Mục lục
Ngận Thuần Ngận Ái Muội
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Hồn Thiên Phách và Phi Thiên Tề cùng gật đầu, bọn họ không cần thiết phải nói chuyện hôm nay với Vương Tích Phạm. Đây là nỗi nhục của bọn họ, huống hồ đây là thù riêng của Tống Hàng, không quan hệ gì với Vương Tích Phạm.

Nhưng chính vì Hồn Thiên Phách và Phi Thiên Tề không nói Dương Minh là người tàn nhẫn cho Vương Tích Phạm biết, Vương Tích Phạm mới không hề đề phòng Dương Minh, còn chỉ coi Dương Minh là kẻ có mâu thuẫn với con trai mình. Điều này khiến hắn bị diệt vong.

Một xiên sắt mười đồng đổi lấy một máy quay HD, mua bán này đúng là lãi. Dương Minh cười cười đi về trường, đến trường liền chuyển tất cả các đoạn phim vào trong máy tính xách tay của mình, sau đó dùng phương pháp nén lại, đặt mật mã, đưa lên mail của mình. Sau đó hắn xóa tất cả đoạn phim trong máy.

Dương Minh vốn cũng định mua một chiếc máy quay, bây giờ có người tự mình đưa lên, giảm được một món.

Tối đó Dương Minh đến chỗ Tiếu Tình. Hắn cũng nói ra chuyện đã nắm được nhược điểm của Tống Hàng ra cho Tiếu Tình nghe, Tiếu Tình nghe xong ôm bụng mà cười, mắng Dương Minh quá xấu.

Xuân tiêu một khắc đáng ngàn vàng, Dương Minh hiển nhiên rất quý trọng.

Bên kia phó hiệu trưởng Mã đang ở trong phòng làm việc nghiên cứu vấn đề của Tống Hàng.

"Hiệu trưởng Hàng, anh nói Tống Hàng này có phải quá đáng không? Không ngờ dám đưa ra yêu cầu đó? Hắn coi trường chúng ta là gì?" Phó hiệu trưởng Mã có chút tức giận nói. Nhất là lão vốn là nhà tri thức, tính cách cổ hủ, xem thường tên tiểu nhân như Tống Hàng: "Hay là anh tìm người có liên quan gây áp lực cho hắn chút?"

"Ai, làm cách nào?" Hiệu trưởng Hàng cười khổ lắc đầu: "Trước không nói tập đoàn quốc tế Hoa Thông là tập đoàn đầu tư bên ngoài, hơn nữa các thiết bị thí nghiệm mà chúng ta cần đều là kỹ thuật được giữ bí mật ở nước ngoài. Người ta muốn bán cho chúng ta thì bán, không muốn bàn chúng ta cũng không có biện pháp. Người ta căn bản không coi chúng ta vào đâu. Nếu có thể gây sức ép cho bọn họ thì các thiết bị kỹ thuật của chúng ta đã không lạc hậu như bây giờ. Mà các công ty khoa học kỹ thuật có ai mà không có chỗ dựa chứ?"

Vậy làm thế nào bây giờ?" Phó hiệu trưởng Mã cũng không hiểu máy: "Chúng ta chấp nhận bị như vậy sao?"

"
Được rồi, mai tôi tự mình đi một chuyến" Hiệu trưởng Hàng thở dài nói: "Tống Hàng này tám chín phần là nhằm vào Tiếu Tình.

Hôm sau đang khi hiệu trưởng Hàng và phó hiệu trưởng Mã đang chuẩn bị đến chi nhánh công ty, Tống Hàng đã xuất hiện trước cổng trường đại học công nghiệp Tùng Giang. Nực cười chính là trong tay hắn lại cầm một đống thịt dê nướng, còn đặt vào trong bình bảo ôn, sợ trời lạnh làm thịt nguội đi.

"Cái này. bà nội, chúng ta bây giờ có thể ký hợp đồng không?" Tống Hàng xuất hiện trong phòng làm việc của Tiếu Tình, tay còn cầm mấy xiên thịt dê nướng: "Đây là tôi mang đến cho ông nội, ông nội nói thích ăn."

"
Ừ, để đó, lát tôi chuyển cho Dương Minh" Tiếu Tình lạnh nhạt gật đầu nói, trong lòng có chút tức giận, không nhịn được châm chọc một câu: "Thái độ của anh thay đổi nhanh nhỉ? Hôm qua tôi không đến nhà anh, anh không thất vọng sao?"

"
Sao có thể chứ, bà nội, hôm qua đầu tôi bị lừa đá" Tống Hàng vội vàng nói: "Tôi hôm nay đã tỉnh táo lại mà. Bà nội coi hôm qua tôi bị chạm dây thần kinh đi"

"
Mang hợp đồng đến không?" Tiếu Tình mặc dù mặt không đổi sắc nhưng trong lòng không vui được. Tống Hàng này, đúng là quá tiểu nhân, trở mặt nhanh hơn trở bàn tay.

"Mang đến, mang đến, ở đây" Tống Hàng vội vàng mở túi ra, hôm nay hắn không mang theo thư ký, chuyện gì cũng tự mình làm.

"Được, tôi gọi điện cho phó hiệu trưởng Mã" Tiếu Tình gật đầu, nàng sợ đêm dài lắm mộng, sớm ký hợp đồng. Lúc đó Tống Hàng muốn đổi ý cũng không thể.

Đang lúc Tiếu Tình nghĩ thì điện thoại bàn vang lên trước khi nàng cầm lấy điện thoại.

"Alo, xin chào, đây là khoa công nghệ" Tiếu Tình nghe điện.

"Tiếu Tình, tôi là hiệu trưởng Hàng. Tôi định cùng phó hiệu trưởng Mã đến công ty Hoa Thông, nói chuyện với Tống tổng lần nữa. Cô có muốn đi không." Giọng của hiệu trưởng Hàng truyền đến.

"Chờ chút, hiệu trưởng Hàng, Tống Hàng đã đến, đang trong phòng làm việc của tôi. Các người trực tiếp đến đây, mang theo cả luật sư, chuẩn bị ký hợp đồng" Tiếu Tình vội vàng nói." Hả? Sao cơ? Cô nói Tống tổng đang trong phòng làm việc của cô? Ký hợp đồng? Cô đồng ý giá mà hắn đưa ra?" Hiệu trưởng Hà khó hiểu hỏi.

"Giá cả là trước kia. đúng, Tống Hàng?" Tiếu Tình nói đến đây quay đầu lại hỏi Tống Hàng một câu.

"Đúng, là trước kia, hơn nữa còn giảm mười phần trăm so với giá lần trước" Tống Hàng vội vàng nói. Hắn sợ Dương Minh tức giận đến nhà tìm hắn. Vì vậy không đợi Dương Minh lên tiếng, hắn còn tự mình giảm giá thêm chút.

Thực ra giá giảm bao nhiêu, Dương Minh cũng không có chỗ tốt gì. Hắn làm như thế này chỉ là vì giúp Tiếu Tình, sợ Tiếu Tình gặp khó khăn mà thôi. Chẳng qua nếu Tống Hàng chủ động giảm giá, Dương Minh cũng không có ý kiến.

"Là như thế này, Tống Hàng chủ động giảm giá một chút, giảm mười phần trăm so với giá lần trước"

"
Lại giảm mười phần trăm? Chờ chút, tôi không nghe rõ, đây là giảm so với giá mới, hay là lại giảm thêm mười phần trăm so với giá trước kia?" Hiệu trưởng Hàng như đang nằm mơ, không hiểu rõ ý của Tiếu Tình.

"Giảm so với giá trước kia" Tiếu Tình nói: "Ông đến đây là biết"

"
Được, cô chờ chút, chúng tôi lập tức đến" Hiệu trưởng Hàng rất khó hiểu, rốt cuộc xảy ra chuyện gì thế này? Giảm mười phần trăm so với giá cũ? Điều này sao có thể?

Tống Hàng lại không ngu, sao lại chịu thiệt nhiều như vậy? Chẳng qua bây giờ có nghĩ cũng vô dụng, chỉ có thể gặp Tống Hàng rồi nói.

"Lát nữa không được gọi tôi là bà nội, gọi tôi là trưởng khoa Tiếu" Tiếu Tình phân phó: "Còn có, Dương Minh là em trai nuôi của tôi, anh không được nói lung tung"

"
Vâng vâng, tôi biết" Tống Hàng vội vàng gật đầu, trong lòng không khỏi cười khổ, mình đi nói lung tung? Mình có bệnh không? Đó là sát tinh, mình không có việc gì đi tìm hắn làm gì? Mình đâu muốn chết?

Không lâu sau, hiệu trưởng Hàng và phó hiệu trưởng Mã đến phòng làm việc của Tiếu Tình. Phía sau bọn họ còn có luật sư.

"Tống tổng, sao anh lại đứng thế?" Phó hiệu trưởng Mã thấy Tống Hàng không khỏi sửng sốt. Tống Hàng không ngờ còn chưa ngồi, đứng trong phòng làm việc của Tiếu Tình. Mà Tiếu Tình lại đang ngồi trên ghế.

"Không có gì, không có gì, tôi đứng là được, phó hiệu trưởng Mã, đây là." Tiếu Tình hỏi người bên cạnh Tống Hàng.

"Đây là hiệu trưởng Hàng" Phó hiệu trưởng Mã giới thiệu.

"Hiệu trưởng Hàng, hân hạnh, hân hạnh" Tiếu Tình nhiệt tình đi lên bắt tay hiệu trưởng Hàng, làm cho hiệu trưởng Hàng không hiểu gì cả. Đây là tên tiểu nhân ngông cuồng âm hiểm mà phó hiệu trưởng Mã nói sao? Sao lại khiêm tốn như vậy?

"Chào anh, Tống tổng, rốt cuộc là có chuyện gì? Tôi nghe nói giá các thiết bị của quý công ty muốn tăng năm lần?" Hiệu trưởng Hàng hỏi.

"Không có gì cả, tôi chuẩn bị giảm mười phần trăm trên giá trước đây cho quý trường" Tống Hàng vội vàng nói.

"Hả?" Phó hiệu trưởng Mã kinh ngạc nói: "Vậy hôm qua anh."

"
Cái này, hợp đồng gõ nhầm số." Tống Hàng có chút xấu hổ nhìn Tiếu Tình.

"Hiệu trưởng Hàng, Tống Hàng vừa nãy có nói, đầu anh ta hôm qua bị lừa đá" Tiếu Tình thản nhiên nói.

"Cái gì?" Hiệu trưởng Hàng ngạc nhiên. Lão ở trong trường đã lâu, không giống như lão Mã. Lão hiểu rõ ân oán giữa Tiếu Tình và Tống Hàng. Nhưng bây giờ đột nhiên thấy Tiếu Tình trước mặt bao người mở miệng châm chọc Tống Hàng, không khỏi có chút kỳ quái. Tiếu Tình không nên như vậy chứ. Tống Hàng nếu đã sửa hợp đồng, vậy cần gì phải truy cứu?

Không ngờ rằng Tống Hàng lại gật đầu: "Đúng vậy, bà nội. à không, trưởng khoa Tiếu nói đúng. Đầu tôi hôm qua bị lừa đá"

Hiệu trưởng Hàng và phó hiệu trưởng Mã nhìn nhau, thật sự không rõ hôm nay Tống Hàng bị làm sao? Sao giống như đột nhiên đổi thành người khác vậy?

"Tống tổng, anh không sao chứ?" Hiệu trưởng Hàng quan tâm hỏi, có ai nói đầu mình bị lừa đá chứ.

"Không có gì, tôi rất tốt. Không, hôm nay tôi rất tốt, đầu óc khôi phục suy nghĩ bình thường, nên vội vàng đến đây ký hợp đồng" Tống Hàng cười cười nhún vai.

"Được rồi, chúng ta bây giờ sẽ ký hợp đồng" Hiệu trưởng Hàng gật đầu. Mặc dù khó hiểu, chẳng qua nếu Tống Hàng nói hắn không có vấn đề gì, vậy mình cũng không cần hỏi nhiều.

Chẳng qua Hiệu trưởng Hàng sợ Tống Hàng lại giở trò gì, liền bảo mấy luật sư đọc cẩn thận hợp đồng này.

"Hiệu trưởng Hàng, phó hiệu trưởng Mã, hợp đồng này có vấn đề" Luật sư nhỏ giọng nói. Có vấn đề, quả nhiên là như vậy? Hiệu trưởng Hàng và phó hiệu trưởng Mã nghe xong đều rùng mình. Quả nhiên có vấn đề. Hiệu trưởng Hàng vội vàng hỏi: "Vấn đề gì?"

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK