Mục lục
Ngận Thuần Ngận Ái Muội
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Lâm Trường Thanh cười nói: "Hai đứa làm gì không quan hệ gì với bố, cũng không cần nói với bố"

"Nhưng mà." Lâm Chỉ Vận còn định giải thích, nhưng lại bị Lâm Trường Thanh cắt ngang.

"Được rồi, Chỉ Vận, đừng như trẻ con thế. Con cũng không còn nhỏ, đã là

cô gái trưởng thành, làm chuyện đó cũng không có gì"
Lâm Trường Thanh

phất tay nói: "Nói chuyện chính đi"

Lâm Chỉ Vận đành ngậm miệng, chẳng qua có thể thấy nàng còn muốn nói, chẳng qua không có cơ hội.

"Lâm thúc, chú tìm bọn cháu có chuyện gì?" Dương Minh hỏi.

"Là như thế này chú đột nhiên nghĩ đến một việc muốn nói với cháu, không

biết có tác dụng gì không"
Lâm Trường Thanh bảo Dương Minh và Lâm Chỉ

Vận ngồi xuống, sau đó nói.

"Chuyện gì thế ạ? Lâm thúc, chú nói hết những điều chú nghĩ, như vậy sẽ giúp mau tìm được manh mối" Dương Minh gật đầu nói.

"Được, chú nghĩ đến mấy điều quan trọng, nên muốn nói ngay cho cháu" Lâm

Trường Thanh nói: "Lúc chú mới vào công ty, có một đồng nghiệp không

muốn làm nữa. Sau đó người này tìm Mai tổng, yêu cầu thanh toán tiền

lương. Nhưng Mai tổng không cho hắn, ngược lại còn tìm người cho hắn một

trận. Hơn nữa trong cuộc họp, Mai tổng còn nói hắn là bạn thân của Xà

ca Tứ Xà bang. Nếu ai dám làm loạn, sẽ bị đánh gãy chân"


"Tứ Xà bang?" Dương Minh nghe xong kinh ngạc vỗ đùi: "Có quan hệ với Tứ Xà bang? "

"Việc này chú cũng không rõ, cũng có thể là Mai tổng nói ra để dọa mọi

người"
Lâm Trường Thanh lắc đầu: "Nhưng chú nghe mấy đồng nghiệp đã làm

trước đó nói, Xà ca hình như có đám xã hội đen chống lưng."


"Như vậy ạ, cháu biết rồi, chú, điều chú vừa nghĩ rất quan trọng" Dương

Minh nói: "Nếu Mai Nhân Nghĩa nói là thật, như vậy tìm được hắn không có

gì khó"


"Thật sao? Vậy thì tốt quá" Lâm Trường Thanh nghe Dương Minh nói điều này có tác dụng, không khỏi cao hứng.

"Lâm thúc, cháu gọi điện cho bạn. Chú và Chỉ Vận nói chuyện, nếu nghĩ được gì nữa, lập tức báo cho cháu" Dương Minh nói.

"Được, cháu đi đi" Lâm Trường Thanh nói.

Dương Minh đi ra ngoài, gọi điện cho Hầu Chấn Hám, có một số việc hắn

không muốn Lâm Trường Thanh và Lâm Chỉ Vận nghe, tốt hơn cho hai người

bọn họ.

"Dương ca, có chuyện gì?" Hầu Chấn Hám nghe điện. Dương Minh có thể nghe được bên kia khá ồn.

"Bên cậu thế nào?" Dương Minh hỏi.

"Tình hình không quá tốt, tôi trong lúc nhất thời không có biện pháp

tiếp xúc với nhân vật quá lợi hại ở Đông Hải. Chúng ta chỉ tiếp xúc được

mấy tên côn đồ, thông qua giới thiệu của bọn họ. Tên to nhất cũng chỉ

là một thằng phụ trách quán rượu mà thôi"
Hầu Chấn Hám nói: "Sợ rằng

phải mất mấy hôm"


"Không sao, tôi mới có được một đầu mối quan trọng" Dương Minh nói: "Tôi

nghe nói Mai Nhân Nghĩa có quan hệ khá gần với Tứ Xà bang. Cậu cứ theo

tìm tin tức theo hướng này, tốt nhất có thể tìm được vị trí tổng bộ Tứ

Xà bang, các chuyện khác giao cho tôi"


"Cái gì? Tứ Xà bang?" Hầu Chấn Hám sửng sốt: "Thật hay, thằng chúng tôi

đang tiếp xúc đúng là của Tứ Xà bang. Nếu là như vậy, tôi sẽ xuống tay

với nó"


"Không phải chứ? Như vậy cũng được sao?" Dương Minh cười nói: "Vậy thì

được, cậu chú ý chút, mau làm việc được tên đó. Nếu không được thì dùng

tiền mua chuộc"


"Yên tâm đi, Dương ca, tôi hiểu nên làm như thế nào" Hầu Chấn Hám nói.

Trong phòng, Lâm Trường Thanh nhìn con gái, hỏi: "Chỉ Vận, con và Dương

Minh có dùng biện pháp an toàn không thế, không thể tùy tiện, các con

vẫn là sinh viên"


"A?" Lâm Chỉ Vận xấu hổ cúi đầu, nghe bố nói như vậy càng thêm hoảng sợ: "Bọn con không làm."

Lâm Chỉ Vận muốn giải thích nàng và Dương Minh không làm cái kia, nhưng

Lâm Trường Thanh nghe được lại biến thành: "Không dùng biện pháp an

toàn."


"Cái này không được, Chỉ Vận" Lâm Trường Thanh vội vàng nói: "Con còn nhỏ tuổi, đừng có mà chưa lập gia đình đã làm mẹ."

"Ai." Lâm Chỉ Vận xấu hổ giậm chân, đứng dậy, chạy nhanh ra cửa: "Con về phòng đây."

"Ai, bố nói con không chịu nghe, nhưng đó là vì tốt cho con mà" Lâm Trường Thanh lắc đầu.

"Bịch" Dương Minh dập máy, đang xoay người đi về phòng, mà Lâm Chỉ Vận

lại vừa từ trong phòng chạy ra, kết quả hai người va vào nhau.

Chẳng qua người khác thấy cảnh này lại nghĩ Lâm Chỉ Vận làm nũng nhào vào lòng Dương Minh.

"A?" Lâm Chỉ Vận vô thức muốn tránh ra, lại bị Dương Minh ôm lấy.

"Đừng lộn xộn, em không sợ bố em nghi ngờ sao?" Dương Minh nói: "Hai chúng ta là người yêu, ôm một chút có sao đâu?"

"Ồ." Lâm Chỉ Vận nghe Dương Minh nói, cũng để cho hắn ôm.

"Lâm thúc, bọn cháu về phòng trước, có việc gì thì gọi cháu" Dương Minh rất tự nhiên nói.

"Đi đi, tình cảm vợ chồng trẻ thật tốt" Lâm Trường Thanh cười nói.

Ra khỏi phòng, Dương Minh vẫn không bỏ Lâm Chỉ Vận ra. Vào trong phòng,

Lâm Chỉ Vận mới thấy không ổn: "Anh làm gì thế, bây giờ chúng ta đã về

phòng rồi"


"A? Anh quên mất" Dương Minh lấy một lý do, bỏ tay xuống.

Lâm Chỉ Vận cũng không có cách nào, chỉ có thể tạm thời tin lời Dương Minh nói.

Tổng bộ Tứ Xà bang.

"Xà ca, lần này anh phải giúp tôi. Cảnh sát đang giám sát ga tàu, sân

bay, ngay cả cao tốc ra khỏi Đông Hải cũng bố trí trạm gác"
Một tên mập

mạp nói.

"Anh Ngô" Xà ca khách khí nói: "Không phải tôi không giúp anh, mà là không thể"

"Xà ca, anh nói gì thế? Anh thấy huynh đệ gặp nạn rồi bỏ mặc sao?" Tên

họ Ngô sa sầm mặt nói: "Tôi nếu vào tù, anh cũng đừng mong tốt đẹp.

"
Công ty Nhân Nghĩa đó là do hai chúng ta cùng bày ra, tiền kiếm được anh cũng được nửa mà"

"
Đừng nóng, huynh đệ" Xà ca vỗ vai tên béo, cười nói: "Tôi sao có thể bỏ mặc anh? Anh bây giờ không phải rất an toàn sao?"

"
Nhưng mà tôi ở đây mấy ngày chán lắm rồi, tôi không nhịn được" Tên béo

mặt mày nhăn nhó nói: "
Đây không phải muốn chết tôi sao?"

"
Mới có mấy ngày mà anh đã không nhịn được sao?" Xà ca trừng mắt nói:

"
Gần đây chúng ta kiếm được không ít tiền, mỗi người cũng được chục

triệu. Số đó đủ để anh sống sung sướng cả đời. Ra nước ngoài cũng được"

"
Nhưng có tiền có tác dụng gì? Không thể tiêu?" Tên béo nói.

"
Anh gấp cái gì?" Xà ca cười nói: "Anh cho rằng cảnh sát suốt ngày không

có việc gì làm như vậy sao? Vì một người như anh mà canh giữ sân bay,

ga tầu suốt sao? Chờ tiếng gió im đi, tôi đưa anh đến phương Nam, đến

lúc đó anh sống thoải mái"

"
Được" Tên béo gật đầu: "Tôi nghe lời anh"

"
Thế mới đúng, người làm đại sự sao lại không biết nhẫn nhịn" Xà ca cười

nói: "
Chịu được khổ mới làm kẻ trên mọi người. Anh nhát gan như vậy,

sao có thể sung sướng về sau?"

"
Nói cũng đúng" Tên béo cắn răng nói: "Ông nhịn"

Ra khỏi phòng, Xà ca nói với tên đàn em tâm phúc đứng ở cửa, nói: "
Trông

chừng thật kỹ, đừng cho nó chạy. Người này mà rơi vào tay cảnh sát,

chúng ta xong đời"

"
Yên tâm đi, Xà ca, em sẽ trông chừng hắn" Tên đàn em này gật đầu nói.

"
Ừ, nếu nó dám chạy, cần cũng có thể giết nó" Xà ca hung ác nói.

"
A? Xà ca, giết nó? Có được không?" Tên đàn em do dự một chút.

"
Tên béo là kẻ tham lợi. Tao sợ không cẩn thận sẽ chết trong tay nói" Xà

ca thở dài nói: "
Đều do tao lúc đầu tham tiền, mới cùng với nó. Ai,

bỏ đi, không nói nữa"

"
Em hiểu, Xà ca" Tên đàn em gật đầu nói: "Em biết nên làm như thế nào"

"
Được" Xà ca vỗ vai tên đàn em, nói: "Mày làm việc, tao yên tâm"

Xà ca vừa đi vừa thở dài một tiếng. Hắn mặc dù trong hắc đạo nhưng có

câu quân tử yêu tiền bị người khinh. Không chỉ riêng quân tử, ngay cả

người trên đường cũng có quy củ trên đường. Chuyện lừa gạt sẽ bị mọi

người sỉ nhổ.

Mày muốn chơi hắc đạo, mày có thể làm người trông các tụ điểm, có thể

nhận được tiền bảo vệ. Nhưng nếu mày lừa tiền, vậy lại khác.

Nếu không phải Xà ca muốn Tứ Xà bang phát triển, hắn cũng sẽ không hợp

tác với tên béo làm chuyện này. Lúc ấy huynh đệ của hắn đã phản đối,

nhưng đầu Xà ca lúc ấy đã run lên.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK