Mục lục
Đan Đại Chí Tôn
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

- Đám con cháu Đại Diễn nếu đều đến, kẻ làm trưởng bối như ta cũng nên chuẩn bị kỹ càng lễ vật để tiếp đãi. Đời ta xem như đã hủy, có thể làm chút cống hiến cho Đại Diễn thánh địa, cũng coi như chết mà nhắm mắt.

Nam tử thở ra một hơi, quay người đi về sơn động phương xa.

Đó là nơi hắn cư trú, không chỉ có Thánh Nhân Quả, còn trữ các bảo bối khác. Đều là đồ tốt tìm kiếm được trong những năm này tại Vĩnh Hằng Thánh Sơn. Đương nhiên, Thánh Nhân Quả xem như quý giá nhất, so với Vĩnh Hằng Chi Linh không kém bao nhiêu.

Nhưng... Sau đó không lâu, trong rừng rậm đột nhiên truyền ra tiếng nam tử tức giận gào thét:

- Thánh Nhân Quả của ta đâu! Ranh con, khinh người quá đáng!

Khương Phàm đang phóng tới trong rừng rậm, sau khi nghe được tiếng gào thét phía xa xa khẽ biến sắc.

- Hỏa Diễm Huyễn Điểu? Tên điểu tặc này lại quấn trở về?

Khương Phàm lập tức đã hiểu, nhất định là Hỏa Diễm Huyễn Điểu thừa dịp hắn và nam tử nói chuyện với nhau, liền vào hang núi kia, trộm đi Thánh Nhân Quả.

Giờ khắc này, Hỏa Diễm Huyễn Điểu đã hóa thân thành Hỏa Liệt Điểu, mang theo hỏa diễm chạy trốn, thỉnh thoảng sẽ quay đầu nhìn quanh, như một tên trộm, trong mắt lóe ra vẻ hưng phấn.

Nam tử kia khí thế quá kinh khủng, có thể chạy đều phải chạy thật xa, tuyệt đối không thể để bị bắt lại.

- Tặc điểu! Ngươi ngược lại là đi kiếm tiện nghi!

Khương Phàm xông lên bầu trời, nhìn ra xa bốn chỗ, nhưng không đợi phát hiện Hỏa Diễm Huyễn Điểu, vậy mà lại thấy được Thương Thiên Tước khổng lồ sâu trong tầng mây kia.

- Khương Phàm! Ngươi là tên súc sinh!

Tiêu Lạc Lê nhìn thấy Khương Phàm, cảm xúc kích động, sụp đổ thét lên!

Kết quả vừa mới kích động, sóng nhiệt lại dâng lên, toàn thân như nhũn ra, vừa thẹn vừa tức, xụi lơ xuống.

- Khương Phàm, ngươi là tên vô sỉ lưu manh! Súc sinh không biết xấu hổ! Ngươi chết không yên lành!

Thiên chi kiêu nữ hoàng triều đều bi phẫn thét lên, nhưng ngay sau đó đều khó chịu ngồi liệt xuống dưới, ý thức hoảng hốt, thân thể rã rời.

- Là đang kêu ta sao? Đám nữ tử này có bệnh sao!

Khương Phàm khẽ nhíu mày, quay đầu rời khỏi, tiếp tục lùng bắt Hỏa Diễm Huyễn Điểu.

Nhất định phải đoạt lại trước khi tặc điểu kia ăn hết Thánh Nhân Quả.

- Đuổi!

Có cường giả hoàng triều giận dữ mắng mỏ.

Tiêu Lạc Sư bực tức nói:

- Đuổi cái gì đuổi? Tình huống chúng ta bây giờ, đuổi theo là muốn chết sao?

Tên hỗn đản Khương Phàm kia vậy mà lại mang theo thuốc độc trong người, khẳng định không phải thứ gì tốt. Bây giờ toàn bộ bọn hắn đã trúng độc, cũng không dám loạn động, đừng nói đánh.

Nếu nhào lên, hậu quả khẳng định là mặc kệ xâm lược.

Nam ngược lại là không quan trọng, nếu như nữ hài tử đều bị lăng nhục, chắc chắn sẽ biến thành trò cười, trở thành sỉ nhục của hoàng triều.

- Trước tiên tìm nơi khử độc!

Tiêu Lạc Lê cảm giác mình sắp không chịu được nữa, cũng thực sự chịu đủ cảm giác hỏng bét xen lẫn cùng bọn nam tử này rồi. Bây giờ nàng chỉ muốn tìm chỗ yên tĩnh, từ từ thanh lý tình độc.

Thương Thiên Tước nhấc lên lôi triều mãnh liệt, lướt qua tầng mây, phóng tới rừng rậm xa xa.

Hỏa Diễm Huyễn Điểu chạy ra hơn ba trăm dặm, mới thu liễm hỏa diễm, trốn trong một cái khe núi.

- Nơi này hẳn là an toàn rồi! Linh quả này là thứ gì? Vậy mà có thể để cho gia hỏa mạnh như vậy bảo vệ! Hắc hắc, nếm thử hương vị trước đã.

Sau khi Hỏa Diễm Huyễn Điểu xác định xung quanh không có nguy hiểm, nó vung Thánh Nhân Quả lên nuốt xuống toàn bộ.

Nhưng, nó đã đánh giá thấp năng lượng của linh quả này.

Thánh Nhân Quả nhận liệt diễm thôn phệ luyện hóa, lập tức phóng thích lên năng lượng mãnh liệt. Giống như là một Thánh Linh đang thức tỉnh, nhấc lên năng lượng mãnh liệt như cuồng triều, trong nháy mắt đã bao phủ Hỏa Diễm Huyễn Điểu.

- Aaa…!

Hỏa Diễm Huyễn Điểu đau đớn kêu thảm, liệt diễm mất khống chế, cuốn qua vết nứt hẻm núi, từ đỉnh núi ngàn mét dội thẳng trời cao.

- A a a...

Hỏa Diễm Huyễn Điểu cảm giác mình sắp bị cháy rụi.

Là Hỏa Diễm Linh Thể, nếu như bị lửa thiêu chết, quả thực là làm trò cười cho thiên hạ.

Nhưng, bây giờ nó là đang bị thiêu đốt, từ xương cốt đến linh hồn đều đang bị thiêu đốt.

Liệt diễm bạo động khắp toàn thân, càng ngày càng mãnh liệt, không bị khống chế biến thành hùng sư, gào thét trong hẻm núi, lại biến thành Linh Điệp, vỗ cánh bay, tiếp đó là biến thành cự ưng, sau đó lại là Ác Giao, khuấy động liệt diễm, cuối cùng biến thành Hỏa Liệt Điểu, lệ khí cuồn cuộn.

Bản thể chuyển hóa giữa năm loại Yêu thú.

Phốc...

Hỏa Diễm Huyễn Điểu gian nan phun Thánh Nhân Quả ra, khôi phục lại bộ dáng lúc đầu, kinh nghi nhìn nó.

- Đây là thứ gì? Năng lượng lớn như vậy!

Hỏa Diễm Huyễn Điểu run run, con mắt bỗng nhiên nổi lên ánh sáng, một ngụm lại nuốt xuống.

Oanh...

Liệt diễm nhấc lên chật ních cả hẻm núi, thuận theo vách đá thẳng tới vách núi, phóng tới không trung.

Hỏa Diễm Huyễn Điểu lại kêu gào thảm thiết, đau đớn không chịu nổi, rất nhanh lại bắt đầu kịch liệt chuyển hóa giữa từ bản thể đến hùng sư, mãnh cầm.

Tiếng thú rống chim gáy, vang vọng trong hẻm núi.

Hỏa Diễm Huyễn Điểu không tiếp tục phun ra Thánh Nhân Quả, ngược lại là đang điều động liệt diễm, toàn lực luyện hóa trong thân thể.

Thánh Nhân Quả thả ra năng lượng càng ngày càng mạnh, đánh thẳng vào cơ thể Hỏa Diễm Huyễn Điểu, cũng đang kích thích linh hồn.

Nó đau đớn, càng phấn khởi!

Bởi vì cơ thể đang cường đại, linh hồn đang thăng hoa.

Khi hóa thân thành hùng sư, nó trở nên càng chân thực càng khôi ngô. Da thịt, móng vuốt, lông tóc, đều xuất hiện hoàn chỉnh, chân chính biến thành Liệt Diễm Hùng Sư, mà trong ý thức lại còn thức tỉnh ra uy lực truyền thừa chuyên môn.

Khi hóa thân thành Linh Điệp, cự ưng, nó bắt đầu thay đổi hoàn chỉnh, cũng thức uy lực tỉnh truyền thừa.

Chỉ có Hỏa Liệt Điểu, Ác Giao là tình huống đặc thù, lúc ấy là may mắn có được mấy mảnh xương cốt, chỉ có thể huyễn hóa ra bộ dáng mà thôi. Nhưng dù vậy, hóa thân thành Hỏa Liệt Điểu, Ác Giao, cũng đều trở nên càng chân thực hơn.

Phốc...

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK