũng không khỏi bật cười! Đúng vậy, Dương Minh còn có một đống gia quyến, nếu hắn vì chuyện của nàng thì xảy ra chuyện thì những nữ nhân kia còn không tìm đến nàng liều mạng sao?

- Được rồi Phương lão đầu. Lão đã thấy con bao giờ lỗ mãng làm chuyện không nắm chắc chưa?

Dương Minh khoát tay lên ngừng tranh cãi cùng Phương Thiên, lại trở về chính đề.

- Ờ?

Phương Thiên nghe hơi sững sờ, rồi nhắm mắt suy tư những lời của Dương Minh, đúng là từ trước đến nay tiểu tử này thế như chẻ tre chưa từng thất bại bao giờ, chẳng lẽ lúc này hắn đã nắm chắc điều gì có thể đánh bại đối phương? Hồi tưởng lại những chuyện trước kia thì mọi thứ như đều đã được định liệu từ trước vậy, tới cuối cùng mọi chuyện đều được hắn giải quyết thuận lợi!

Kỳ thật trên đời làm gì trận đấu nào nắm chắc một trăm phần trăm phần thắng. Trước kia đều thuận lợi giải quyết bất quá Dương Minh cũng chỉ là dựa vào vận khí, về điểm ngay cả hắn cũng bội phục vận khí của mình. Vận khí tốt với nhân tài có thể trở thành nhất đại truyền kỳ, vận khí xấu người sớm đã toi mạng.

- Phương lão đầu, lão đừng ngăn con, lần này con đảm bảo có thể mang chú Vương trở về!

Dương Minh vỗ ngực kiên quyết đảm bảo nói, kỳ thật trong lòng của hắn một chút tin tưởng cũng không có.

- Điều này.

Phương Thiên thấy Dương Minh tin tưởng mười phần như thế cũng có chút do dự.

- Con sẽ đi cùng Dương Minh!

Vương Tiếu Yên cắn răng cũng định liều theo.

- Không được!

Vương Tiếu Yên vừa dứt lời thì liên tiếp những âm thanh phản đối vang lên. Tự nhiên là Phương Thiên, Vương Nhược Thủy, Mộc quản gia cùng Dương Minh!

- Các người sao…

Vương Tiếu Yên có chút kinh ngạc vì tất cả đồng thanh, nếu là Dương Minh thì cũng không nói làm gì.

- Yên Yên, thân thủ của con kém Dương Minh rất nhiều, chẳng những không giúp được mà ngược lại còn liên lụy tới hắn!

Vương Nhược Thủy thở dài giải thích:

- Nếu đi một mình thì Dương Minh dù chưa cứu được ca ca nhưng cũng có thể chạy thoát. Còn nếu như con đi theo, hắn phải chiếu cố thêm cả con. Lúc đó chỉ sợ hai con có muốn chạy cũng không được chứ đừng nói tới chuyện cứu được đại ca!

Lời của Vương Nhược Thủy tuy rằng có đả kích lòng tự trọng Vương Tiếu Yên song nàng cũng không phải là không người hiểu chuyện. Nghĩ lại vừa rồi là nàng quá xúc động muốn cùng Dương Minh đồng cam cộng khổ, song quả thật có chút lỗ mãng, vì thế thật sự sẽ liên lụy Dương Minh.

- Dương Minh, anh cẩn thận một chút.

Ánh mắt Vương Tiếu Yên không dám nhìn qua Dương Minh, kiên định nói:

- Anh phải đồng ý với em một điều, cho dù thế nào cũng phải bình an trở về.

- Yên tâm đi, Tiểu Yên Yên xinh đẹp của anh, anh đồng ý với em, thế nào? Có cần anh mang mấy món đồ về làm tin không?

Dương Minh cũng không hề để ý, trêu đùa cô nàng:

- Chờ anh tiêu diệt gia tộc Lancer và thế lực chống lưng xong, chiến thắng sẽ mang theo chú Vương trở về!

Phương Thiên thở dài, đồ đệ này của lão cứ như một cái động sâu không đáy. Tuy rằng thoạt nhìn Dương Minh vô cùng vô sỉ, mặt dầy thuộc hạng siêu sao nhưng thật ra hắn lại là một người vô cùng trọng nghĩa. Chắc chắn rằng về điểm này, ánh mắt của lão tuyệt đối không hề sai!

- Thấy không ổn là phải bôi mỡ vào đáy giày mà chạy nhanh cho ta, nghe chưa tiểu tử!

Vương Tung Sơn là bạn thâm giao nhiều năm của lão nhưng là Dương Minh cũng là học trò cưng nên lão không mong hắn mắc sai lầm gì. Dương Minh nghe vậy cũng nhếch miệng cười, lộ ra một hàm răng trắng bóng cực kỳ tự tin...

Lần này Dương Minh âm thầm xuất hành, mặc dù không kinh động đến ai song vẫn không thoát nổi ánh mắt đối phương. Bên trong các thành viên ngoại vi của gia tộc Hồ Điệp vốn có gian tế của gia tộc Douglas hoặc Lancer, về điểm này thì không phải nghi ngờ! Bởi vì gia tộc Hồ Điệp cũng có phần tử nằm vùng bên trong gia tộc Douglas!

Do khoảng cách giữa hai gia tộc Hồ Điệp cùng Lancer quá xa, khi trước cũng không có xung đột hay hợp tác gì nên Hồ Điệp gia tộc cũng không cài cắm nội ứng trong gia tộc này. Hiện tại cũng có chút khó khăn! Bởi vì chỉ có nội ứng bên Douglas là có hiệu quả còn bên Hồ Điệp thì không có bất kỳ tác dụng gì!

Hiển nhiên Douglas có thể mang tin tức thám thính trong Hồ Điệp truyền vào tay Lancer! Nên khi Dương Minh rời đi, và tới vài bữa cơm không thấy xuất hiện thì lập tức có kẻ đã để ý tới sự vắng mặt của hắn.

Giờ phút này Keweitan vừa tới chỗ Vương Tung Sơn bị giam lấy khẩu cung, nhưng cũng không đạt được điều gì có ích, hắn thầm mắng lão già hồ đồ ngu xuẩn một câu nhưng cũng đành bó tay với lão già gân cứng đầu đó! Đối với lão Vương Tung Sơn này đánh cũng không được mà giết cũng không thể, hiện tại đành giam cầm đợi moi tin sau. Không nghĩ tới lão gia hỏa này tựa hồ cũng đã nhận ra chỗ khó xử của Lancer gia tộc nên không chiu khai gì.

- Khởi bẩm gia chủ, gia tộc Douglas truyền mật báo tới!

Keweitan vừa đi vào phòng họp thì có đệ tử phụ trách tình báo vào thưa bẩm.

- Hử? Mật báo gì?

Keweitan hỏi.

- Điều này.

Tên đệ tử liếc mắt nhìn mấy người trong phòng họp có chút do dự.

- Nói đi, vị này cũng không phải người ngoài, Anh họ Jetson hiện tại là nhân vật quan trọng trong gia tộc chúng ta!

Keweitan mở miệng. Mà những người khác trong hội nghị, chính là Cable Ranked, Thomas cùng Clough!

Mà Cable Ranked cùng Clough vốn là trưởng lão gia tộc còn Thomas lại chính là gia chủ kỳ trước, sau khi giải nhiệm tự nhiên cũng kiêm chức trưởng lão nên không cũng không cần đề phòng.

- Dạ!

Tên kia đệ tử nghe xong vội vàng sợ hãi nói:

- Gia tộc Douglas truyền lại mật báo, hiện gia tộc Hồ Điệp thiếu một nhân vật quan trọng, theo phân tích hắn hẳn là đang tới gia tộc chúng ta, có lẽ là vì chuyện Vương Tung Sơn mà đến!

- Kẻ nào?

Keweitan cũng không thèm quan tâm hừ nói:

- Chẳng lẽ là cái lão gia hỏa kêu là Phương Thiên sao? Nghe nói lão là Vua sát thủ gì gì đó, cái gì mà Vua sát thủ chứ, trước mặt Jetson biểu ca cũng chỉ là đồ bỏ đi mà thôi!

Thời gian này thông qua gian tế mai phục tại gia tộc Hồ Điệp, Keweitan đã biết rất nhiều tin tức trong gia tộc Hồ Điệp nên đương nhiên biết Phương Thiên là Vua sát thủ.

Nếu đổi lại trước kia nghe thấy Vua sát thủ e rằng Keweitan sợ còn không kịp chứ nào dám nghênh ngang! Người nào nguyện ý đối đầu với một sát thủ chứ?

Nhưng hiện tại đã có Jetson biểu ca ở phía sau chống lưng, khí lực của Keweitan cũng tăng lên mười phần, Vua sát thủ với gia tộc sát thủ, tất cả đều là mây bay gió thoảng thôi, tới một người thì bắt một người.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK