Mục lục
Ngận Thuần Ngận Ái Muội
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

"Bọn tay chân của Trần Trí Nghiệp phải bị như vậy." Dương Minh nhún vai lơ đễnh nói: "Lúc này hai tên vệ sĩ chắc đang nghĩ là số phận sao thật đen đủi, không ngờ là cháu cố ý."

"Ha ha, Dương Minh, ta phát hiện tiểu tử ngươi chính là một tên phá hoại a!" Trần Phi giơ chén rượu trong tay lên: "Chú thật không ngờ ngươi có thể làm một cú như vậy. Trần Trí Nghiệp cũng sẽ không không dám phản ứng lại!"

"Chú Trần, người nghĩ hiện tại hắn đang tính gì." Dương Minh thở dài:

"Cháu cảm thấy chuyện này sẽ không trôi qua dễ dàng như vậy, Trần Trí Nghiệp sẽ không chịu dừng tay."

"Hi vọng Trần Trí Nghiệp dừng lại, bằng không quan hệ của ta cùng Trần gia thôn cũng chỉ là có thể đến đây."

Trong phòng rửa tay cuối hành lang lầu ba, vệ sĩ Giáp oán hận nhổ một bãi nước miếng, nổi giận mắng Dương Minh. Dương tiểu tử, ông nội ngươi không thể để ngươi yên đâu!

Một tiếng chuông điện thoại lanh lảnh vang lên, vệ sĩ Giáp với cái quần lót đang trùm trên đầu xuống sau đó lấy điện thoại:

"A lô, ông chủ!"

"Các ngươi ở nơi nào?" Trần Trí Nghiệp hỏi, lâu như vậy còn chưa có tin tức báo về, hắn lo lắng bọn này đã bị Trần Phi phát hiện. Nghe được tiếng của gã Giáp, Trần Trí Nghiệp mới buông lỏng.

"Ông chủ, hiện tại chúng tôi vẫn an toàn."

"Dương Minh thế nào? Có giáo huấn hắn một trận không?" Trần Trí Nghiệp nhíu mày: "Các ngươi động thủ nhanh một chút, không cần lề mà lề mề!"

"Ông chủ, vừa rồi xảy ra chuyện ngoài ý muốn bất quá không có vấn đề gì, chúng tôi sẽ mau chóng cho tên tiểu tử họ Dương một trận." Vệ sĩ Giáp cam đoan nói.

"Tốt, các ngươi làm nhanh một chút." Trần Trí Nghiệp phân phó xong liền cúp điện thoại.

Vệ sĩ Giáp cất kỹ điện thoại vỗ vỗ lên mông vệ sĩ Ất mắng: "Dậy đi!"

"A? A? A?" Vệ sĩ Ất nhất thời tỉnh lại, mơ hồ nhìn bốn phía: "Làm sao vậy? Làm sao vậy?"

"Mẹ nó, làm sao cái gì!" Vệ sĩ Giáp trừng mắt một cái: "Lúc trước tiểu tử họ Dương đó đạp cửa một cái, đẩy chúng ta ngã! Ngươi không nhớ sao?"

"A! Ta nhớ ra rồi, chính thằng nhóc họ Dương, hắn đang gọi điện thoại cho Trần Phi. Hiện tại hắn chạy đi đâu rồi?" Tên Ất xoa nhẹ cục u ở gáy đứng lên nói: "Chúng ta cần nhanh chóng tìm một chỗ thay quần áo, tắm rửa một cái, ngã vào đống rác này người bốc mùi kinh quá!"

"Xem chừng tên Dương Minh vẫn còn nhậu tiếp, cũng không phải vội, ngươi đi mướn tạm một phòng, ta ra xe lấy hai bộ quần áo." Vệ sĩ Giáp nói với vệ sĩ Ất.

Tên Ất đi tới tiền sảnh, dưới ánh mắt kinh ngạc của hai ả lễ tân nói: Cho ta một phòng để nghỉ ngơi, ta uống nhiều quá, cần phòng tắm rửa nghỉ ngơi một chút"

"
Vâng, tiên sinh, xin người chờ một chút!" Lễ tân trước sảnh nghe vệ sĩ Ất giải thích như vậy thì thầm cười, chắc gã ma men này lại trượt chân ở trong phòng rửa tay đây.

Mà tên Giáp bước rất nhanh khỏi khách sạn sang ven đường. Lúc trước ở bãi đỗ xe không còn chỗ. Xe liền dừng ở ven đường, là chiếc Passat của Trần Trí Phú cho bọn chúng đến sân bay hộ tống theo sau xe Trần Trí Nghiệp. Trần Trí Nghiệp thì ngồi chiếc Rolls-Royce của khách sạn, trực tiếp chạy vào bãi gửi xe.

Trong hành lý đương nhiên có quần áo. Hắn lấy hai bộ rồi khóa xe, sau đó bước nhanh vào đại sảnh của khách sạn. Lúc này tên Ất đã thuê xong một phòng đang đợi ở cửa thang máy. Hai người chờ đợi rồi vào trong thang máy.

Đương nhiên hoạt cảnh này không qua nổi mắt Dương Minh. Ở trong phòng hắn dị năng vẫn tập trung ở trên hai tên vệ sĩ. Xem ra bọn chúng còn chưa muốn từ bỏ ý đồ. Dương Minh cũng không khách khí nữa.

Gửi một tin ngắn cho Bạo Tam Lập sau đó Dương Minh buôn điện thoại, lại cùng Trần Phi nâng ly cạn chén.

Không bao lâu sau, một chiếc Audi màu trắng dừng lại ở ngã tư bên cạnh khách sạn Quốc tế Tùng Giang, lúc sau có hai người tiến đến chiếc Passat.

"
Ngô Minh, ngươi dẫn người đem hệ thống phanh của chiếc Passat phá đi." Bạo Tam Lập dừng xe phân phó với vài gã trên xe.

"
Dạ, Bạo ca!" Ngô Minh lên tiếng mang theo ba gã đệ tử cầm đồ nghề xuống xe, xoay người lẫn vào bóng đêm chui xuống gầm xe Passat.

Một màn này đã bị đội phụ trách trị an ven đường chú ý tới thế nhưng khi nhìn Bạo Tam Lập trong chiếc xe Audi ló ra thì biến sắc, vội vàng quay lưng đi như không biết gì.

Tên Ất và Giáp nhanh chóng đi vào phòng, rất nhanh tắm nước nóng, thay đồ rồi tranh nhau thở ra nhẹ nhõm.

"
Quá sung sướng! nhẹ nhàng khoan khoái biết bao nhiêu!"

"
Đừng lắm mồm nữa, tiểu tử kia mà chuồn mất thì chúng ta tìm hắn rất phiền toái!" Giáp nhắc nhở nói.

"
Cũng đúng, chúng ta đi liền thôi!" Tên Ất gật đầu nói. Hai người rất nhanh thu thập xong đống quần áo cũ, ra khỏi phòng bấm nút lên tầng ba.

Hai tên ra khỏi thang máy, Giáp nói:

"
Mày ở chỗ này chờ tao, tao đi tra xét xem tiểu tử họ Dương còn ở đây hay không!"

"
Cẩn thận một chút, đừng để bị phát hiện!" Ất dặn dò.

"
Yên tâm đi, tao vốn cẩn thận hơn mày, vừa rồi chỉ có mày ngất đi mà tao đâu có sao!" Nghe Giáp đá xoáy thì Ất nhíu mày, cũng không nói gì chờ trước thang máy.

Dương Minh luôn theo dõi nhất cử nhất động của bọn chúng, sao lại không biết chúng muốn tìm hắn hay không? Nếu đã như vậy Dương Minh sao không để bọn chúng toại nguyện chứ?

"
Mộng Nghiên, em kêu phục vụ đem bình trà nóng vào, anh đang khát a." Dương Minh cười hì hì nhìn Trần Mộng Nghiên.

"
Được" Trần Mộng Nghiên kéo ghế đứng dậy mở cửa, gọi phục vụ đứng gần đó hô: "Phục vụ, cho bình trà nóng!"

"
Dạ, sẽ lập tức đưa tới." Phục vụ lập tức đáp ứng. Trần Mộng Nghiên khép cửa phòng về chỗ ngồi:

"
Sẽ có ngay" " Anh cảm ơn". Dương Minh cố ý làm vậy để xem hai tên kia tiếp theo định hành động như thế nào.

"
Ta nhìn thấy cô nàng họ Trần còn muốn uống trà, xem ra nhất định Dương tiểu tử còn ở đó!" Vệ sĩ Giáp lập tức bước tiêu sái trở về bên cạnh thang máy.

"
Chúng ta làm sao bây giờ? Chỉ sợ không có cơ hội Dương Minh đi một mình, chẳng lẽ lại chờ hắn đi tiểu lần nữa?" Tên Ất nói đến toilet, trong lòng vẫn còn có chút sợ hãi.

"
Quên đi, dù hắn có đi nữa hay không, cái chỗ quỷ quái kia tao không muốn tới nữa!" Xem ra không riêng gì Ất mà tên Giáp cũng rất sợ hãi, nhắc tới là toàn thân không thoải mái.

"
Chúng ta đi vào xe chờ bọn chúng, theo dõi Dương Minh vậy" Tên Ất nói." Ừm, ở trong xe tương đối an toàn, đỡ phải sợ Trần Phi phát hiện!" Tên Giáp gật đầu. Hai gã vào thang máy xuống lầu.

Dương Minh thầm cười, xem ra không ngoài sở liệu của hắn, lát nữa phải cho chúng hưởng thụ chút thôi.

Không để ý tới đến hai tên đó nữa Dương Minh cùng Trần Phi tiếp tục nâng chén. Trần Phi uống thêm một lúc thì say nằm trên bàn.

"
Dì Trần, chú Trần đều say cả rồi, chúng ta nghỉ ngơi sớm một chút nhé?"

"
Cô cũng nghĩ như vậy" Trần Phương Ngọc cười khổ nói: "Tính tình lão Trần này, khiến cháu chê cười rồi."

Dương Minh cười lắc đầu. Hắn uống không nhiều bằng Trần Phi nên vẫn chưa say.

Dương Minh cùng Trần Mộng Nghiên đỡ Trần Phi dậy, Trần Phương Ngọc mang theo túi. Ở đại sảnh lầu một Dương Minh ký tên trả phòng, sau đó bảo Lưu Kinh Lý gọi điện thoại cho đội trường đội bảo an Tiểu Vương.

Chỉ chốc lát sau Tiểu Vương liền chạy như bay tới, nhìn thấy mấy người Dương Minh thì gật đầu chào rồi lập tức nói:

"
Dương ca, em lấy xe ra trước nhé?"

"
Được, cậu chờ tôi ở cửa" Dương Minh gật đầu.

Rất nhanh Tiểu Vương chạy xe đến ngay cửa. Dương Minh dìu Trần Phi ngồi ở phía sau rồi quay sang nói địa chỉ nhà Trần Mộng Nghiên với Tiểu Vương.

"
Được, Dương ca" Tiểu Vương có chút kích động lái xa, hắn coi như là nhân viên cao cấp nên biết Dương Minh mới là chủ nhân đứng sau khách sạn này. Bạo Tam Lập cùng Hầu Chấn Hám đều phải chịu sự chỉ đạo của Dương Minh.

Có thể làm lái xe phục vụ Dương Minh khiến Tiểu Vương vô cùng phần vinh dự. Bạo Tam Lập biết được chuyện này có khi còn thăng cấp. Vị trí đội trưởng lần trước bị hai cấp phó liên lụy nên còn trống, nói không chừng hắn còn có thể leo lên vị trí đó! Tới lúc đó có thể là lãnh đạo a!

Lúc xe Dương Minh rời khỏi bãi thì ở trong chiếc Passat ven đường tên Giáp gọi cho Trần Trí Nghiệp.

"
Có chuyện gì?" Trần Trí Nghiệp nghe điện thoại: "Các ngươi làm đến đâu rồi?"

"
Tiểu tử họ Dương đã rời khỏi khách sạn nhưng đang ở cùng Trần Phi. Chúng tôi đang bí mật theo dõi từ sau, khi nào Dương Minh tách ra sẽ lập tức ra tay!" Vệ sĩ Giáp nói.

"
Vậy các ngươi cẩn thận một chút, đừng để chúng phát hiện!" Trần Trí Nghiệp dặn dò: "Yên tâm đi ông chủ!" Vệ sĩ Giáp cam đoan.

Cúp điện thoại xong hắn bảo tên Ất: "
Lái xe chạy theo chiếc BMW X5!"

"
OK" Vệ sĩ Ất gật đầu: "Này cái xe này biển số rất đẹp lại là xe xịn, xem ra Trần Phi cũng là tên tham quan a!"

"
Hình như không phải, vừa rồi tao thấy một tên đội bảo an lái xe, chỉ sợ xe này như chiếc Rolls-Royce của ông chủ, đều là xe thuê của khách sạn." Giáp phân tích nói.

"
Mẹ nó, đèn đỏ!" Tên Ất nhìn thoáng qua đèn tín hiệu nhíu mày." Sợ cái gì, mày cứ vượt cho tao, đang thi hành công vụ, có bị phạt cũng là ông chủ chịu." Giáp cười hềnh hệch nói.

Ất cũng cho là vậy, bây giờ đuổi theo Dương Minh quan trọng hơn, vạn nhất để mất dấu Dương Minh nhiều phiền toái! Nghĩ đến đây Ất đạp ga vượt đèn đỏ.

Qua một lúc hắn đạp phanh để giảm tốc độ nhưng ngạc nhiên phát hiện như dẫm lên cái gối bông! Vệ sĩ Ất liền biến sắc thử thêm lần nữa thì phanh lại mất hiệu lực.

"
Phanh không được!" Ất mồ hôi rơi xuống như hạt đậu. Tuy rằng bọn hắn là côn đồ liều mạng được Trần Trí Nghiệp thuê chứ nào phải vệ sĩ của công ty bảo vệ, nhưng là làm người ai mà chẳng sợ chết!

"
Phanh không ăn sao? Sao lại thế?" Tên Giáp nghe xong cũng cả kinh khi chứng kiến Ất đang không ngừng giẫm phanh lại tốc độ xe vẫn không giảm, đáng sợ!

"
Con mẹ nó, thế nào đây?" Tên Ất hét lớn: "ĐCM… tiêu rồi, làm sao bây giờ."

Trong lòng Ất cực kỳ sợ hãi nắm chặt vô lăng, nếu lái cho tốt thì nhất định chết không thể nghi ngờ!

"
Cầm chắc vào" tên Giáp cũng vô cùng kinh hoảng, bất quá hắn không biết lái xe, chỉ thấy chiếc xe điên cuồng phóng về trước.

Cũng may tên Ất tỉnh táo lại vội vàng tắt máy xe, nhưng theo quán tính xe vẫn tiếp tục vọt về trước.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK