Mục lục
Ngận Thuần Ngận Ái Muội
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

"Anh ở trước mặt Dương ca đừng dã man như vậy. Nếu không người ta xem thường đó" Cát Hân Dao nhỏ giọng nói với Tất Hải.

"Hắc hắc, em quên Dương ca lúc ở quán rượu sao? Một cước đá bay Ngô Tân Khải? Đó mới là mạnh" Tất Hải nói.

"Anh nói cũng đúng. Anh vừa nãy dũng mãnh như vậy, Dương ca có thể nói với Báo ca đề bạt anh không?" Cát Hân Dao trong lòng vừa động mà nói.

"Được rồi, đừng được voi đòi tiên" Tất Hải trừng mắt nhìn Cát Hân Dao rồi nói: "Chuyện này em đừng có tham dự vào. Anh bây giờ đã tốt hơn nhiều so với người khác. Em nhìn đám trong quán khi trước có ai tốt được như anh bây giờ?"

"Như vậy cũng đúng, điều này nói rõ em tinh mắt" Cát Hân Dao nói.

"Ừ có mắt. Giới thiệu bạn gái của Dương ca cho Ngô Tân Khải. Nếu không phải Dương ca rộng lượng thì chúng ta đừng mong ở lại đất Tùng Giang này" Tất Hải rội gáo nước lạnh.

"Đó là trong họa có phúc. Nếu không sao anh quen được Dương ca" Cát Hân Dao nói.

"Được rồi, đừng nói nhảm nữa. Tạo quan hệ tốt với Lâm Chỉ Vận đi, như vậy hai chúng ta sẽ càng tốt hơn"

"Anh yên tâm, em không ngu mà. Như vậy tức là anh phải dựa vào em"

Theo đề nghị của Dương Minh, bốn người đến khu giải trí. Tất Hải mua bốn vé đủ để chơi 20 trò trong khu giải trí. Đương nhiên cũng có thể chơi hai mươi lần một trò.

Dương Minh không hứng thú gì với mấy trò này nhưng Lâm Chỉ Vận và Cát Hân Dao lại rất vui. Không biết Cát Hân Dao thích thật hay là đang nịnh Lâm Chỉ Vận.

Các trò" kích thích" trong này, Cát Hân Dao và Lâm Chỉ Vận đều muốn chơi. Chẳng qua đến trò lãng mạn như đu quay thì Lâm Chỉ Vận không muốn chơi với Cát Hân Dao.

Thấy Lâm Chỉ Vận nhìn mình, Dương Minh liền hiểu nàng nghĩ gì, vì thế cười nói: "Cái này hai chúng ta cùng chơi"

"Tốt quá" Lâm Chỉ Vận rất vui mừng.

Chẳng qua hôm nay khá nhiều khách nên mỗi ô quay phải ngồi bốn người, cứ như vậy không khí lãng mạn giảm đi nhiều. Tất Hải là người thông minh nên nói: "Hai người bọn họ một ô"

"Cái này không được, hôm nay nhiều người nên không thể bố trí như vậy" nhân viên nơi này thấy Tất Hải dữ tợn như vậy nên không dám đắc tội nên cẩn thận giải thích.

"Tôi cho cậu 2 vé là được chứ gì? Coi như chúng tôi đã lên" Tất Hải nhét hai vé vào tay nhân viên.

"Cái này" nhân viên do dự một chút rồi định phản đối. Nhưng thấy Tất Hải như vậy nên lời đến bên miệng liền sửa lại: "Được rồi"

Tất Hải hài lòng thầm nghĩ coi như mày biết điều. Nếu không được thì Tất Hải đúng là không có biện pháp. Đây là chốn đông người không thể đánh nhân viên phục vụ mà. Dương Minh thấy nhất định sẽ khó chịu.

Lúc đó mình chắc phải lên ô quay rồi nhảy xuống.

Dương Minh và Lâm Chỉ Vận được bố trí riêng một ô. Mọi người xung quanh rất bất mãn, nhân viên phục vụ cắn răng nói: "Người ta bỏ 4 vé để đổi lấy. Nếu các người ai bỏ được thì cũng có thể"

Quả nhiên nhân viên vừa nói ra hầu hết người đều ngậm miệng. Nơi này mới mở nên có nhiều trò lạ, hầu hết mọi người mua vé chơi 20 trò nên không muốn vì sự lãng mạn mà phí phạm.

Nhưng vẫn có những người chịu bỏ tiền gấp đôi. Chẳng qua đây chỉ là cá biệt, không ảnh hưởng mấy.

Vòng quay dần dần khởi động, Dương Minh cầm tay Lâm Chỉ Vận để nàng dựa vào người mình.

"Lễ tình nhân này toàn có người khác tham gia cùng, chúng ta bây giờ mới có thời gian riêng" Dương Minh nói.

"Đừng nói vậy mà. Hân Dao cũng rất tốt" Lâm Chỉ Vận vội vàng giải thích: "Hay là trò tiếp theo hai chúng ta lại chơi?"

"Cô ta mà tốt? Em quên cô ta trước đây đối với em như thế nào sao? Cô ta bây giờ là đang lấy lòng em là để anh xem. Chơi với cô ta thì được, nhưng đừng quá thân thiết. Chuyện nhà chúng ta đừng nói với cô ấy"

"Em biết rồi" Lâm Chỉ Vận nghe Dương Minh nói vậy liền đỏ mặt, vui mừng gật đầu.

Vòng quay dần lên cao, ngồi bên trong ô có thể thấy rõ Tùng Giang về đêm.

"Cảnh hàng vạn nhà sáng đèn thật ấm áp" Dương Minh nói.

"Đúng thế, nhìn rất đẹp" Lâm Chỉ Vận nói: "Dương Minh, tương lai khi chúng ta tốt nghiệp cũng sẽ như hầu hết mọi người ở thành phố. Mỗi ngày đi làm, tối về nhà bật đèn, xem Tv, nói chuyện một chút. Cảm giác này thật thích"

"Đương nhiên rồi" Dương Minh gật đầu nói: "Chỉ là chúng ta có lẽ sẽ bận hơn"

"Hì hì, đúng rồi, anh sau này sẽ mờ công ty lớn hơn nữa, chúng ta đều sẽ bận" Lâm Chỉ Vận cười nói.

"Sau này công ty giao cho người khác quản lý, chúng ta chỉ chơi thôi"

"Không được, đến lúc đó Nghiên tỷ cũng không đồng ý" Lâm Chỉ Vận cười mắng.

"Vận nhi" Dương Minh đột nhiên nói.

"Vâng?" Lâm Chỉ Vận ngạc nhiên vì Dương Minh gọi mình âu yếm như vậy.

"Hai ta hôn nhé?" Dương Minh nghiêm túc nói.

"Đáng ghét" Lâm Chỉ Vận rất xấu hổ, nàng thầm nghĩ hôn thì hôn chứ hỏi làm gì.

Kết quả cảnh bên dưới là vậy.

Trò tiếp theo Lâm Chỉ Vận và Cát Hân Dao cùng chơi. Bởi vì mấy trò hét chói tai như Giáo viên điên cuồng, hải tặc, mà Dương Minh không thích mấy.

Ra khỏi khu giải trí, Cát Hân Dao và Tất Hải rất biết điều mà rời đi. Tất Hải lấy lý do hôm nay là lễ tình nhân nên người đi lại nhiều. Người trẻ tuổi ở tiểu khu Hoa Thương phải tối muộn mới về nên an ninh nơi đó rất quan trọng. Tất Hải là quản lý an ninh nên phải về.

Mặc dù Dương Minh biết hắn đang lấy cớ nhưng vẫn gật đầu nói: "Công việc quan trọng nhất. Hai người về trước đi"

Lâm Chỉ Vận không hiểu nên chờ Tất Hải đi liền nói: "Dương Minh, Tất Hải đúng là hết lòng vì công việc"

"Đúng thế, không dễ lên chức quản lý vì vậy phải biết quý trọng" Dương Minh gật đầu.

"Dương Minh, em muốn đi một nơi, anh đi cùng em nhé?" Lâm Chỉ Vận đột nhiên ngẩng đầu lên nhìn Dương Minh rồi nói.

"Em chỉ cần nói ra, chỉ cần nơi có thể đi thì anh sẽ đi. Nhưng đừng là mặt trăng hay sao hỏa. Anh không có tiền mua tàu vũ trụ đâu"

"Cái gì chứ, anh đúng là" Lâm Chỉ Vận dở khóc dở cười: "Anh sao lại nói mấy nơi ngoài vũ trụ thế. Nơi em nói ở trong trái đất thôi"

"Đi thôi" Dương Minh mở cửa xe để Lâm Chỉ Vận đi vào rồi nói: "Em dẫn đường"

Lâm Chỉ Vận chỉ về trước, nếu không phải Lâm Chỉ Vận chỉ đường thì Dương Minh không biết Tùng Giang có nơi như thế này.

Cũng may Dương Minh đã được tập lái trên nhiều địa hình, nên vùng đồi này hắn có thể dễ dàng lái qua.

"Đây là đâu thế? Anh thấy giống nông thôn" Dương Minh nhìn hai bên đường mà nói.

"Vâng, đúng là nông thôn. Thành phố chưa quy hoạch đến bên này. Đây là nơi em sống hồi bé" Lâm Chỉ Vận nói.

"Ồ?" Dương Minh kinh ngạc: "Nhà em không phải vẫn ở tiểu khu kia sao?" Dương Minh nhớ có lần Trầm Nguyệt Bình nói nhà Lâm Chỉ Vận vẫn ở đó từ trước đến giờ.

"Đây là nhà bà em. Em hồi bé vẫn ở cùng bà" Lâm Chỉ Vận nói: "Sau khi bà mất, em mới về ở cùng bố mẹ"

"Đừng buồn, con người sẽ mất mà. Chỉ cần bây giờ em hạnh phúc thì bà ở trên trời có linh thiêng cũng sẽ vui mừng" Dương Minh an ủi.

"Đúng thế, em muốn mang anh về nhà bà" Lâm Chỉ Vận gật đầu nói: "Lúc còn bé, bà thường nói với em là khi em lớn, lấy chồng thì phải mang chồng về nhà. Lúc đó em rất ngốc nói không lấy chồng, em sau này sẽ ở mãi bên bà. Bà liền sờ đầu em mà nói: Đứa cháu ngốc này, con gái lấy chồng là bình thường. Còn nói làm em sinh một cháu ngoại cho bà"

"Được, sau này khi rảnh chúng ta thường xuyên về đây? Nhà cũ vẫn còn chứ em?" Dương Minh có chút kinh ngạc, hắn không biết nhà đã bán chưa.

"Vẫn còn, nhà ở đây rất rẻ, cảnh quan không có ý khai thác đến đây nên bán cũng không được bao tiền. Vì thế bố em bàn với các chú không bán mà để đó. Ngày lễ, ngày tết về quét dọn một chút" Lâm Chỉ Vận nói.

"Ha ha, nhiệm vụ này về sau để hai chúng ta làm" Dương Minh vừa cười vừa nói: "Em muốn anh và em đi thăm bà?"

"Đâu có, em chưa lấy chồng mà" Lâm Chỉ Vận vốn có ý này nhưng xấu hổ không thừa nhận.

"Em cho rằng theo anh rồi còn có thể lựa chọn ai khác sao?" Dương Minh mặt dày nói: "Anh hẹp hòi lắm đó. người phụ nữ của anh thì phải ở bên anh cả đời"

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK