Mục lục
Đan Đại Chí Tôn
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

- Ta không tin!!

- Chỉ hai viên! Ngươi có giết ta cũng không bỏ ra nổi ba viên!

- Tô gia coi Cấm Nguyên Châu là bảo bối, ngàn năm qua cơ hồ chưa từng dùng qua, các ngươi chí ít có mười viên.

- Chuyện Tô gia còn cần bàn giao cùng ngươi, chúng ta đã dùng qua, chúng ta cũng đưa cho hoàng thất. Chúng ta chỉ có hai viên.

Nhân Hoàng đưa tay ngăn lại:

- Tô gia cầm hai viên, hoàng thất bồi một viên.

- Ta tôn trọng hoàng thất, nhượng bộ lớn nhất, tám viên!!

- Kiều Vạn Niên...

Tô Thiên Can nhịn không được muốn giết qua.

- Tám viên!!

Kiều Vạn Niên nói.

- Tô gia ra năm viên, hoàng thất nơi này chỉ có một viên. Còn thêm vào... Tô Thiên Can tiếp tục làm tộc trưởng Tô gia. Kiều Vạn Niên, ngươi có hài lòng?

Kiều Vạn Niên trầm mặc một lát, miễn cưỡng nhẹ gật đầu.

Nhân Hoàng quả nhiên khôn khéo, trước đó rút lui Tô Thiên Can, gây nên tức giận cùng oán niệm, bây giờ lại xảo diệu để hắn khôi phục vị trí tộc trưởng, có thể triệt tiêu hận ý cực lớn của Tô Thiên Can đối với Nhân Hoàng, ngoài ra lại để hoàng thất bổ sung một viên, càng có thể thể hiện sự "Chiếu cố" của hoàng thất đối với Tô gia.

Nhưng không quan trọng, Tô Thiên Can coi như không được làm tộc trưởng, cũng là vụng trộm làm tộc trưởng, Cấm Nguyên Châu cũng coi như có thể cầm tới sáu viên.

- Việc này kết thúc như vậy, đều lui ra đi.

Nhân Hoàng phất tay ra hiệu, không có vội vã trấn an ai, trước hết để cho hai bên trở về tỉnh táo lại, hôm nào lại ước đàm với bọn họ sau.

Tô Thiên Can oán hận nhìn Kiều Vạn Niên, gắt gao nắm chặt nắm đấm, quay người nhanh chân rời khỏi.

- Phụ thân, ta đây, phụ thân... Phụ thân (đại bá), người không thể nào cứ từ bỏ chúng ta như vậy.

Bọn người Tô Nhã sụp đổ thét lên, nhưng rất nhanh đã bị Kiều Vạn Niên kéo vào trong nhẫn không gian, cáo từ rời khỏi.

- Phụ hoàng, Kiều Vạn Niên là đang mượn tay của ngài chặt đầu Tô gia.

Đại hoàng tử từ trong cánh rừng bên cạnh đi tới, có chút kỳ quái khi thấy phụ hoàng lại có thể liên tiếp dễ dàng tha thứ cho Kiều Vạn Niên.

- Kiều Vạn Niên có thể nhịn được tức giận, tự mình tới tìm ta, ta phải cho hắn ân huệ vốn có.

Nhân Hoàng lắc đầu than nhẹ, hai lông mày tụ thêm mấy phần nghiêm trọng.

- Kiều Vạn Niên không phải nhịn được, mà là không thể không nhịn. Nếu như hắn thật muốn náo lên, chúng ta hoàn toàn có thể làm bộ làm tịch khai đao, tuyên cáo tư thái của chúng ta với phương bắc.

- Thống ngự hoàng thành, không phải dựa vào chém chém giết giết, nhất là tình huống Cổ Hoa chúng ta. Nếu quả thật Kiều gia náo lên, phương bắc sẽ triệt để chê cười. Mặc dù chúng ta có thể hủy Kiều gia, nhưng ảnh hưởng quá ác liệt, hậu quả càng khó đoán trước được.

- Giữa Hoàng thất và cửu đại gia tộc rất phức tạp, bọn hắn chính là tồn tại của hoàng thất, hoàng thất càng là tồn tại của bọn hắn. Nếu như tình huống cho phép, chúng ta vẫn phải lấy cân đối làm chủ.

Nhân Hoàng dạy Đại hoàng tử.

Quản lý hoàng thành nào có đơn giản như vậy, tùy tiện liền giết ai diệt ai, rất dễ dàng khiến cho lòng người rét lạnh, khiến cho các đại gia tộc trung thành cảm thấy bị thương.

Nghiêm trọng hơn chính là, nếu như vị Nhân Hoàng nào đó biến cửu đại gia tộc Cổ Hoa thành Bát đại gia tộc, thế tất sẽ bị ghi chép đến trên sử sách Cổ Hoa.

Không còn mặt mũi đối với liệt tổ liệt tông.

Đại hoàng tử trầm mặc một lát, lại nói:

- Ngài hẳn lo lắng về Thánh Nhân kia của Kiều gia.

- Chó sủa bậy không cắn người, chó cắn người sẽ không sủa bậy.

Nhân Hoàng khẽ nói, thanh âm rất thấp, cơ hồ nhỏ đến không thể nhận ra.

Kiều gia đứng hàng thứ chín, vẫn cho là thực lực yếu nhất, nếu như chỉ là như vậy, hắn thật không để ý mà hung hăng gõ Kiều gia, nhưng vậy mà Kiều gia lại xuất hiện một Thánh Nhân.

Nếu như tối hôm qua Kiều Vạn Niên không quan tâm mất lý trí, hoàn toàn có thể liên hợp Thánh Nhân đến thẳng Tô gia, coi như không hủy được nơi đó, cũng sẽ triệt để phế đi Tô gia.

Nếu như Hoàng thất trấn áp, cũng sẽ bỏ ra thương vong.

Bởi như vậy, chuyện sẽ triệt để làm lớn lên!

Mà chưa kể Kiều gia lại tra được hung thủ trước hừng đông, còn không một tiếng động bắt bọn người Tô Nhã đi, thật sự có chút không thể tưởng tượng được.

Như vậy xem ra, Kiều gia điệu thấp cũng không phải là thật sự điệu thấp, bọn hắn vẫn đang làm một loại chuẩn bị nào đó, mà còn là chuẩn bị rất sâu.

Nếu bọn hắn có thể tra được Tô gia, khẳng định cũng đang tra gia tộc khác. Nếu quả như đánh nhau thật thì bọn họ cũng có năng lực gây nên hỗn loạn trong những gia tộc khác.

Đến lúc đó, sẽ là một tràng cảnh gì đây?

Cho nên, hôm nay hắn không thể không khuynh hướng Kiều gia, trấn an Kiều gia.

- Phụ hoàng, ngài thật cảm giác sư phụ Khương Phàm là Thánh Nhân sao?

- Trước đó còn hơi nghi ngờ, nhưng tối hôm qua khi Khương Phàm thả ra ngọn lửa kia...

- Cảnh giới nhi thần không đủ, cảm nhận không phải quá cường liệt, ngọn lửa kia có cái gì đặc biệt sao?

- Đây không phải là vũ khí, mà là linh vũ Khổng Tước Ngũ Sắc!! Linh vũ, đối với tộc Khổng Tước cao ngạo nhất mà nói là cực kỳ quan trọng, tượng trưng cho quyền lợi, lực lượng, cùng tôn nghiêm. Bọn chúng sẽ không dễ dàng đưa cho người khác, càng sẽ không để cho linh vũ của mình tùy tiện rơi xuống trong tay người khác, cho nên cây hỏa vũ kia, chỉ có thể là tộc Khổng Tước tặng cho hắn.

- Nếu như không phải tặng cho Khương Phàm thì chính là tặng cho vị sư phụ kia của Khương Phàm. Có thể kết giao nhất tộc Khổng Tước, có thể có được linh vũ. Ngươi còn cần hoài nghi thực lực sư phụ Khương Phàm sao?

Vẻ mặt Đại hoàng tử cũng chợt nghiêm trọng, chẳng lẽ là Thánh Nhân thật?

Mặc dù như thế này liền có thể giải thích được tại sao Khương Phàm cuồng ngạo, tại sao Kiều gia đột nhiên hiện ra cường thế, nhưng vẫn rất khó để tiếp nhận.

Nhân Hoàng nói:

- Vẫn không nên tùy tiện lộn xộn động vào Kiều gia, quan sát một một thời gian lại nói.

- Cần nhi thần đi Tô gia một chuyến không?

Đại hoàng tử rất coi trọng Tô gia.

Đây chính là ưng khuyển trung thành nhất của hoàng thất, nếu như xuất hiện khoảng cách, đối với tương lai hắn tiếp quản hoàng thành rất bất lợi.

- Trước tiên không nên nôn nóng, chờ bọn hắn tỉnh táo mấy ngày đã.

Nhân Hoàng ngược lại không có quá để ý, mặc dù Tô gia rất trung thành, nhưng thời điểm nên gõ cũng phải gõ, không cần mãi nuông chiều, đây là đạo đối đãi với kẻ dưới.

Thời điểm Kiều Vạn Niên chạy tới hoàng cung, Khương Phàm đã đi đến Ác Nhân cốc.

Nhưng, vì để tránh cho Thiên Cung để lộ thân phận của hắn với hoàng cung, hắn đã thuận đường đi một chuyến tới tửu lâu Thiên Cung. Hắn cần cùng Đông Hoàng Như Ảnh làm ước định chân chính, ước định có trao đổi lợi ích, bảo đảm Đông Hoàng Như Ảnh bảo vệ bí mật thân phận hắn.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK