Mục lục
Ngận Thuần Ngận Ái Muội
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Hầu Chấn Hám đi tới bãi đỗ xe, dễ dàng tìm thấy chiếc xe màu lam của Dương Minh, xác nhận lại một chút rồi nhanh chóng đi tới.

Dương Minh thấy Hầu Chấn Hám đi tới, khi hắn đi đến trước mặt liền mở cửa xe ra: "Lên xe"

Hầu Chấn Hám không nói gì, lên xe, sau khi đóng cửa lại mới hỏi: "Muốn em làm gì?"

"Sau xe có bốn người đã bị đánh thuốc mê và trói lại. Bọn họ là người của Vu Hướng Đức, mày gọi xe đưa bọn họ đến câu lạc bộ Bất Dạ Thiên, làm theo kế hoạch mà chúng ta đã bàn" Dương Minh nói vài câu: "Đúng, mày biết lái xe không?"

"Ha ha" Hầu Chấn Hám cười, lập tức gật đầu: "Đã là bộ đội có mấy ai không biết lái xe? Nhất là em đã từng là bộ đội đặc công, đừng nói xe mà ngay cả máy bay cũng không có vấn đề gì. Dương ca, anh yên tâm, đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ"

"Được, tao lên trên thăm bác, mày sau khi hoàn thành thì lái xe đi vài vòng quanh thành phố, đừng để người theo dõi" Dương Minh nói: "Phía sau xe có một biển Đông Hải, mày làm xong thì tìm một góc khuất thay biển rồi hãy về bệnh viện"

Hầu Chấn Hám gật đầu, đưa tay ra hiệu" OK": "Chuyện nhỏ"

Dương Minh biết Hầu Chấn Hám là bộ đội xuất ngũ, mạnh hơn đám lính đánh thuê bình thường nhiều, có năng lực chống theo dõi và trinh sát cường đại, cho nên cũng không quá lo lắng.

Sau khi dặn dò xong mọi chuyện, Dương Minh xuống xe. Hầu Chấn Hám khởi động, rời khỏi bãi đỗ xe của bệnh viện trong màn đêm.

Dương Minh đã đến phòng mẹ Hầu Chấn Hám nằm một lần. Chẳng qua lần đó mẹ Hầu Chấn Hám vừa vặn bị đàn em Vu Hướng Đức đụng phải nên phẫu thuật lần hai.

Mẹ Hầu Chấn Hám sau khi phẫu thuật vẫn chưa tỉnh táo lắm, Dương Minh không biết bà còn nhớ mình không. Chẳng qua không có vấn đề gì. Nếu không nhận ra, hắn giải thích một chút là được.

Tìm đến được phòng bệnh lần trước, Dương Minh gõ cửa phòng đi vào. Trong phòng bây giờ có hai bệnh nhân. Một người là lão già, Dương Minh lần trước đã gặp qua ông ta. Người còn lại là phụ nữ, chính là mẹ Hầu Chấn Hám.

Hai giường khác đã không có ai, có lẽ đã được ra viện.

"Bác gái" Dương Minh đi vào phòng, ân cần chào hỏi mẹ Hầu Chấn Hám đang nằm xem Tv.

"Ồ?" Hầu mẫu kinh ngạc nhìn Dương Minh một cái, sau đó nói: "Bác nhớ rồi, cháu là chủ của Tiểu Hầu Tử nhà bác. Chào cháu, ông chủ Dương, muộn rồi sao còn đến đây? Tiểu Hầu Tử vừa đi ra ngoài, có cần bác gọi nó về không?"

Dương Minh kinh ngạc khi nghe Hầu mẫu gọi mình như vậy. Cũng không biết Hầu Chấn Hám giới thiệu mình như thế nào, mà còn nói mình là ông chủ của hắn. Chẳng qua nghĩ đến quan hệ giữa hai người lúc này cũng coi như là vậy. Chẳng qua tên tục của Hầu Chấn Hám, Tiểu Hầu Tử, ha ha.

"Cái gì mà ông chủ ạ, ha ha, chẳng qua cháu chỉ làm ăn nhỏ lẻ thôi ạ" Nếu Hầu Chấn Hám nói vậy, Dương Minh cũng không phủ nhận, gật đầu.

"Ông chủ Dương đúng là còn rất trẻ mà đã thành đạt. Tiểu Hầu Tử nhà bác không có bản lĩnh gì. Ông chủ Dương sau này chiếu cố nó nhiều chút ạ" Hầu mẫu nhiệt tình nói.

"Bác yên tâm, cháu nhất định sẽ như vậy" Dương Minh gật đầu.

"Bác biết. Bác biết. Tiểu Hầu Tử nhà bác nói, tiền phẫu thuật lần này là do cháu chi trả, nó nói cháu là người tốt, không giống ông chủ trước kia, chẳng những không trả đủ mà còn trừ lương. Làm cả tháng chẳng được gì" Hầu mẫu cảm kích nói: "Đúng, mải nói chuyện, bác gọi điện cho Tiểu Hầu Tử, bảo nó về"

"Không cần đâu ạ. Bác, cháu bảo cậu ta đi làm chút việc" Dương Minh vội vàng nói: "Cháu gặp cậu ta dưới tầng, cậu ta lái xe của cháu đi rồi"

"Ồ, thì ra là đi làm việc. Vậy là tốt" Hầu mẫu gật đầu: "Tiểu Hầu Tử lúc nãy nói với bác là tối có việc phải làm, bác còn tưởng nó lừa bác chứ. Bác nghĩ tối có chuyện gì mà làm, có thể là nó lừa bác để đi uống rượu với bạn? Bây giờ bác yên tâm rồi"

Dương Minh thầm than một tiếng xấu hổ. Chẳng qua không có biện pháp, có một số việc nhất định phải làm. Dù là vì mình, vì gia đình mình, vì Lam Lăng, Trần Mộng Nghiên, Dương Minh đều phải cố gắng.

"Bác gái, bác yên tâm, tối mà Hầu Chấn Hám ra ngoài đều là đi làm cho cháu" Dương Minh nói.

"Ừ, nếu cháu đã nói thế, bác rất yên tâm. Cháu là ông chủ, cháu trả lương cho nó. Nó làm việc cho cháu là chuyện hiển nhiên mà. Thằng bé này sau khi xuất ngũ, tính cách không tốt lắm." " Nghe nói công việc đầu tiên của nó, nó do nóng nảy nên. Ai, thằng bé này, bác sợ nó gây ra chuyện tổn hại gì đó cho công ty"

"Bác, bác yên tâm. Cháu rất thích tính cách của Hầu Chấn Hám, không sao đâu ạ" Dương Minh cười nói: "Hơn nữa cháu sẽ ở bên giám sát và đốc thúc cậu ta"

Dương Minh nói mấy chuyện với Dương Minh, lấy điện thoại ra xem mấy giờ, thấy đã hơn ba mươi phút. Hầu Chấn Hám chắc đã đến chỗ Bạo Tam Lập. Không biết mọi chuyện như thế nào rồi?

.

Hầu Chấn Hám theo Dương Minh phân phó, đã gặp được Bạo Tam Lập. Sau khi Bạo Tam Lập xác nhận trong xe có Đại Hùng, hắn không khỏi cười sung sướng, cũng trở nên nhiệt tình với Hầu Chấn Hám hơn.

Bạo Tam Lập sai nhà bếp lập tức mở một bữa tiệc thịnh soạn, hắn muốn mời Hầu Chấn Hám. Trong câu lạc bộ đã chuẩn bị sẵn các thứ, cho nên rất nhanh đã có một bàn tiệc.

Hầu Chấn Hám bình thường cũng không được ăn sơn hào hải vị, thấy nhiều món như vậy tự nhiên thèm thuồng. Nhưng hắn biết mình hôm nay đại biểu cho Dương Minh, hắn không thể để Dương Minh mất mặt.

Hắn nhớ thân phận của mình. mình bây giờ là đàn em của một ông chủ rất lợi hại, không được để Bạo Tam Lập coi thường.

Quả nhiên vẻ ngoài lạnh nhạt của Hầu Chấn Hám làm cho Bạo Tam Lập nói trước: "Xin lỗi, tôi biết Hầu tiên sinh là khách quý từ xa tới, không thích mấy món ăn ở quán tôi. Chẳng qua câu lạc bộ này của tôi cũng không phải khách sạn lớn, không có nhiều món ăn, tiếp đón không chu đáo, mong Hầu tiên sinh bỏ qua"

"Không sao, tôi cũng chỉ là người làm thuê cho ông chủ thôi. Bình thường đều ăn cơm bình dân, Bao tiên sinh nói quá lời rồi" Hầu Chấn Hám cười nói: "Nào, tôi kính anh một chén, cảm ơn Bao tiên sinh mở tiệc mời. Nói thật hôm nay rất bận nên tôi đang đói rồi"

"Ha ha, tốt, cạn ly" Bạo Tam Lập nghe Hầu Chấn Hám nói, biết hắn cũng là người sảng khoái, lập tức yên tâm. Hắn lúc trước còn sợ mấy con Mãnh long bên ngoài bá đạo.

Vừa nãy Bạo Tam Lập thấy biển số xe mà Hầu Chấn Hám đi, cho nên đương nhiên coi Hầu Chấn Hám là người bên ngoài vào.

Sau khi uống một chén, Hầu Chấn Hám tùy tiện gắp một món bỏ vào trong miệng. Hắn quả thực cũng đói, nhưng tình thế trước mặt không thể ăn nhiều.

"Hôm nay cảm ơn Hầu tiên sinh cho Bạo Tam Lập tôi bốn người. Bạo tôi vô cùng cảm kích" Bạo Tam Lập nói: "Tục ngữ có câu vô công bất thụ lộc, không biết Hầu tiên sinh muốn gì từ tôi?"

Đây là điều Bạo Tam Lập quan tâm nhất. Mặc dù bắt được Đại Hùng thì có thể lập uy, hơn nữa cũng là một đòn trí mạng với Vu Hướng Đức. Nhưng bọn chúng là do vị Hầu tiên sinh này đưa tới, Bạo Tam Lập phải biết rõ sự lợi hại trong đó.

"Ha ha, Bạo tiên sinh nói gì vậy. Ông chủ nói bốn người này coi như quà gặp mặt với anh, không cần gì hết" Hầu Chấn Hám lắc đầu cười.

"Cái này." Bạo Tam Lập kinh ngạc, chỉ đơn giản như vậy sao?

"Bạo tiên sinh không nên suy nghĩ. Lát nữa để người lại cho anh" Hầu Chấn Hám cười nói:: Tôi cũng chỉ là làm việc cho ông chủ. Đây là ý của ông chủ mà. Ha ha"

"
Được, sảng khoái" Bạo Tam Lập gật đầu, cao hứng nói: "Huynh đệ rất hào sảng, Bạo Tam Lập tôi cũng không phải loại người kia" Vừa nói liền móc một tờ ngân phiếu trong túi ra: "Ở đây có mười vạn, coi như quà cảm ơn tôi tặng ông chủ của anh"

"
Bạo tiên sinh, anh làm như vậy không được rồi" Hầu Chấn Hám vội vàng từ chối: "Ông chủ tôi nói sau này còn có cơ hội hợp tác, Bạo tiên sinh không cần phải cảm ơn sớm"

"
Thứ tôi tò mò, ông chủ của anh." Đây là điều mà Bạo Tam Lập muốn hỏi nhất.

"
Cái này. xin lỗi, Bạo tiên sinh, ông chủ thích yên tĩnh, hơn nữa thân phận có chút đặc biệt, tôi không tiện trả lời" Hầu Chấn Hám lắc đầu nói.

"
Không sao, không sao, là tôi nhiều chuyện" Bạo Tam Lập cười ha hả. Chẳng qua trong lòng rất tò mò. Ông chủ đó rốt cuộc muốn làm gì?

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK