Mục lục
Ngận Thuần Ngận Ái Muội
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Trần Mộng Nghiên khẽ gật đầu. Ân oán giữa Dương Minh, Chu Giai Giai và Tô Nhã, nàng đã nghe Dương Minh nói. Mặc dù không kể quá rõ nhưng cũng có thể biết một chút.

"Dương Minh và Tô Nhã càng lúc càng gần gũi, giống như là thanh mai trúc mã vậy" Chu Giai Giai nói tiếp: "Mình lúc đó rất đau khổ. Giống như lúc còn nhỏ, mình có một món đồ chơi yêu thích lại bị người khác cướp lấy vậy. Mặc dù đó là ví dụ không thỏa đáng, Dương Minh quan trọng hơn món đồ chơi nhiều. Nhưng tâm trạng này, bạn cũng hiểu đó"

Trần Mộng Nghiên lặng lẽ gật đầu. Đúng vậy, lúc Dương Minh và Lam Lăng ở bên nhau, bị nàng gặp được, nàng không phải có tâm trạng này sao?

"Lúc ấy có thể do quá xúc động, đầu mình nóng lên, đã tố cáo chuyện của Dương Minh và Tô Nhã cho giáo viên chủ nhiệm – Ngô Trì Nhân. Kết quả Dương Minh và Tô Nhã bị gọi vào văn phòng. Phụ huynh hai người cũng bị mời đến. Tô Nhã bị ép chuyển trường. Dương Minh vì vậy mà sa đọa" Chu Giai Giai rất đau lòng nói: "Đều do mình, lúc ấy không nghĩ đến hậu quả. Nghĩ rằng sư phụ cùng lắm chỉ mắng Dương Minh và Tô Nhã. Mình. mình."

Trần Mộng Nghiên thấy bộ dạng của Chu Giai Giai lúc này, đang tự trách bản thân. Trong lòng Mộng Nghiên dâng lên cảm giác đồng tình, đây là một cô bé si tình đến ngây ngốc.

"Đến lúc lên đại học, mình và Dương Minh gặp lại. Tình cảm mà mình dành cho hắn vẫn không hề thay đổi" Chu Giai Giai nói tiếp.

"Bạn. thực sự còn thích hắn sao?" Trần Mộng Nghiên cảm thấy khó tin. Một người không ngờ yêu sâu sắc đến như vậy.

"Ừ." Chu Giai Giai gật đầu: "Mình cảm thấy Dương Minh là tất cả với mình. Cho dù không thể ở bên hắn, nhưng cũng không thể thay đổi tình yêu mình dành cho hắn"

"Vậy bạn nói chuyện hôm đó với Dương Minh. còn có ở trong khách sạn là sao?" Trần Mộng Nghiên đã nói ra điều mình muốn hỏi. Nếu không nói rõ ràng, đó là khúc mắc trong lòng nàng.

"Hì hì, là thật, chẳng qua hôn vô tình như ở rạp chiếu phim vậy" Chu Giai Giai lắc đầu nói: "Mình biết Dương Minh không thích mình, ở khách sạn hắn cũng chẳng làm gì mình"

Nghe Chu Giai Giai nói, tmh thở phào nhẹ nhõm. Mình đúng là trách oan Dương Minh rồi. Hơn nữa Trần Mộng Nghiên lúc này đang đồng tình với Chu Giai Giai.

Chuyện cũ như vậy, trong miệng Dương Minh, Chu Giai Giai là" Kẻ phá đám" " con bé lắm mồm" những hình dung rất đáng ghét. Nhưng trong miệng Chu Giai Giai lại là một chuyện tình động lòng người.

Trần Mộng Nghiên trong lúc nhất thời không biết nên an ủi Chu Giai Giai như thế nào. Mình nên nói gì? Chúc phúc cô ta với người yêu? Mình nên làm gì giờ? Cô ta có được Dương Minh, vậy mình đi đâu? Trần Mộng Nghiên rất mâu thuẫn, mấp máy môi, không tìm được lời giải thích cho tốt.

"Vậy sao bạn lại cùng Vương Chí Đào." Trần Mộng Nghiên rốt cuộc nghĩ ra một đề tài, đây cũng là điều nàng khó hiểu.

"Chuyện này cũng là nguyên nhân mình tìm tới Mộng Nghiên" Chu Giai Giai gật đầu, nói.

"Hả?" Trần Mộng Nghiên có chút khó hiểu: "Bạn tìm tôi, có thể làm gì?"

"Bố bạn là cảnh sát hả? Hình như còn là đội trưởng đội Hình sự?" Chu Giai Giai nói thẳng.

"Bạn. sao lại biết?" Trần Mộng Nghiên có chút kỳ quái, chẳng qua lập tức nghĩ đến lời Chu Giai Giai nói, mình viết trong bản khai hồi đầu năm học.

Chu Giai Giai gật đầu, điểm này đúng là nàng thấy trong tư liệu của trường. Nàng thích Dương Minh, tự nhiên sẽ quan tâm đến các cô gái bên cạnh Dương Minh. Cho nên tình hình gia đình Mộng Nghiên, nàng biết rõ: "Bạn có thể cho mình gặp Trần thúc không? Mình có một chuyện rất quan trọng cần nói"

"Bạn muốn gặp bố tôi?" Trần Mộng Nghiên càng thêm khó hiểu: "Có quan hệ gì với bố tôi?"

"Rất quan trọng, nhưng tất cả đều là vì Dương Minh, bạn có thể giúp mình không?" Chu Giai Giai nghiêm túc nói.

"Cái này. chẳng lẽ Vương Chí Đào định gây bất lợi cho Dương Minh?" Trần Mộng Nghiên rất thông minh, nàng nghĩ ra mấu chốt của vấn đề. Chu Giai Giai nói tất cả đều vì Dương Minh. Trần Mộng Nghiên mơ hồ cảm thấy có điểm không đúng, lại nghĩ đến cách làm của cô ta bây giờ. Trần Mộng Nghiên tự nhiên nghi ngờ Vương Chí Đào.

Vương Chí Đào hãm hại Dương Minh không phải lần một lần hai. Bây giờ Chu Giai Giai đột nhiên làm bạn gái Vương Chí Đào, nhất định có nguyên nhân. Nguyên nhân rất có thể Chu Giai Giai đã biết nên mới phải ở bên Vương Chí Đào.

Nghĩ đến đây, Mộng Nghiên cảm thấy Chu Giai Giai thật vĩ đại. Một cô gái có thể vì người mình yêu, làm như vậy đúng là trên đời hiếm có.

Có câu nói như sau, vợ chồng là chim cùng tổ, khi gặp nạn mỗi bên bay một phía. Mặc dù Trần Mộng Nghiên tự cho rằng mình sẽ cùng Dương Minh gánh chịu mọi khó khăn, nhưng tình hình lại khác với Chu Giai Giai.

Mình là bạn gái của Dương Minh mà. Chu Giai Giai lại không phải. Chỉ thầm yêu Dương Minh mà thôi.

Chu Giai Giai không cho ý kiến, cười khổ nói: "Mộng Nghiên, có thể không?"

"Bạn là bạn gái Vương Chí Đào là vì." Trần Mộng Nghiên không trả lời Chu Giai Giai, mà nhìn chằm chằm vào cô gái trước mặt, đây là cô gái hy sinh vì người yêu mình.

"Mỗi người đều có tình cảm của mình" Chu Giai Giai buồn bã nói: "Yêu một người cũng rất khác nhau"

"Giai Giai. bạn" Trần Mộng Nghiên muốn khóc: "Ủy khuất cho bạn"

"Được rồi, đừng nói như vậy" Chu Giai Giai cười nói: "Vừa nãy chuyện mình nói."

"Bạn yên tâm, bạn vì Dương Minh, mình sao có thể ngăn cản?" Trần Mộng Nghiên gật đầu nói: "Lát bạn cùng mình về, bố mình hết giờ sẽ về nhà"

"Được" Chu Giai Giai gật đầu nói: "Vậy bây giờ bạn nói cho mình nghe chuyện giữa bạn và Dương Minh đi, được không?"

"Ừ." Trần Mộng Nghiên đã không còn thù địch gì Chu Giai Giai, bây giờ chỉ còn đồng tình với Giai Giai. Cho nên Trần Mộng Nghiên không hề do dự, nói chuyện tình yêu của cô gái cố chấp ra.

"Chuyện mình và Dương Minh." Trần Mộng Nghiên nói chuyện của mình ra, trong đó có cả những cảnh sinh ly tử biệt, sắp tan vỡ, nhưng rất ngọt ngào.

Chu Giai Giai nghe đến ngây ra, nhìn chằm chằm vào Trần Mộng Nghiên. Nàng rất hy vọng người nữ đó là mình. Nhưng đó chỉ xuất hiện trong mơ mà thôi.

"Giai Giai." Trần Mộng Nghiên nói xong, thấy Chu Giai Giai đang si mê nhìn mình, trong mắt như có nước.

"A." Chu Giai Giai bị Trần Mộng Nghiên gọi, có chút xấu hổ: "Xin lỗi, Mộng Nghiên, mình nghe quá nhập tâm"

"Không sao đâu." Trần Mộng Nghiên thấy Chu Giai Giai như vậy, hơi đau lòng. Nếu như, nếu như có thể, mình sẽ để cô ta cùng Dương Minh không?

Trần Mộng Nghiên cũng không biết. Nàng bây giờ đã không còn thù Chu Giai Giai thậm chí còn hơn cả Lam Lăng. Mình có thể chấp Lam Lăng, tại sao không thể chấp nhận cô bé đáng thương này?

Mình đang nghĩ gì vậy. Trần Mộng Nghiên bị ý nghĩ này làm giật mình, lắc đầu cười cười.

"Mẹ kiếp" Vương Tích Phạm nện chén trà xuống đất: "Đều là do thằng Dương Minh kia làm hại. Nếu không Chí Đào sao biến thành như vậy. Hữu Tài, tôi không nhịn được nữa, cậu mang người đi thịt thằng Dương Minh"

Thời gian này sau khi con suýt chết, Vương Tích Phạm trở nên điên cuồng, tính nóng không nói, hơn nữa làm việc cũng rất xúc động.

"Vương tổng bớt giận." Hoàng Hữu Tài do dự một chút rồi nói: "Bây giờ nếu như động vào Dương Minh, Chu Giai Giai sẽ không bị kiềm chế. Như vậy cô ta sao còn chịu ở bên Chí Đào?"

"Nhưng Chí Đào bây giờ như vậy, Chu Giai Giai còn có thể muốn Chí Đào không?" Vương Tích Phạm hỏi lại.

"Không muốn? Hừ hừ, chỉ cần chúng ta dùng Dương Minh uy hiếp cô ta. Cô ta dám không nghe sao? Nói không dễ nghe, cho dù Chí Đào cả đời như vậy, vậy cô ta cũng phải ở bên cả đời" Hoàng Hữu Tài cười nói.

"Ừ. nói có lý" Vương Tích Phạm lấy lại bình tĩnh: "Như vậy để thằng Dương Minh lại. Chẳng qua cậu phải thường xuyên lấy chuyện này dọa Chu Giai Giai, cho cô ta không dám nghĩ gì"

"Yên tâm, Vương tổng, chuyện này tôi quen làm" Hoàng Hữu Tài gật đầu nói.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK