Mục lục
Ngận Thuần Ngận Ái Muội
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

"Được rồi" Dương Minh không còn cách nào. Hắn thầm nghĩ chắc là nhà Mộng Nghiên không muốn nàng qua đêm ở ngoài nên bắt buộc như vậy.

Hai người thu dọn một chút, Trần Mộng Nghiên hành động không tiện lắm nhưng cũng may không ảnh hưởng gì nhiều.

Dương Minh gọi điệm cho Điền Đông Hoa hỏi hắn xem có muốn về không. Điền Đông Hoa không hề suy nghĩ lập tức đồng ý. Lúc này Điền Đông Hoa và Vương Tuyết không thể có quan hệ kia. Dương Minh đoán Điền Đông Hoa đang giận Vương Tuyết nên không cho mặt mũi gì.

Ra khỏi phòng thì Điền Đông Hoa và Vương Tuyết đã đứng ở cửa chờ. Mặt Điền Đông Hoa vẫn sa sầm lại, Vương Tuyết thì cẩn thận đứng bên nhìn.

Dương Minh cũng chịu. Xem ra hai người này vẫn chưa làm hòa.

Tối gió trên biển mạnh hơn ban ngày. Nếu đi ca nô về thì hơi khó. Dương Minh liền tìm quản lý khách sạn bảo hắn liên lạc thuyền lớn về Tùng Giang.

Khu nghỉ dưỡng có liên lạc với đội thuyền, hai bên giúp nhau tìm khách. Vì thế quản lý dễ dàng tìm được một chiếc thuyền chưa ra khỏi cảng. chẳng qua bởi vì đám Dương Minh có 4 người mà thuyền người ta phải 20 mới chạy nên Dương Minh phải trả thêm tiền.

Dương Minh thấy Mộng Nghiên đang sốt ruột nên không tiếc chút tiền.

Ngồi trong khoang thuyền ấm áp, Mộng Nghiên dựa vào Dương Minh trông thật tình cảm. Điền Đông Hoa và Vương Tuyết trước mặt lại không được như vậy. Vương Tuyết cúi đầu còn Điền Đông Hoa ngửa mặt không nhìn cô ta.

"Vương Tuyết, cô và Vương Chí Đào." Dương Minh chủ động tìm đề tài.

"Vương Chí Đào là anh cùng cha khác mẹ với tôi" Vương Tuyết thở dài một tiếng: "Từ nhỏ tôi đã không có quan hệ gì với anh ta, chỉ có quan hệ tình thân gây chuyện. Khi Vương Chí Đào nói anh hại bố tôi và muốn trả thù anh, không biết như thế nào mà tôi lại đồng ý"

"Cô còn mặt mũi mà nói ư" Điền Đông Hoa nghe vậy liền vung tay tát Vương Tuyết: "Quan hệ giữa tôi và Dương Minh, cô biết. Hơn nữa Dương Minh đối với cô như thế nào?"

"Em." Vương Tuyết cúi đầu không dám nói nữa.

"Lão Điền đừng xen miệng vào" Dương Minh khoát tay mà nói: "Việc này dính đến bố Vương Tuyết. Vương Tuyết làm như vậy cũng không đáng trách. Huống hồ Vương Chí Đào vừa làm ông bị thương, Vương Tuyết liền đổi ý mà"

Điền Đông Hoa suy nghĩ một chút thấy cũng đúng nên cũng an ủi trong lòng.

"Vương Tuyết, chuyện này tôi sẽ khuyên lão Điền. Vương Chí Đào chết rồi, chuyện này cũng không quan hệ quá nhiều với cô. Cô cứ quên đi, tôi cũng không truy cứu" Dương Minh nói.

"Còn không cảm ơn?" tâm trạng Điền Đông Hoa đã tốt hơn chút.

"Cảm ơn" Vương Tuyết nói.

Dương Minh khoát tay. Chuyện này đã coi như qua, Dương Minh cũng không muốn dây dưa nữa.

Thuyền đi rất nhanh nên không mấy đến bến tàu Tùng Giang. Dương Minh cảm ơn chủ thuyền rồi trả tiền. Sau đó đám Dương Minh đến bãi đỗ xe.

Điền Đông Hoa bị thương ở chân nhưng không dính đến gân cốt, đạn lấy ra sẽ không đáng ngại gì, lái xe vẫn được. Khuyên Điền Đông Hoa vài câu, sau đó Dương Minh và Trần Mộng Nghiên lên xe lái về khu nhà của nàng.

"Lát nữa anh đi đón Lâm muội đi" Mộng Nghiên đột nhiên nói.

"Cái gì?" Dương Minh không hiểu ý của Mộng Nghiên.

"Hôm nay là lễ tình nhân, không cần biết sớm hay muộn thì anh vẫn phải tìm cô ấy. Lâm Chỉ Vận nhất định sẽ vui vẻ"

Dương Minh không khỏi run lên. Hắn hiểu tại sao Mộng Nghiên muốn về gấp như vậy, thì ra là vì vậy. Không ngờ Trần Mộng Nghiên hay ghen lại biến thành như thế này.

"Sao thế? Cảm động à?" Mộng Nghiên nói: "Này, anh nếu không quen thì em quay lại trước đây nhé. Cái này, Dương Minh không cho anh đi, đêm nay phải ở bên em. Chúng ta lại đi. thuê phòng"

Trần Mộng Nghiên trêu.

"Được đó" Dương Minh biết Mộng Nghiên đang nói đùa nên cũng trêu nàng.

"Bỏ đi, em sợ anh rồi. Hôm nay tuyệt đối không thể tiếp. đau chết em. Anh mau đi làm việc Lâm muội của anh đi" Mộng Nghiên vội vàng lắc đầu nói.

"Sao gọi là làm việc nhỉ" Dương Minh có chút buồn bực.

Đi đến khu nhà Mộng Nghiên, Mộng Nghiên mở cửa định xuống thì bị Dương Minh kéo lại: "Hay là chúng ta cùng nhau. Anh thấy em và Chỉ Vận ở cạnh cũng vui vẻ mà"

"Ha ha, thực ra có cô gái nào thích ba người cùng đón lễ tình nhân chứ?" Mộng Nghiên cười cười rồi thoát khỏi tay Dương Minh: "Em đi đây, chơi vui vào đó. Lúc rảnh thì nhắn tin cho em"

"Anh tiễn em" Dương Minh.

"Không cần, ở đây có hệ thống bảo vệ mà. Có kẻ xấu nào dám tới" Mộng Nghiên nói.

Dương Minh gật đầu, chẳng qua hắn đưa mắt nhìn nàng đi lên lầu, về nhà thì hắn mới yên tâm lái xe rời đi.

Mặc dù là mùa đông nhưng hôm nay trên đường có không ít người đi lại, gần như đều là các đôi tình nhân, còn có các hàng rong. Hoa hồng hôm nay khá đắt.

Dương Minh cũng không trực tiếp gọi điện cho Lâm Chỉ Vận mà lái xe đến khu nhà nàng, lên nhà và gõ cửa.

"Ai thế? " Trầm Nguyệt Bình nói vọng ra.

"Là cháu, Dương Minh. Cô mở cửa cho cháu" Dương Minh nói.

"Ồ?" Trầm Nguyệt Bình kinh ngạc rồi vội vàng mở cửa. Thấy Dương Minh bà nói: "Tiểu Dương à, sao cháu lại tới đây? "

"Cháu thấy trên đường nhiều đôi tình nhân đi chơi rất náo nhiệt. Cháu muốn cùng Chỉ Vận ra ngoài xem một chút. nhưng không biết cô ấy đã khỏe hơn chưa" Dương Minh nói.

"Khỏe hơn nhiều rồi, Vận Nhi đang lên mạng xem tài liệu" Trầm Nguyệt Bình nói: "Cháu vào đi"

Dương Minh gật đầu đi vào. Hắn thấy Lâm Chỉ Vận đang ôm máy tính xách tay ngồi trên sô pha đọc tài liệu. Dương Minh đi vào, Lâm Chỉ Vận không ngẩng đầu lên mà nói: "Mẹ, bố về à? Chúng ta bây giờ ăn cơm chứ?"

Dương Minh cười cười ngồi xuống bên cạnh Lâm Chỉ Vận, vòng tay ôm eo nàng.

Lâm Chỉ Vận giật mình ngẩng đầu lên thì thấy Dương Minh đang cười hì hì với mình. Nàng có chút kinh ngạc: "Ồ, anh. sao lại đến đây?" nàng lập tức thấy mẹ đứng bên kia liền đổi lời, nhỏ giọng nói: "Anh không đi cùng Nghiên tỷ sao?"

"Nghiên tỷ của em bắt buộc anh đến đây. Ha ha" Dương Minh cười nói.

"Thật sao?" Lâm Chỉ Vận vui vẻ. nàng không ngờ Trần Mộng Nghiên lại làm như vậy.

"Ừ, hai người rất hòa thuận, anh vui lắm" Dương Minh nói rất chân thành. lúc này Trầm Nguyệt Bình đi tới nên Dương Minh đổi đề tài: "Chỉ Vận, em đang xem gì thế? "

"Ồ, em xem một chút về tình hình kinh doanh của công ty. Đến công ty em mới thấy kiến thức của mình rất thiếu. Vì thế em phải học tập thêm" Lâm Chỉ Vận nói.

"Không gấp, không phải có quản lý chuyên môn sao. Em chỉ quản lý tốt bọn họ là được, vấn đề kinh doanh thì không cần quá quan tâm" Dương Minh nói.

"Vậy không được. Em không muốn là kẻ vô dụng. Sau này sự nghiệp của anh càng lúc càng lớn, em không thể ngồi một chỗ được" Lâm Chỉ Vận thở dài một tiếng.

Dương Minh không ngờ Lâm Chỉ Vận có suy nghĩ như vậy làm hắn giật mình. Chẳng qua đây là chuyện tốt nên Dương Minh cổ vũ: "Em có suy nghĩ vậy là rất tốt. Nhưng không cần gấp, từ từ sẽ đến mà"

"Vâng" Lâm Chỉ Vận gật đầu nói.

"Chỉ Vận, con khỏe lên chưa? Dương Minh muốn hẹn con ra ngoài chơi, con đi được không?" Trầm Nguyệt Bình hỏi.

"Con. không sao ạ" Lâm Chỉ Vận vốn không có vấn đề gì nên rất muốn cùng Dương Minh đi chơi.

Dương Minh biết tình huống thật của Lâm Chỉ Vận, vì thế đứng dậy cười nói: "Vậy chúng ta đi thôi. Bây giờ vẫn còn sớm nên có thể đến mấy điểm giải trí"

"Vâng" Lâm Chỉ Vận tắt máy tính xách tay đi rồi vào nhà mặc áo khoác: "Mẹ, con đi chơi" " Đi đi, chơi vui vào đó" Trầm Nguyệt Bình tự nhiên không phản đối.

Ra ngoài lên xe, Lâm Chỉ Vận mới hỏi: "Hôm nay anh và Nghiên tỷ đi chơi ở đâu"

Mặc dù Lâm Chỉ Vận không ghen nhưng vẫn tò mò.

"Anh và Mộng Nghiên ngồi thuyền ra biển chơi" Dương Minh chỉ nói như vậy, hắn không nói chuyện bị Vương Chí Đào hãm hại.

"Ồ, như vậy à." Lâm Chỉ Vận không hỏi nhiều.

"Em muốn đi đâu, hay là hai ta ra bờ biển đi dạo" Dương Minh tự nhiên muốn đối xử như nhau giữa hai nàng.

"Thôi, tối biển gió lớn lắm, không an toàn" Lâm Chỉ Vận lắc đầu nói: "Ở bên anh thì đâu cũng được, dù chỉ ngồi trong xe em cũng vui.

"
Ha ha, em chưa ăn phải không? Anh cũng chưa ăn, chúng ta tìm chỗ ăn gì đó rồi nghiên cứu xem đi đâu" Dương Minh nói.

"Vâng" Lâm Chỉ Vận đồng ý ngay, chẳng qua nàng lại nói: "Em muốn ăn Pizza, được không?"

Lâm Chỉ Vận bình thường hiếm khi đề xuất ăn gì. nàng là người rất dễ, hôm nay muốn ăn Pizza chỉ là vì mới đọc được quảng cáo trên mạng nên thích mà thôi.

"
Được, có gì mà không được" Dương Minh cười nói: "Đừng nói là Pizza, em muốn em tháp nghiêng Pizza thì anh cũng chém ngã cho em"

"
Tháp nghiêng?" Lâm Chỉ Vận kinh ngạc nói." Tháp nghiêng Pizza" Dương Minh nói.

"
Đáng ghét" Lâm Chỉ Vận chu miệng nở nụ cười.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK