Mục lục
Đan Đại Chí Tôn
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Khai thiên cự đao ầm vang rơi xuống, uy thế mênh mông bao quanh, mở ra thiên địa, bổ về phía Triệu Thế Hùng.

Khai Thiên Thức hấp thu uy lực thần nhãn, sát uy hủy diệt tràn ngập ra bao phủ toàn trường.

Triệu Thế Hùng đã nhận ra nguy cơ, thế nhưng, thái dương ánh sáng bạo kích, áp chế gắt gao lấy hắn, hắn thả ra liệt diễm, càng bị cưỡng ép đảo loạn.

Rống!!

Triệu Thế Hùng gào thét cuồng liệt, trừng trừng hai mắt, huyết khí sôi trào.

Sự đáng sợ thật sự của Cùng Kỳ Huyết Viêm ở chỗ, thân càng là ở nguy hiểm, càng là tức giận nóng nảy, thậm chí càng là suy yếu chật vật, uy thế huyết viêm sẽ càng là khủng bố, thậm chí có thể đạt tới trình độ tăng vọt gấp bội.

Ầm ầm!

Huyết viêm ngưng tụ Cùng Kỳ tăng vọt uy thế, phảng phất Cùng Kỳ chân chính giáng lâm, uy thế hung tàn như gió lốc, như con sông, đảo loạn ánh sáng thái dương, huyết quang giống như lôi triều, cuồng kích khắp trời, vỡ nát mồi Nguyên Châu, dẫn phát thủy triều bạo tạc kinh khủng.

Nhưng...

Phốc!!

Khai thiên đao ầm vang rơi xuống, vô tình bổ vào trên thân huyết viêm Cùng Kỳ.

Khai thiên đao hấp thu tiềm lực toàn thân Khương Phàm, không chút huyền niệm gì mà bổ ra huyết viêm Cùng Kỳ, cho dù là nó vừa mới mạnh lên.

Ngay sau đó, uy lực khai thiên cường thế bao phủ Triệu Thế Hùng.

Máu tươi vẩy ra, hài cốt vỡ vụn, Triệu Thế Hùng chật vật đụng phải bình chướng bảo vệ.

Quật cường phản kích, lấy kết cục thảm bại.

Không khí náo nhiệt nhanh chóng lắng lại, mấy vạn đôi mắt trực nhìn chằm chằm diễn võ trường.

Bởi vì tràng cảnh mong đợi cùng trước mắt hiện thực chênh lệch quá to lớn, rất nhiều người ý thức đều có chút rối loạn.

Bọn người Triệu Thế Kinh càng không cách nào tiếp nhận được, còn khoa trương nhắm hai mắt lại, nhưng sau khi mở ra lần nữa, lại nhìn thấy tốt hơn, Hai người một cáo đứng ở nơi đó cùng với Triệu Thế Hùng đang giãy dụa đứng lên.


Triệu Thế Hùng máu me khắp người, giống như từ bên trong Kiếm Nhận Phong Bạo rơi ra đến, những vết thương nhìn thấy mà giật mình.

Nhưng hắn lại không để ý đến đau đớn, mà là gắt gao nhìn chằm chằm hai người một cáo trước mặt mình.

Một ý nghĩ ngay cả hắn đều không thể tin, quanh quẩn trong đầu.

Xảy ra chuyện gì?

Mẹ kiếp, đã xảy ra chuyện gì?

Cùng Kỳ Huyết Viêm lại bị áp chế, quấy nhiễu.

Tại thời điểm đối mặt với nam tử kia, lại còn cảm nhận được một tia kính sợ, ngay cả huyết mạch đều bị áp chế.

Đây là ảo giác sao?

Hay là phát sinh chân thực!

- Chúng ta đây coi như là thắng chưa?

Khương Phàm mỉm cười xin hỏi.

- Các ngươi... Thiên phẩm linh văn?

Triệu Thế Hùng gian nan mở miệng.

- Nơi này là lôi đài, quan tâm là thua thắng. Chúng ta, thắng chưa?

- Các ngươi, là Thiên phẩm linh văn!

- Đừng kích động như vậy, lúc bắt đầu ta muốn đơn độc khiêu chiến, kết quả ca ca ngươi nói ta xem thường ngươi. Ta đã lớn như vậy, chưa từng nghe được yêu cầu như thế, nhưng xuất phát từ tôn trọng, chỉ có thể cùng nhau lên. Xuất hiện kết quả như vậy, thật thật đáng tiếc.

Khương Phàm thật đáng tiếc, Triệu Thế Kinh và Triệu Thế Võ cũng rất xấu hổ.

Nếu như ngươi nói là Thiên phẩm, chúng ta sẽ xem thường?

Ngươi rõ ràng là đang hại chúng ta!

Bầu không khí an tĩnh tại quảng trường nhanh chóng bạo động.

- Triệu Thế Hùng nói bọn hắn là Thiên phẩm linh văn? Hai vị Thiên phẩm?

- Kiếm cớ sao? Làm sao lại có thể có hai vị Thiên phẩm!

- Triệu Thế Hùng đá trúng thiết bản, đây quả thực là hoàn ngược.

- Có người biết bọn họ sao? Chẳng lẽ là hoàng tộc truyền nhân Trung Vực tới?

Mọi người nhìn về phía hai người trên đài kia, ánh mắt nhiều hơn mấy phần kính sợ.

Thế lực có thể nuôi dưỡng được hai vị Thiên phẩm, có thể là hoàng tộc, thậm chí có thể là hoàng đạo nào đó.

Sở Thương Minh đột nhiên nói nhỏ:

- Các ngươi có phát hiện hay không, nam tử kia có chút quen thuộc?

- Chưa thấy qua.

Người đứng bên cạnh hắn đều đang nghĩ tới hoàng tộc nơi đó, kết quả không có chút ấn tượng nào.


- Đi lấy chân dung Khương Phàm ra.

- Khương Phàm? Ai là Khương Phàm?

- Còn có thể là ai, tiểu tử từ phương bắc trốn về đến thánh địa kia.

- Là hắn??

Đám người hoàn toàn tỉnh ngộ.

Hình như Khương Phàm chính là độc nhãn, nam tử trên lôi đài cũng là độc nhãn.

Thế nhưng không phải Khương Phàm đang trốn trong Đại Hoang sao?

- Nhanh đi lấy chân dung!

Đôi mắt của Sở Thương Minh cũng đã nổi lên ánh sáng, mặc dù rất khó tiếp nhận, nhưng rất có thể chính là người điên kia.

Hắn lại đi tới Bá Vương Chiến Quốc, chẳng lẽ có mục đích gì?

Trên lôi đài, Khương Phàm đối nói với Triệu Thế Hùng:

- Hôm nay chúng ta đến, thật ra là bái phỏng Hung Linh hầu phủ, không nghĩ tới sẽ xuất hiện hiểu lầm như thế này, xin hãy tha lỗi.

- Các ngươi là ai?

Triệu Thế Hùng khép lại vết thương, chưa bao giờ trải qua thất bại, hắn còn đang hồi tưởng đến quá trình chiến đấu trước đó ở trong đầu.

Giống như đang nằm mơ!

- Chúng ta muốn bái phỏng Hung Linh Hầu, không biết có tư cách đến phủ ngồi một chút hay không?

Khương Phàm thu khí tức lại, mặt mỉm cười, nhìn người vật vô hại.

- Phụ thân chúng ta là người mà các ngươi nói gặp liền có thể gặp? Trước tiên nói các ngươi là ai, có mục đích gì.

Huynh đệ Triệu Thế Kinh đứng ở sau lưng Triệu Thế Hùng, sắc mặt khó coi.

Đây là lần đầu tiên có người dám hố bọn hắn.

- Ta họ Khương, tên Nghị, lớn lên tại Bạch Hổ quan, Đại Hoang.


Khương Phàm thoáng hạ giọng.

- Khương Phàm? Hình như ta đã nghe qua ở đâu rồi.

Triệu Thế Kinh huynh đệ cảm giác có chút quen thuộc.

- Khương Phàm của Vô Hồi thánh địa?

Triệu Thế Hùng tiếp cận Khương Phàm.

- Ta đã rời khỏi Vô Hồi thánh địa bảy năm, còn xin Triệu công tử đừng lại dính líu liên quan.

- Ngươi chính là Khương Phàm đó?

Mấy huynh đệ Triệu Thế Kinh khó có thể tin được mà nhìn nam tử trước mặt, hắn không phải chạy đến Đại Hoang sao?

- Ngươi thật đúng là người điên, vậy mà lại chạy tới nơi này.

Triệu Thế Hùng cũng rất bất ngờ.

- Ta chỉ là cùng Cổ Hoa có chút ân oán, nhưng không oán cũng không thù với Sí Thiên giới, vì sao không thể tới?

- Nếu như bọn hắn nhận được tin tức, khẳng định sẽ đuổi tới nơi này.

- Nơi này là Sí Thiên giới, há có thể để bọn hắn tùy tiện làm ẩu. Các ngươi không có nghĩa vụ bảo hộ ta, nhưng bọn hắn hẳn là cũng không dám gây sự ở nơi này.

- Ngươi quên Ly Hỏa Thánh Chủ rồi?

- Hắn đã không còn là Ly Hỏa Thánh Chủ.

- Thù hận giữa hắn và ngươi có thể không cạn nhỉ.

- Ta là tới bái phỏng Hung Linh Hầu, không có liên quan gì với hắn.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK