Mục lục
Ngận Thuần Ngận Ái Muội
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Quả thật Đức ca đến rất nhanh, không đầy nửa tiếng đã gọi điện đến nói cho Trương Khai Viễn biết hắn đã ở trước cổng khu nghỉ dưỡng.

Trương Khai Viễn nhận được điện thoại trong lòng rất là kích động.cắm đầu cắm cổ chạy ra ngoài, ngồi chồm hỗm ở chỗ bức tường mấy tiếng đồng hồ, Trương Khai Viễn cảm thấy mông mình cũng bị đông cứng lại rồi.

Nếu không phải là sau khi trở về phòng sẽ không biết được hành tung của Dương Minh, Trương Khai Viễn cũng không thèm ngồi ở đây mà hóng gió.Đức ca đến rồi, Trương Khai Viễn vội vàng ra đón, chờ sau khi xong việc phải về phòng ngay, tránh để người khác nghi ngờ.

Ở ngoài cửa khu nghỉ dưỡng, Trương Khai Viễn thấy được 1 chiếc xe Nissan màu trắng đời cũ.Trương Khai Viễn không tin vào mắt mình, con xe cũ này mà chạy nhanh như vậy? Nhưng nghĩ lại lời nói lúc nãy của Đức ca, con xe này đã được độ lên rồi, giống như kiểu giả trư ăn hổ đây mà.

Đợi sau khi Trương Khai Viễn tiến lại gần, cửa con xe Nissan liền mở ra, Đức ca từ trong xe thò đầu ra, gọi Trương Khai Viễn: "Trương Tiểu Nạo, lên xe!"

Trương Khai Viễn sau khi chào hỏi Đức ca liền vội vàng lên xe, thấy Đức ca đem theo mấy anh em, liền vui mừng ra mặt.Những người này không những có thể giải quyết Dương Minh mà ngay cả Vương Lâm cũng không phải là đối thủ của họ.

"Đức ca.Anh tới nhanh thật!" Trương Khai Viễn nịnh bợ: "Con xe này của anh ghê thật, đừng có nhìn vỏ ngoài của nó nát như vậy, nhưng chạy đúng là rất nhanh."

"Cái đó là đương nhiên rồi, đã thay máy của xe đua vào đó." Đức ca gật gật đầu nói: "Con xe này chuyên dùng để giả trư ăn hổ đấy, lần trước trên đường cao tốc có thằng coi thường tôi, tôi nhấn ga 1 phát vượt qua nó luôn, đuổi theo tôi mãi mà không được, cuối cùng con xe đó lúc vượt mà không nhìn rõ đường nên đâm vào vỉa hè, cũng may là xe của nó tốt, không thì với tốc độ đó, chắc chắn là đi gặp ông bà ông vải rồi."

"Ha ha." Trương Khai Viễn cũng biết đây là Đức ca bốc phét, cho dù con xe Nissan này có độ lên thì cũng không thể bằng xe đua chuyện nghiệp được, nhưng Trương Khai Viễn cũng không bóc mẽ mà lại giả vờ ra vẻ ngưỡng mộ nói: "Vậy sao? Thật lợi hại quá!Đức ca, con xe này xem ra còn lợi hại con Mec của ông già em.ha ha."

"Ừ.thường thôi." Đức ca rất đắc ý gật gật đầu nói: "Đúng rồi, cậu nói thằng ôn đó ở đâu? Cậu nói rõ cho tôi, giáo huấn nó như thế nào đây?"

"Đúng rồi, nói chuyện chính thôi, nói chuyện chính thôi." Trương Khai Viễn tự nhiên cũng muốn nhanh chóng đi vào chuyện chính, nhưng lại sợ vừa gặp mặt đã nói những chuyện nay, sợ Đức ca mất hứng, nên vừa rồi mới vòng vo nịnh bợ 1 chút, bây giờ Đức ca đã chủ động nói ra, mình còn không thuận nước đẩy thuyền sao?

"Cậu tìm tôi giáo huấn nó, vậy thằng ôn đó có nghi ngờ cậu không?" Đức ca hỏi: "Ông già cậu có biết chuyện này không?"

Đức ca cũng không sợ vì giáo huấn thằng ôn đó mà nó quay lại điều tra ra mình, chỉ là sợ sau khi nó biết chuyện này là do Trương Khai Viễn gây ra sẽ tìm đến Trương Lão Phúc mà làm loạn, vậy mình cũng hay không cho lắm.

"Thằng ôn đó á, sẽ không đâu, em không ra mặt là được mà." Trương Khai Viễn nói: "Chuyện này bố em cũng không biết, nhưng cũng đừng cho ông ý biết, Đức ca, anh sẽ không vì nguyên nhân này mà không giúp em đấy chứ…"

"Làm gì có chuyện đó." Đức ca nghe Trương Khai Viễn nói xong, ý nghĩ liền xoay chuyển, chuyện này có lợi cũng có hại nha!Tuy có khả năng sau khi Trương Lão Phú biết được chuyện này xe trách mình dung túng Trương Khai Viễn đánh nhau làm loạn, nhưng ở 1 góc độ khác mà nhìn, nếu cuối cùng Trương Lão Phú không biết được chuyện này, vậy chuyện này liền trở thành bí mật giữa mình và Trương Khai Viễn, đến lúc đó Trương Khai Viễn vì để mình giữ bí mật này mà không ngoan ngoãn nghe lời mình sao?

Sau này có Trương Khai Viễn ở trước mặt Trương Lão Phú, vậy kế hoạch phục hồi của mình sẽ thuận lợi hơn rất nhiều, nên nói: "Tôi chỉ tùy tiện hỏi mà thôi, nếu đã như vậy, chuyện này đừng để cho ông già cậu biết, nó cũng không hay ho gì cho cam."

"Đức ca, anh thật là hiểu lí lẽ." Trương Khai Viễn còn cho rằng Đức ca sẽ từ chối, không giúp mình nữa, vừa nghe Đức ca nói như vậy liền vui mừng ra mặt.

Cái này cũng khó trách, tuy rằng 100 ngàn kia là từ tay mình đưa cho Đức ca, nhưng Đức ca cũng không ngốc, biết nếu không phải là chỉ thị của Trương Lão Phú thì Trương Khai Viễn làm gì có gan thua hơn 100 ngàn chứ?

Như bây giờ, đến giúp cho Trương Khai Viễn chuyện này, lại không để cho Trương Lão Phú biết, vậy thì 100 ngàn kia coi như chưa dùng đến, sau này còn phải giúp ông ta 1 lần nữa.

"Lăn lộn trong giang hồ, phải nói nghĩ khí mà, không nói nghĩa khí thì có mà lăn lộn cái đít à.Có đúng không?" Đức ca hào khí nói: "Được rồi, cậu nói xem lát nữa xử lý như thế nào?"

"Đúng vậy, đúng vậy." Trương Khai Viễn gật đầu liên tục, nói với Đức ca kế hoạch của mình: "Lát nữa, các anh sau khi gặp thằng ôn đó thì làm như thế này…sau đó đem con ranh ở bên cạnh nó…."

Trương Khai Viễn thao thao bất tuyệt nói ra kế hoạch ác độc của mình.

"Cái gì?" Đức ca sau khi Trương Khai Viễn nói xong liền kinh ngạc: "Chuyện này không tốt lắm đâu!Cậu làm thế là phạm pháp đó!Nhỡ con bé đó báo cảnh sát, cậu sẽ phải đi tù đó!"

"Hắc hắc, Yên tâm đi, Đức ca, đến lúc đó em cho nó viên thuốc, để cho nó chủ động tìm em, không phải là xong rồi sao? Sau đó em sẽ quay phim để uy hiếp nó, để cho nó không dám đi báo cảnh sát." Trương Khai Viễn đắc ý nói.

"Như vậy cũng được." Đức ca vỗn cũng không phải người tốt đẹp gì, giết người phóng hỏa cũng đã từng làm qua, chỉ là lo lắng cho tiền đồ của Trương Khai Viễn nên mới nhắc nhở hắn 1 câu.Hơn nữa nếu Trương Khai Viễn vì chuyện này mà bị ngồi tù thì kế hoạch lôi kéo Trương Lão Phú đầu tư chắc chắn sẽ bị đổ bể, đến lúc đó thì được không bằng mất rồi.

Nhưng nghe Trương Khai Viễn sắp xếp chu mật như vậy, cũng không có chuyện gì rồi.

"Không vấn đề gì, Đức ca, con ranh đó cũng không phải hàng tốt gì, đến lúc đó cuộn băng trong tay em, nó mà dám báo cảnh sát em sẽ cho nó lấy rổ mà che mặt, cho nó tiêu luôn." Trương Khai Viễn nói.

"Được rồi, nhưng cậu xác định thằng công tử đó sẽ không báo cảnh sát?" Đức ca gật gật đầu, lại hỏi tiếp.Có thể thấy, Đức ca không phải là người bộp chộp, làm việc gì hắn cũng phải tính toán chu toàn mới ra tay.

"Là hắn chủ động đẩy bạn gái vào hiểm cảnh, hắn còn mặt mũi nào mà đi báo cảnh sát chứ? Lại nói, đương sự không thừa nhận chuyện đó, hắn báo cảnh sát có tác dụng đít gì?" Trương Khai Viễn nghĩ như đúng rồi nói: "Lại nói nữa, 1 đứa con gái mà thôi, em không tin nó sẽ vì 1 đứa con gái mà đi kết thù với người ta, nó cũng phải thằng ngu."

"Điểm này cũng đúng, hắn đã để bạn gái hắn như vậy, sẽ không vì cái chuyện mất mặt này mà kết thù với người khác" Đức ca thấy cũng đúng nên gật gật đầu nói: "Được, theo cách của cậu mà làm đi."

Thực ra, trong chuyện này cũng có chút nguy hiểm, nhưng nếu không nguy hiểm thì làm sao được người ta hồi báo trọng hậu đây? Lúc Trương Khai Viễn đưa ra cái kế hoạch này, Đức ca đã động tâm hết mức rồi.

Trương Khai Viễn làm cái chuyện phạm pháp này, coi như là người ngồi cùng thuyền với mình rồi, mình có chứng cứ phạm pháp của hắn ở trong tay, sau này Tkc không ngoan ngoãn nghe lời mình sắp đặt để giúp chuyện của mình là không được rồi.

Hơn nữa, Trương Khai Viễn nói chuyện quay băng, cũng đã đề tỉnh Đức ca rồi, đến lúc đó mình sao ra thêm 1 bản, vậy là mình đã nắm được điểm yếu của Trương Khai Viễn rồi.

"Mã Lão Tứ, lát nữa mấy người các cậu ra ngoài làm việc, liệu có thể làm được không?" Đức ca quay sang phía Mã Lão Tứ dặn dò.

"Đức ca, yên tâm đi, chuyện nhỏ mà." Mã Lão Tứ nhẹ nhàng đáp ứng, chuyện này đối với hắn mà nói đã quá quen rồi, ở trong làng đã làm không ít lần, vì vậy, Mã Lão Tứ căn bản không thèm để trong lòng.

Mấy năm nay chuyện hắn làm ra cũng đủ chết mấy lần rồi, chuyện này trong mắt hắn đã không là cái gì cả rồi.

"Trương Tiểu Nạo, cậu nói thằng ôn đó ở đâu?" Đức ca hỏi.

"Chắc là chỉ ở gần đây thôi, tôi vừa nhìn thấy nó và con ranh đó đi ra ngoài rồi, chúng ta lái xe lượn vòng, chắc chắn sẽ nhìn thấy nó." Trương Khai Viễn nói.

"Đi thôi, Mã Lão Tứ, lái xe." Đức ca nói với Mã Lão tứ.

"Được ngay." Mã Lão Tứ nổ máy, từ từ lái xe ra phía ngoài khu nghỉ dưỡng…

Lâu rồi không đến đây, nhớ lại lần cuối cùng đến đây, cũng là 1 năm trước, nhưng lúc đó là lúc mình đang huy hoàng, lão đại của Cát Đốn nhìn thấy mình cũng phải cúi đầu gập lưng…Mà bây giờ, trong lòng Đức ca đang âm thầm nhớ lại quá khứ huy hoàng của mình.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK