Mục lục
Ngận Thuần Ngận Ái Muội
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Dương Minh nhờ phục vụ tìm cho mình một cái túi thật to, nhét tất cả đồ của bạn bè vào trong đó, sau đó khóa lại, hành lý thật sự của hắn không được bao nhiêu.

Thu dọn đồ xong, Dương Minh cẩn thận kiểm tra góc phòng, xem có quên cái gì hay không, sau đó mới nhìn đồng hồ, đã đến bốn giờ bốn mươi.

Dương Minh mở cửa phòng ra, thấy phòng của Lưu Duy Sơn cũng mở, vội vàng đi đến, vào phòng thấy Tiếu Tình đang giúp cha nuôi thu dọn hành lý, hắn vội vàng đến giúp đỡ.

Tiếu Tình tuy rằng đã ba mươi tuổi, nhưng cũng trải qua lần đầu tiên với Dương Minh, rồi thêm một đêm không ngủ điên cuồng, cho nên đi đường có chút bất tiện, Dương Minh sao có thể để nàng làm!"

"
Tình Tình, chân của con sao vậy?" Sở Tuệ Phương cũng phát hiện ra.

Nghe Sở Tuệ Phương nói xong, trong lòng Dương Minh lập tức sợ đến mức run lên, nhưng Tiếu Tình lại vô cùng bình tĩnh nói: "
Ngày hôm qua đi dạo phố nhiều quá nên bây giờ có chút mỏi. hi hi"

"
Đứa nhỏ này, luôn tự làm đau mình, đừng làm nữa, để Đại Minh giúp!" Sở Tuệ Phương đau lòng kéo tay Tiếu Tình ra, để cho nàng ngồi trên giường.

"
Con nhìn con và Đại Minh kia, sao hai mắt bị thâm nghiêm trọng quá vậy? Tối qua không ngủ được hả?" Sở Tuệ Phương nhìn Tiếu Tình nói.

"
Còn không phải vì Dương Minh sao!" Tiếu Tình bỗng nhiên cười hì hì nói.

"
Hả?" Dương Minh nhất thời giật mình, nháy mắt liên tục với Tiếu Tình, không phải Tiếu Tình đang mộng du sao, lời này có thể nói lung tung được chứ?!

Nhưng Tiếu Tình dường như không để ý đến ánh mắt của Dương Minh, tiếp tục nói: "
Tên này nè, tự nhiên ba giờ sáng gọi điện cho con, kêu con dậy! Kết quả làm cho con tỉnh ngủ, không được ngủ ngon!"

Dương Minh nghe Tiếu Tình nói xong, lúc này mới thở phào một hơi, cái này hù chết người đó!

"
Không phải là ngủ không được, mà hồi sáng con nhìn nhầm giờ bay, cho nên. là nhầm lẫn chút, hắc hắc" Dương Minh cũng nói dối dựa theo lời của Tiếu Tình.

"
Thằng nhóc này, thật là bất cẩn!" Sở Tuệ Phương nghe xong buồn cười lắc đầu: "Sao thế, con còn sợ Tình Tình méc mẹ sao? Vừa rồi còn nháy mắt nữa chứ! Đừng cho là mẹ không phát hiện ra!"

Dương Minh choáng váng, may là Tiếu Tình nói dối, nếu không thì mình thật đúng là không cách nào giải thích.

Khoảng sáu giờ, lâm thiên phong đến, hôm nay hắn là người phụ trách đưa đám người Dương Minh đi ra sân bay. Có thủ hạ của lâm thiên phong xách hành lý, cho nên Dương Minh không cảm thấy cái túi đồ to đùng kia có ảnh hưởng gì đến mình.

Đến sân bây, sau khi làm xong thủ tục vận chuyển, mọi người đến đại sảnh, chờ đợi chuyến bay.

Vé máy bay này do lâm thiên phong đặt trước, đều là khoang hạng nhất, cho nên đám người Dương Minh được hưởng thụ ưu đãi một lần, khoang hạng nhất, không gian cũng rất lớn, là ghế hai người, còn có chổ để gác chân.

Dương Minh và Tiếu Tình tự nhiên ngồi cùng nhau, chẳng qua, hai người không có bất kỳ cử chỉ thân mật nào, bởi vì đêm qua không ngủ, cho nên lên máy bay Dương Minh và Tiếu Tình bắt đầu mệt rã rời, tiếp viên hàng không lấy mềm ra, đắp lên người cả hai. Bởi vì khí hậu của Hồng Công tuy rằng ấm áp, nhưng lát nữa đến đông hải sẽ bắt đầu lạnh, đang ngủ thì đương nhiên không thể mặc thêm đồ, cho nên vì phòng ngừa bị cảm, liến đắp chăn lên người!

Chẳng qua, nhờ cái tấm chăn này, mà lá gan của Dương Minh lại lớn hơn, dù sao cũng không ai có thể nhìn thấy tình cảnh dưới chăn, cho nên tay của hắn đã đặt lên hai chân của Tiếu Tình.

Tiếu Tình mở mắt nhìn Dương Minh một cái, rồi mặc kệ hắn, nhắm hai mắt tiếp tục ngủ.

Thấy Tiếu Tình không phản ứng, Dương Minh sờ mãi cũng chán, nên nắm lấy tay của nàng, rồi cũng nhắm mắt đi ngủ.

Lúc máy bay sắp hạ cánh, Dương Minh cảm thấy mình bị người ta lay, mở mắt ra nhìn, thấy một cô tiếp viên hàng không đang đứng đó.

"
Tiên sinh, máy bay sắp hạ cánh rồi!" Tiếp viên nhắc nhở.

"
Cảm ơn!" Dương Minh gật đầu, buông tay Tiếu Tình ra, sau đó rút tay lại.

Tiếu Tình bị hành động của Dương Minh làm cho giật mình tỉnh giấc, mơ hồ hỏi: "
Tới rồi hả?"

"
Ừ, lập tức hạ cánh rồi, chúng ta nên mặc thêm đồ vào đi!" Dương Minh gật đầu nói.

Tiếu Tình mở mắt ra, lấy cái áo khoác mặc lên người.

Sau khi máy bay đáp xuống, đám người Dương Minh cùng đợi lấy hành lý, rồi mới đi ra ngoài. Ở ngoài sân bay, đã sớm có một chiếc xe của trường học chờ. Trường học biết lần này Lưu Duy Sơn trở về sẽ mang theo vài thứ, cho nên đưa tới không phải là chiếc Audi A6 trước kia, mà là một chiếc Mercedes-Benz.

Theo sự dặn dò của Lưu Duy Sơn, trước tiên đưa Dương Minh về nhà, sau đó chở Tiếu Tình đến căn hộ gần trường, cách chổ ở của Lưu Duy Sơn rất gần, cho nên sau khi đưa Dương Minh về có thể cùng nhau trở về nhà.

Biết hôm nay Dương Minh trở về, dương đại hải và dương mẫu đã sớm ở nhà nấu cơm chờ con, nhìn Dương Minh vàon hà, dương đại hải liền hỏi: "
Đại Minh, cha nuôi của con đâu?"

"
Bọn họ trở về rồi!" Dương Minh đặt hành lý xuống, không rõ cha hỏi lời này có ý gì.

"
Sao không để họ đến đây ngồi một chút!" dương mẫu lên tiếng: "Lưu giáo sư tuy chỉ là cha nuôi của con, nhưng lại chiếu cố cho con rất nhiều, cho nên mẹ và cha rất muốn tự mình gặp mặt để cảm tạ!"

"
Thì ra là chuyện này!" Dương Minh nói: "Hôm nay mọi người vừa mới xuống máy bay, đều rất mệt mỏi, để lần sau có cơ hội khác đi!"

"
Nói cũng đúng!" dương mẫu gật đầu nói: "Lão Dương, Đại Minh nói rất đúng, vừa mới xuống máy bay, chắc là rất mệt, hôm nay chúng ta tự mình qua nhà gặp mặt đi"

"
Được, vậy nghe lời bà!" dương đại hải gật đầu, đối với người cha nuôi này, hai người đều rất tán thành.

"
Đúng rồi, cha, mẹ, con có mua hai bộ quần áo n, không biết cha mẹ mặc đồ thế nào, nên mua vài món, hai người thử xem?" Dương Minh mở cái túi to, lấy quần áo bên trong ra cho cha mẹ

"
Đứa nhỏ này, còn khách khí với cha mẹ nữa! Mua quần áo cái gì, tiêu tiền loạn!" dương đại hải trách cứ.

"
Lão dương!" dương mẫu trừng mắt nhìn dương đại hải, nói: "Con trai có lòng tốt, ông bớt nói đi! Đến đây, Đại Minh, để mẹ xem, mua cái gì"

Dương Minh liền mở túi quần áo ra, đặt trên ghế salon.

"
A? Còn có đồ tây?" dương đại hải kinh ngạc nhìn túi đồ tây kia, nói: "Đại Minh, cha chỉ là một người công nhân, con mua âu phục thì cha cũng không có cơ hội mặc!"

"
Cha, không phải cha muốn đi gặp cha nuôi sao? Cha cũng không thể ăn mặc như vậy được chứ" Dương Minh cười nói: "Mau thử xem coi có hợp hay không?"

"
Vậy. vậy cũng đúng! Người ta là phần tử trí thức, không thể làm mất mặt được!" dương đại hải gật đầu, cầm bộ đồ tây lên thử, chợt thấy cái nhãn hiệu không khỏi kinh ngạc: "Armani? Một vạn tám? Đại Minh, sao con mua đồ đắt quá vậy?"

Dương Minh ngạc nhiê, chợt nhớ ra mình quên lột cái nhãn hiệu ra! Một vạn tám cho một bộ đồ, cha khẳng định sẽ thấy đắt tiền, vì thế giải thích: "
Cha, những thứ này do chị Tiếu Tình mua, con muốn xài tiền nhưng chị ấy không cho"

"
Ai! Sao con có thể lấy đồ của người ta!" dương đại hải lắc đầu.

"
Được rồi, lão dương, nếu chị của Đại Minh đã có lòng như vậy, mua đã mua, cũng không thể đem trả lại được, đúng không?"

"
Đúng là vậy! Được rồi, Đại Minh, về sau con kiếm được tiền nhớ phải mua đồ cho người ta đó! Đừng thiếu nợ người ta quá nhiều!" dương đại hải gật đầu.

Dương Minh thầm nghĩ, mình và Tiếu Tình quan hệ như thế nào, còn thiếu nợ nữa chứ, cho dù thật sự là do nàng trả tiến, cũng không sao hết! Chẳng qua, ngoài miệng vẫn đáp ứng: "
Dạ, con biết rồi!"

"
Được rồi, Đại Minh, con mua cái gì cho trần mộng nghiên vậy?" Dương mẫu có vẻ rất nhớ cô con dâu này, nên có cơ hội là hỏi tới.

"
Mua rồi, mẹ đừng quá quan tâm! Còn có quà của tiểu tử trương tân nữa, còn có dương lệ và dương tiểu ba!" Dương Minh nói.

"
Ừ, không tồi, còn chưa quên chị em!" dương đại hải cao hứng gật đầu.

"
Cha, mẹ hai người thử quần áo trước đi, con về phòng ngủ một giấc, tối qua ở khách sạn ngủ không ngon giấc!" Dương Minh ngáp, nói.

"
Được, vậy con đi nghỉ ngơi sớm đi!" dương mẫu nghe xong vội nói.

Về đến phòng, Dương Minh liền ngã xuống giường ngủ đi. Giường của mình vẫn là thoải mái nhất!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK