Mục lục
Ngận Thuần Ngận Ái Muội
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Sau khi hỏi ra điều mà mình muốn biết, Vương Tung Sơn không chút do dự giệt khẩu tên đệ tử này. Tuy lão biết, đám để tử này hơn phân nửa là vô tội, thế nhưng ai bảo bọn chúng hầu sai đối tượng lại đi theo gia tộc Lancer chứ?

Đôi khi có rất nhiều chuyện không nói rõ được là ai đúng ai sai, giống như là trên chiến trường giữa địch và ta vậy, rất nhiều người biết đối phương là vô tội, thế nhưng lại không thể không đánh.

Vương Tung Sơn sợ thả tên đệ tử này ra thì hắn sẽ tiết lộ tin tức của mình ra ngoài, cho nên lão mới ra tay giết kẻ này. Đương nhiên tuy Vương Tung Sơn cảm thấy tên đệ tử này không giống như đang nói dối, thế nhưng không dám đơn giản tin tưởng hoàn toàn, mà đi được một đoạn, lão lại tìm một tên hạ nhân của gia tộc Lancer.

Cũng là câu hỏi đó, sau khi Vương Tung Sơn hỏi người này một lần, thấy câu trả lời của tên này cũng giống như câu trả lời của tên lúc đầu, Vương Tung Sơn mới hoàn toàn yên tâm, nhưng mà khẳng định không thể lưu lại người này. Chủy thủ trong tay chủy thủ trong tay Vương Tung Sơn rung lên, tên hạ nhân này không kịp rên lên một tiếng ngã xuống đất.

Vương Tung Sơn dấu thi thể tên này đi, sau đó không phát ra một tiếng động lẻn tới căn phòng của Gould.

Hai tên hạ nhân xui xẻo bị chết này thật sự là oan uổng, bọn chúng nói thật, rất rất thật, hơn nữa lại còn là do chính gia chủ phân phó như vậy, cho nên dù Vương Tung Sơn không giết bọn họ, bọn họ cũng không dám lỗ mãng hô to, thế nhưng chuyện này Vương Tung Sơn nào có biết?

Lúc Jetson đang miên man suy nghĩ, chợt nghe ngoài cửa sổ vang lên âm thanh" sột soạt" rất nhỏ, tuy âm thanh này rất nhỏ, nhưng với thính giác dị thường nhạy cảm như Jetson, hắn đã lập tức phát hiện ra.

Có người tới! Vốn tiêu cự của hai con mắt Jetson đang giãn ra bỗng chỉ trong nháy mắt đã co rút lại. Nguyên bản hắn đang muốn đứng dậy nhìn xuống, thế nhưng lập tức bỏ qua ý nghĩa này. Bởi vì hắn đã nhận ra, mục tiêu của người kia là căn phòng này! Như vậy Jetson cũng không cần phải đuổi ra ngoài, chỉ cần ở chỗ này chờ là tốt nhất.

Trước kia Vương Tung Sơn cũng là một sát thủ tương đối xuất sắc, một thân khinh công cùng với bản lĩnh ẩn thân không hề kém Phương Thiên, rất nhanh chỉ hai ba cái nhún nhảy đã thoát khỏi ánh mắt của đám bảo vệ, từ trong người lấy ra một cuộc dây thừng trên đầu có móc sắt, lão dùng sức ném lên, chỉ nghe cạch một tiếng vang nhỏ, dây thừng đã được cố định.

Vương Tung Sơn dùng sức giật giật dây thừng vài cái, thấy dây thừng đã được cố định chặt chẽ, lúc này mới bám vào dây thừng bò lên, trong nháy mắt đã tới cửa sổ căn phòng.

Cẩn thận phá bản lề cửa, Vương Tung Sơn cẩn thận định tiến vào phòng. Nhưng mà vừa đặt một chân vào, lão lập tức cảm thấy có điểm không đúng.

Trong phòng ngoại trừ Gould ra không ngờ còn có một người nữa! Người này Vương Tung Sơn chưa từng gặp qua chưa từng gặp qua, không biết lúc này tại sao hắn lại xuất hiện trong phòng Gould.

Vương Tung Sơn nhíu nhíu mày, mơ hồ cảm thấy một tia không ổn, muốn lập tức rời đi, nhưng mà lại đành bỏ đi, thật vất vả mới lẻn được vào gia tộc Lancer, hơn nữa lại thành công đột nhập vào phòng của Gould nếu như không giết chết Gould, chuyến này mình đi hoàn toàn thất bại rồi!

Hơn nữa Vương Tung Sơn cẩn thận quan sát một lát, người kia hẳn là đã ngủ say, làm sát thủ lão hiểu rõ về sinh lý của con người, nếu ngủ giả chỉ cần liếc mắt có thể phát hiện ra, cho nên Vương Tung Sơn thập phần chắc chắc hai người này tạm thời không tỉnh lại.

Vương Tung Sơn do dự một chút, hai người đang ngủ say, như vậy có thể thuận tiện giết chết Gould, huống hồ Vương Tung Sơn có trăm phần trăm nắm chắc giết chết Gould khi hắn còn đang trong mộng.

Nghĩ tới đây Vương Tung Sơn liền quyết định chủ ý, nhảy từ cửa sổ xuống, đứng ở giữa gian phòng, nhưng mà sau một khắc toàn thân Vương Tung Sơn bỗng dưng đông cứng lại!

Bởi vì lão liền thấy một màn không thể tưởng tượng nổi! Vốn kẻ xa lạ đang ngủ say trên giường kia lại đột nhiên mở mắt mà không hề có dấu hiệu báo trước nào, sau đó tên này ngồi dậy, ánh mắt lạnh lùng nhìn Vương Tung Sơn nói: "Ngươi quả thực đã tới?"

Sắc mặt Jetson không chút biểu tình nói, là Anh ngữ, mà Vương Tung Sơn nhất định nghe hiểu.

"Ngươi là ai? Làm sao ngươi biết được ta sẽ tới? Ngươi biết ta?" Vương Tung Sơn âm thầm giật mình, mơ hồ minh bạch mình đã lọt vào một cái bẫy.

Nghĩ đến lúc trước hai tên đệ tử gia tộc Lancer dễ dàng phối hợp, Vương Tung Sơn cũng tựa hồ nghĩ thông suốt một sự tình, phỏng chừng đám đệ tử này đều biết rõ, nếu như có người tới hỏi chỗ ở của Gould, đều phải nói ra.

Nghĩ đến đây, Vương Tung Sơn không khỏi tự giễu cười, nguyên bản còn cho rằng mình rất cẩn trọng, vốn là bị người dàn xếp một màn! Xem ra chính mình thật sự quá lâu không đi ra ngoài hoạt động rồi! Từ sau khi làm gia chủ gia tộc Hồ Điệp, Vương Tung Sơn không còn tham gia bất cứ hoạt động ám sát đại loại nào nữa, vốn lão là một Tồn tại với cấp bậc siêu cấp sát thủ thế giới, hiện tại cũng trở thành người mới vào nghề!

Tin rằng nếu như lúc mình còn đỉnh phong, tuyệt đối sẽ không phạm sai lầm như thế này, thế nhưng hiện tại chính mình lại có phần tin tưởng quả mức cùng tự đại cố chấp, còn cho rằng mình đã nắm giữ hết thảy, không thèm để bất cứ người nào vào tỏng mắt, bây giờ mới dẫn tới hậu quả này.

Xem ra chính mình thật sự đã già rồi! Nghĩ lúc trước Dương Minh nhiều lần dặn dò, mình lại không thèm để ý, hiện tại tốt rồi, xem chừng người trước mặt này chính là đại cao thủ như trong miệng hai gã để tự của gia tộc Lancer vừa nói.

Cũng không biết người này có thật sự là cao thủ hay là kẻ vô danh, nhưng mà từ hành động giả ngủ tới tốc độ phản ứng của hắn mà xem, tuyệt đối là người không đơn giản, Vương Tung Sơn không hề dám chậm trễ.

"Ta là ai, ngươi không cần biết!" Jetson lạnh lùng nói: "Về phần ta tại sao biết ngươi tới, đương nhiên là ta đoán. Mà ngươi là ai ta cũng không biết, nhưng mà có lẽ là người của gia tộc Hồ Điệp đúng không?"

"Đoán không sai!" Vương Tung Sơn nhẹ gật đầu, không hề phủ nhận, hai mắt dừng lại trên người Jetson, trong mắt xẹt qua một tia tinh quang, người này thoạt nhìn thật sự có chút bí hiểm, nhưng mà trong ấn tượng của mình, cũng không hề quen biết một vị cao thủ như vậy, người này là ai vậy?

"Các hạ là ai? Không phải là hạng người vô danh chứ? Xin hỏi, các hạ có quan hệ thế nào với gia tộc Lancer? Tốt nhất không cần phải giả bộ!"

"Hừ! Giả bộ? Ta không quản chuyện này, còn không tới phiên ngươi nói chuyện!" Jetson không hề đem Vương Tung Sơn để vào mắt nói: "Về phần ta là ai, ta nói ngươi cũng không biết, ta chỉ có thể nói, ta hiện tại là anh họ của Keweitan, gia chủ của gia tộc Lancer!"

Vương Tung Sơn khẽ rùng mình! Vậy xem ra người này không phải là cần gia tộc Lancer đem một số tiền lớn ra thuê, muốn để hắn quản chuyện vớ vẩn này quả là không có khả năng. Nguyên lai gia tộc Lancer cũng có loại người này làm chỗ dựa.

"Đã có các hạ ở trong này tọa trấn vậy tôi đây xin cáo từ!" Lúc trước Vương Tung Sơn chủ quan, giờ phút này nào dám lỗ mãng, ai biết công phu của tên thần bí này cao thấp ra sao? Vạn nhất mình tùy tiện xuất thủ, không đánh lại được hắn thì phải làm sao?

Nghĩ tới đây, trong lòng Vương Tung Sơn không dám hành động lỗ mãng, muốn rời khỏi nơi này, sau đó nghĩ tiếp, tối thiểu cũng phải tra ra lai lịch người trước mắt đã." Muốn đi? Chỉ sợ không dễ dàng như vậy đâu?"

Jetson dùng vẻ mặt đùa cợt nhìn Vương Tung Sơn nói: "Đã biết ta ở đây tọa trấn, há lại để người muốn đi thì đi?"

"Thì sao?" Vương Tung Sơn âm thầm kêu khổ, người này thật đúng là không nể mặt mũi, chính mình đã kiêng kị hắn, nhưng hắn lại tưởng rằng mình thật sự sợ hắn! Chẳng qua là trong lòng không nắm chắc, cho nên không muốn tùy tiện xuất thủ mà thôi, gia hỏa này tưởng mình là đại nhân vật chắc.

"Các hạ đã tới đây rồi, vậy lưu lại đi!" Jetson thản nhiên nói, giống như đang nói một chuyện rất bình thường vậy.

"Hừ, ta muốn tới thì tới, muốn đi thì đi, chẳng lẽ phải xin ý kiến của ngươi sao?" Vương Tung Sơn âm thầm tính toán, làm thế nào tìm một cơ hội tốt rời khỏi đây.

Hiện tại đang trong lúc căng thẳng, quả thực Vương Tung Sơn không có khả năng xoay người rời đi. Thế nhưng Vương Tung Sơn muốn nhảy ra ngoài, quả thật cũng không thể! Đây chính là lầu hai đó! Nếu bình thường nhảy xuống, phỏng chừng không có chuyện gì, nhưng bây giờ lại có người nhìn chằm chằm, nhảy cái rắm à!

Cho nên lúc này Vương Tung Sơn thật không có cách nào mà chỉ đành tốn hơi với Jetson mong kéo dài thời gian, trong lòng thực ra lại vô cùng lo lắng.

Lúc này hai người nói chuyện đã đánh thức Gould dậy, hắn kinh hãi thấy trong phòng mình đột nhiên lại có nhiều hơn một người, hắn lập tức thanh tỉnh, sau khi nhìn rõ diện mục hắn cả kinh kêu lên: "Vương Tung Sơn! Sao ngươi lại tới đây? Chú Jetson, hắn là gia chủ của Hồ Điệp gia tộc đó, nhanh bắt lấy hắn!"

Gould vội vàng nói ra thân phận của Vương Tung Sơn, chỉ sợ đối phương gây bất lợi với mình! Gould rất rõ ràng hận ý của Vương Tung Sơn đối với mình, hắn còn muốn lấy đầu mình mà! Hy vọng Jetson có thể bắt được Vương Tung Sơn.

"Hả? Gould, ngươi biết hắn sao? Hắn là gia chủ của Hồ Điệp gia tộc?" Sắc mặt Jetson vẫn không chút biểu tình, còn lộ ra vẻ trào phúng nói: "Thật là có người không sợ chết, xem ra đây là một con cá lớn đó!"

Vương Tung Sơn bất cứ lúc nào cũng có thể chạy trốn, nhưng lão muốn tìm cơ hội tốt nhất, an toàn nhất, Jetson vẫn luôn chú ý tới lão, cho nên Vương Tung Sơn nhất định phải tìm cách dời sự chú ý của Jetson đi, nói cách khác nếu như kéo dài thời gian quá, đợi khi đám tinh anh của gia tộc Lancer đều tới, Vương Tung Sơn sẽ đánh mất cơ hội chạy trốn tốt nhất.

Chính là lúc này, cơ hội tốt nhất đã tới! Không ngờ Gould trợ giúp chính mình! Gould tiểu tử này đột nhiên tỉnh dậy, hơn nữa lại lên tiếng đúng vào lúc này, thành công rời đi sự chú ý của Jetson!

Mà Vương Tung Sơn cũng từ miệng Gould nghe được một tin tức, người đàn ông trước mặt này có tên là Jetson, hơn nữa Keweitan gọi hắn là anh họ, có hai manh mối này như vậy thuận tiện hơn nhiều, tin tưởng chỉ cần mình muốn tra ra mà nói, thân phận của người này cũng không còn thần bí nữa.

Vương Tung Sơn cười hắc hắc, sau khi Jetson vừa dứt lời, lão liền cầm một đoàn ám khí ném mạnh về phía Jetson, đương nhiên cũng không thiếu phần của Gould!

Vương Tung Sơn rất tin tưởng, cho dù Jetson có né tránh được, cũng không có khả năng không để ý tới an nguy của Gould, hắn có thể ở trong phòng này, nhất định là vì bảo vệ tính mạng của Gould.

"Hừ chút tài mọn! Chạy đi đâu!" Jetson căn bản là không quản tới mấy thứ ám khí đang bay tới người mình, mà một tay nhấc bổng Gould lên, ném hắn ra phía sau, để đám ám khí bắn lên người mình. Vương Tung Sơn âm thầm cười lạnh một tiếng, cũng không ngừng lại, xoay người nhảy ra ngoài cửa sổ.

Ngươi cho dù là đại cao thủ, hành động như vậy thế nào cũng chịu chút thiệt thòi, ám khí của ta, ngươi há có thể đón đỡ? Chẳng lẽ ngươi không biết gia tộc Hồ Điệp chúng ta là gia tộc ám sát nổi danh sao? Trên mặt ám khí có tẩm kịch độc, xem ngươi thế nào tránh thoát đám ám khí kia.

Đánh lên người tựa hồ như không hề gì, nhưng mà hừ hừ. Ngươi đã muốn chết, vậy cũng đừng trách ta. Vương Tung Sơn hoàn toàn không có quay đầu lại, bởi vì lão xem ra, Jetson đã biến thành một người chết rồi, nào có thể dùng thân đỡ ám khí của chính mình, đây không phải là tìm chết sao?

Sở dĩ Vương Tung Sơn chắc chắc như thế cũng là bởi vì lúc trước khi đi vào phòng lão đã quan sát! Jetson cũng tốt, Gould cũng tốt trên người đều mặc áo ngủ, bên trong không hề mặc áo giáp, từ chỗ da thịt bị lộ ra có thể chứng minh điểm này, cho nên khi Vương Tung Sơn bắn ra ám khí, nhất định sẽ găm trên người Jetson, mà trên ám khí lại tẩm chất kịch độc, cho dù Jetson có cứu được Gould, nhưng chính hắn cũng xong đời.

Chỉ cần Jetson chết, như vậy gia tộc Lancer sẽ mất đi chỗ dựa, sau đó tính mạng của Gould bất quá cũng chỉ dễ dàng như lấy đồ trong túi mà thôi, cho nên Vương Tung Sơn mới dứt khoát bỏ đi như vậy.

Nhưng mà Vương Tung Sơn vừa nhảy xuống lầu, đã cảm thấy có điểm không đúng! Bởi vì sau lưng truyền đến tiếng gió vù vù, lão biết có người đang đuổi theo! Người nào vậy?

Vương Tung Sơn cũng không có quay đầu lại, rất nhanh thoát ra theo lộ tuyến lúc trước, bất luận là ai đuổi theo, Vương Tung Sơn cũng không muốn nán lại, nhưng mà tiếng hò hét sau lưng Vương Tung Sơn lại khiến lão cải biến chủ ý.

"Gia chủ của gia tộc Hồ Điệp thì ra cũng chỉ là loại chuột nhắt sợ chết!" Thanh âm của Jetson từ phía sau truyền đến: "Mấy cái ám khí kia mà đòi làm bị thương ta?? Ngươi quá đề cao bản thân rồi đó!"

Vương Tung Sơn kinh hãi! Lúc trước lão chạy rất nhanh, nghĩ đám người theo sau lưng có lẽ là đám người mai phục tại chung quanh biệt thự của Gould, nhưng cũng không thể ngờ lại là Jetson! Hắn không phải là bị ám khí của mình bắn trúng rồi sao? Sao còn vẫn vui vẻ như không có chuyện gì vậy? Chuyện này cũng thật kỳ quái đi?

Nhưng mà Vương Tung Sơn còn chưa kịp nói, đã cảm giác được nguy hiểm, Vương Tung Sơn cũng không dám chậm trễ, mau chóng phi sang chỗ khác, sau đó đá ra một cước.

Một cước này thế tới cực kỳ hung mãnh, tập trung toàn bộ lực lượng của Vương Tung Sơn, phảng phải dùng một kích này, để tách người sau lưng ra, khiến Vương Tung Sơn rất đau đầu, lúc trước nên nghe lời Dương Minh khuyên bảo, trước tiên yên lặng theo dõi kỳ biến rồi hành động! Không ngờ chính mình tùy tiện xông tới, lại thật sự bị gia tộc Lancer mai phục.

"Bụp!" Một cước của Vương Tung Sơn vừa vặn đá trúng bụng Jetson! Vương Tung Sơn lập tức mừng rỡ, lão rất rõ lực lượng của một cước này, ước lượng nếu đá trên người nếu không chết cũng khiến đối phương nát ruột, có thể làm cho đối phương trong nháy mắt mất đi năng lực chiến đấu!

Vương Tung Sơn không ngờ vận khí của mình lại tốt như vậy, tùy tiện một cước đã đá trúng mục tiêu, quả là không ngờ a? Nhưng mà còn không đợi Vương Tung Sơn cao hứng, một màn kế tiếp khiến cho lão ngậm miệng, một màn không thể tưởng tượng nổi!

Jetson bị một cước của lão đá trúng bụng, không sai, thế nhưng lực lượng một cước này, chẳng những không thể đem Jetson đánh lùi lại một bước, thậm chí ngay cả thân thể cũng không gập lại! Còn chưa hết, Jetson vẫn y nguyên bảo trì trạng thái như trước, coi như không hề hấn gì với một cước này vậy, tiếp tục chạy như bay dùng đầu hất tung Vương Tung Sơn bay ngược lại rơi trên mặt đất!

"Đây.còn là ngươi sao? Chẳng lẽ gia hỏa này đã luyện được cái gì như là Thiết Tí Kim Cương Bất Hoại Thân à? Không ngờ bị dính một cước của mình, sau đó còn có thể đẩy bay chính mình."

Lần đầu tiên trong lòng Vương Tung Sơn sinh ra cảm giác sợ hãi! Lúc trước thấy Jetson chạy trốn, mặc dù Vương Tung Sơn có chút khẩn trương, thế nhưng tuyệt đối chưa tới tình trạng sợ hãi! Chính mình đường đường là gia chủ của gia tộc Hồ Điệp, chuyện đó có thể làm cho mình sợ hãi sao?

Thế nhưng hiện tại Vương Tung Sơn thật sự có chút sợ hãi! Công phu của cái tên gia hỏa Jetson trước mắt này thập phần quỷ dị! Lúc trước chính mình ném ám khí trúng người hắn, hắn lại không hề bị thương, từ bộ áo ngủ của hắn mặc mà xem, quả thật đã bị cắt nát vài chỗ, nhưng lại không có máu, điều này chứng minh ám khí căn bản không làm hắn bị thương!

Mà vừa rồi một cước kia của mình là thế! Mặc dù mình dùng khí lực toàn thân cũng không thể đem Jetson đẩy ngã, ngược lại bị hắn húc cho bay ngược ra ngoài.

Nhìn Jetson không chút thương tổn đang sải bước tới bên cạnh mình, trong lòng Vương Tung Sơn xẹt qua một tia lo lắng! Người này thật là cao thủ, hơn nữa bản thân mình lại nhìn không thấu, công phu của người này quá mức quỷ dị, tốc độ chạy rõ ràng là nhanh hơn mình, mình muốn chạy, cũng quyết không địch lại hắn!

Nghiến răng trong lòng Vương Tung Sơn đã âm thầm hạ quyết tâm, từ bên hông móc ra một khẩu súng nhỏ, nhắm ngay Jetson đang chạy như bay tới mà bắn!

Lúc trước Vương Tung Sơn một mực không dùng súng mà dùng ám khí cùng với dao găm, cũng là bởi vì Vương Tung Sơn sợ kinh động tới đám người khác của gia tộc Lancer, thế nhưng hiện tại là thời khắc bảo vệ tính mạng, Vương Tung Sơn cũng không có nghĩ nhiều như vậy, trước tiên giải quyết đại phiền toái này rồi nói sau, người này không chết, hôm nay mình khẳng định chạy không thoát!

"Pằng!" Vương Tung Sơn nhắm chuẩn Jetson bóp cò, một tia lửa xẹt qua bầu trời đêm, viên đạn bay thẳng tới đầu Jetson!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK