Mục lục
Ngận Thuần Ngận Ái Muội
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Dương Minh không thích ăn đồ tây mấy, vì hắn cảm thấy ăn không đủ no. Chẳng qua hôm nay nếu Lâm Chỉ Vận thích thì ăn gì cũng được.

"Em biết ở đâu có Pizza không?" Dương Minh đúng là chưa ăn Pizza bao giờ.

"Ở phố buôn bán và gần trường đều có" Lâm Chỉ Vận đã ăn một lần và cảm thấy khá ngon. Lần trước là do Cát Hân Dao rủ nàng đi ăn.

Từ sau khi Cát Hân Dao biết Lâm Chỉ Vận là bạn gái của Dương Minh nên rất lấy nàng nàng. Không có việc gì là hẹn Lâm Chỉ Vận đi ra ngoài ăn. Nhưng hầu hết Lâm Chỉ Vận đều từ chối. Chẳng qua thi thoảng cũng phải đồng ý một lần chứ.

Cát Hân Dao khá thích ăn cơm tây, mấy quán như Kentuckey, MacDonald và Pizza cô ta hay đến. Mà Lâm Chỉ Vận mấy lần đi ăn cùng Cát Hân Dao đều đến các nơi này.

Thực ra Cát Hân Dao muốn đi theo Lâm Chỉ Vận, nhưng Lâm Chỉ Vận khá thân thiện chưa bao giờ nói đi đâu ăn nên Cát Hân Dao phải làm chủ.

"Vậy đến gần trương" Dương Minh nói.

Bởi vì phố buôn bán nhiều người nên quán chưa chắc đã còn chỗ.

"Vâng" Lâm Chỉ Vận nói.

Nhưng không ngờ bên trường cũng rất náo nhiệt. Nghĩ cũng đúng, bây giờ sắp khai giảng rồi, rất nhiều sinh viên về lại trường. Cho dù không muốn đến sớm thì cũng sẽ về trường trước để cùng đón lễ tình nhân với người yêu.

Dương Minh đỗ xe rồi cùng Lâm Chỉ Vận đi vào quán Pizza.

"Chào quý khách, bây giờ phòng ăn đã hết chỗ nên phải xếp hàng. Xin hỏi có được không?" hai người vừa vào cửa thì nhân viên phục vụ đã đi lên nói.

"Không phải chứ? Ở đây cũng hết chỗ?" Dương Minh nhìn thoáng qua Lâm Chỉ Vận rồi nói: "Chúng ta chờ chứ?"

"Nếu đã tới thì đợi một lát cũng được" Lâm Chỉ Vận.

"Được rồi, chúng tôi chờ một lát" Dương Minh gật đầu nói.

"Vâng, mời sang bên này" nhân viên phục vụ nói.

Hai người đang đi thì thấy Cát Hân Dao ngồi ở một bàn.

Thấy Dương Minh và Lâm Chỉ Vận, Cát Hân Dao vội vàng gọi: "Dương ca, chị dâu, hai người cũng đến đây sao?"

"Hân Dao" Lâm Chỉ Vận gần đây quan hệ khá tốt với Cát Hân Dao, thấy Cát Hân Dao gọi liền cười nói: "Chúng tôi không có chỗ nên phải chờ chút, mấy người cứ ăn trước"

"Vậy cùng nhau ăn đi. Em và Tất Hải chỉ có hai người, mà đây là bàn bốn mà" Cát Hân Dao nói.

"Được không?" Lâm Chỉ Vận quay đầu lại hỏi Dương Minh.

"Anh thì không sao, em quyết định đi" Dương Minh cười nói.

"Vậy ngồi cùng đi, dù sao cũng quen biết mà" Lâm Chỉ Vận.

"Tốt quá, em dẫn anh chị đến bàn" Cát Hân Dao biết Tất Hải đang muốn nịnh bợ Dương Minh mà không có cơ hội, bây giờ có cơ hội tốt thì sao có thể bỏ qua. Cô ta vội vàng đi trước dẫn đường.

"Ở đằng kia" Cát Hân Dao một tay nâng khay, chỉ và nói.

Dương Minh ngẩng đầu thì thấy Tất Hải đang ngồi đó.

Đang định đi thì nhân viên phục vụ đi tới nói với Tất Hải: "Quý khách, bên kia có bàn trống dành cho hai người, ngài xem một chút có thể sang bên kia ngồi không. Bây giờ còn có bốn vị khách đang chờ"

"Sang gì mà sang" Tất Hải trừng mắt nói: "Sao lại biết tôi có hai người. Tôi có bốn người"

"Nhưng mà quý khách, trong thực đơn chỉ ghi ngài có 2 người mà" nhân viên phục vụ nói.

"Cút, còn nói nữa ông ném mày ra ngoài" Tất Hải không nhịn được mắng một câu. Tất Hải vốn bá đạo nên sao có thể đổi chỗ khác.

Nhân viên phục vụ mặt mày nhăn nhó định nói thêm nhưng không biết mở miệng như thế nào. Nhìn cách ăn mặc của Tất Hải thì không giống người tốt, nên nhân viên phục vụ không dám đắc tội.

"Tôi nói rồi, tính cách của cậu sao không sửa vậy? Nói chuyện phải nhẹ nhàng chút chứ" Dương Minh nhìn Tất Hải không khỏi buồn cười. Người này đúng là biết tính toán, biết rõ bàn của mình có bốn người.

"A" Tất Hải kinh ngạc ngẩng đầu thấy Dương Minh liền sợ hãi. Chẳng qua thấy mặt Dương Minh nở nụ cười không có ý trách nên yên tâm. Tất Hải cười hắc hắc mà nói: "Tôi nói với tên phục vụ mà hắn không tin, còn lắm mồm nên không nhịn được. Dương ca, ngài tới"

Nhân viên phục vụ thấy đúng như lời Tất Hải nói bàn này có bốn người nên phải xin lỗi rồi hậm hực rời đi.

"Không có vị trí vừa lúc gặp Tiểu Cát đang lấy đồ nên tôi đi tới" Dương Minh nói: "Không quấy rầy hai người chứ?"

"Sao có thể chứ. Dương ca tới tôi hoan nghênh còn không được, mau ngồi, mau ngồi. Ngài và chị dâu ăn gì, hôm nay tôi mời khách" Tất Hải cười tươi như hoa.

Làm việc một thời gian ở công ty, Tất Hải đã hiểu rõ sự quan trọng của Dương Minh. Bình thường bao người muốn mời Dương Minh ăn cơm mà không có cơ hội.

Dương Minh gật đầu, hắn ngồi xuống rồi đưa menu cho Lâm Chỉ Vận để nàng chọn.

Lâm Chỉ Vận và Cát Hân Dao mở menu rồi gọi món ăn. Dương Minh lại nói chuyện với Tất Hải: "Gần đây thế nào? Làm cái gì? "

"Nhờ được Dương ca tiến cử nên Báo ca và Hầu ca đều coi trọng tôi. Bây giờ tôi đang làm quản lý an ninh tiểu khu Hoa thương" Tất Hải nói.

"Ồ? Nghiệp vụ của công ty đã Phương Thiên đến các tiểu khu sao?" Dương Minh có chút kinh ngạc. không ngờ Bạo Tam Lập và Hầu Chấn Hám đã sắp lũng đoạn hoàn toàn kinh doanh vệ sĩ ở Tùng Giang.

"Vâng, bây giờ các tiểu khu đắt tiền tại Tùng Giang đều là do công ty phụ trách" Tất Hải nói: "Ví dụ như tiểu khu Hoa thương mà tôi phụ trách, bên trong nhiều người có tiền nên đãi ngộ rất tốt. Tiền cầm được hơn hẳn so với trước kia"

"Như vậy à" Dương Minh vỗ vai Tất Hải rồi nói: "Rất tốt, đây coi như việc đứng đắn nên nói ra cũng dễ nghe"

Tất Hải gật đầu nói: "Đúng vậy, nếu không phải Dương ca đề cử thì chuyện tốt này cũng không đến lượt tôi"

"Chịu khó làm sẽ có cơ hội. Còn có thái độ nói chuyện về sau đừng như vậy. Cậu tốt xấu cũng là quản lý rồi"

Tất Hải vội vàng cười ha hả.

Dương Minh không thích ăn món tây mấy nên khi đồ mang tới, hắn nói: "Món này ăn ngon không vậy?"

"Ha ha, Dương ca nói đúng. Tôi cũng không thích ăn cái này, chẳng qua Hân Dao thích ăn, tôi chỉ đi cùng mà thôi" Tất Hải cười nói: "Tôi đọc trong sách nói năm đó một người Ý đến Trung Quốc thích món bánh hành mỡ, khi về Ý liền ngày đêm mong nhớ nhưng không làm được. Sau này hắn rốt cuộc đã tìm được công thức chế biến món này nhờ được người bạn giúp đỡ.

"
Chẳng qua đầu bếp làm mãi mà không nguyên ngốc, rất khó trộn đều hành mỡ vào bánh, làm mãi mà không xong đến độ mọi người đều đói bụng. Vì thế người kia đề nghị phết lên mặt bánh rồi nướng và ăn"

"
Vì thế loại bánh mới này được mọi người tán đồng. Đầu bếp kia sau đó suy nghĩ ra nguyên liệu đặc trưng"

"
Rất tốt, biết đọc sách" Dương Minh gật đầu nói. nếu như đàn em nào của Bạo Tam Lập cũng được như Tất Hải vậy thì sau này hắn không cần việc gì cũng phải quan tâm.

"
Bình thường ngồi trong phòng an ninh không có việc gì nên tôi lên mạng đọc" Tất Hải cười nói.

"
Xem ra tình cảm của cậu và Tiểu Cát rất được" Dương Minh trêu chọc: "Ăn gì cũng theo ý cô ấy"

Tất Hải cười khổ. Hắn không khỏi thầm nói địa vị của cô ta không phải do anh đưa lên sao? Nếu không phải anh nói thay cô ta thì tôi sẽ cần cô ta sao? Chẳng qua bây giờ xem ra quan hệ giữa Cát Hân Dao và Lâm Chỉ Vận càng lúc càng tốt. Mà Tất Hải cũng phai nhạt chuyện của Ngô Tân Khải trước đây, hắn cũng nghĩ thoáng hơn nhiều. Chỉ cần Cát Hân Dao toàn tâm toàn ý với mình là được. Dù sao mình tìm gái bên ngoài, Cát Hân Dao cũng không can thiệp.

Chẳng qua Tất Hải vẫn nói: "
Đúng thế, tôi và Hân Dao định kết hôn sau khi cô ấy tốt nghiệp"

Dương Minh gật đầu không hỏi gì nữa, bắt đầu ăn bánh. Dương Minh đói và bị thương nên cần bổ sung thể lực.

Mặc dù Dương Minh cảm thấy thứ này không quá ngon nhưng có mùi đặc biệt, ăn khá được.

Cát Hân Dao và Lâm Chỉ Vận chỉ là nhấm nháp một chút mà thôi.

Khi thanh toán, Tất Hải đi tính tiền. Cát Hân Dao kéo Lâm Chỉ Vận đi tìm cào vé trúng thưởng với mình. Chờ hai người đi xa, Tất Hải mới nhỏ giọng nói với Dương Minh: "
Dương ca, cậu của Ngô Tân Khải đến Tùng Giang rồi, hắn ta tuyên bố muốn trả thù anh. Anh cẩn thận một chút"

"
Cậu Ngô Tân Khải là ai?" Dương Minh có chút khó hiểu.

"
Tôi cũng không rõ, chẳng qua nghe nói cậu của Ngô Tân Khải mở trạm vận chuyển ở Nghiễm Châu" Tất Hải nói.

"
Ồ, kệ hắn ta. Chuyện này cậu nghe được từ đâu?"

"
Là Ngô Tân Khải nói lúc say rượu với một nhân viên phục vụ quán bar. Cô ta liền nói với tôi" Thực ra Tất Hải sợ Ngô Tân Khải trả thù mình nên mới lưu ý như vậy.

Chẳng qua khi được tin từ miệng nhân viên phục vụ, Tất Hải định Báo ca với Bạo Tam Lập, chẳng qua hôm nay gặp Dương Minh liền trực tiếp nói ra.

"
Tôi biết rồi, cậu cần cẩn thận không phải tôi" Dương Minh quyết định lát gọi điện cho Bạo Tam Lập bảo hắn chú ý chút.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK