Mục lục
Đan Đại Chí Tôn
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

- Tô Tam gia có lòng. Ngài chính là người đầu tiên tới thăm hỏi.

- Kiều gia xảy ra chuyện lớn như vậy, các gia tộc đều sẽ tới thăm hỏi. Ta là người đầu tiên, nhưng không phải là người cuối cùng. Ừm... chuyện đột nhiên xảy ra vào tối hôm qua, Kiều gia lại đi vội vàng, chúng ta còn không hiểu rõ tình huống cụ thể, không biết bọn người Kiều Linh Vận...

Tô Thiên Cương thử thăm dò hỏi.

- Đại tiểu thư còn sống, cô gia còn sống, Nghĩa Đạt công tử còn sống, những người khác...

- Nén bi thương nén bi thương...

Tô Thiên Cương âm thầm líu lưỡi, nha đầu Tô Nhã kia thật là hung ác, Kiều gia chỉ có mấy tinh anh này, đều cho nổ chết hết.

Nhưng không có nổ chết Khương Phàm và Kiều Linh Vận, rất tiếc nuối.

- Tô Tam gia đi đến ngồi một chút?

- Gia chủ của các ngươi bây giờ hẳn là rất đau đớn, ta không đi làm phiền, các ngươi đưa lời ta thăm hỏi đến là được rồi.

- Chúng ta chỉ là hạ nhân, không muốn cầu Tô tam gia. Nhưng nếu ngài đã tới, vẫn là vào xem sẽ thích hợp hơn, nói không chừng... Gia chủ của chúng ta đang chờ ngài đây.

- Ồ?

Tô Thiên Cương giật mình, giống như nghe được trong lời nói của bọn hắn có hàm ý.

Chẳng lẽ...

- Tô Tam gia chờ một lát.

Hai vị thị vệ dùng sức gõ gõ cửa phủ nặng nề.

Cửa phủ cao mười mét rộng rãi khí phái, to lớn nặng nề, khắc đầy hoa văn phức tạp, chảy xuôi ánh lửa giống như dung nham, mang đến cho người ta uy thế lớn lao.

- Tam gia, Tô gia, Tô Thiên Cương, đến đây thăm hỏi.

Hai vị thị vệ hô to với người trong cửa phủ.

Trong cửa phủ an tĩnh một hồi, chậm rãi kéo ra một cái khe.

- Tô Tam gia, mời đi.

Hai vị thị vệ đưa tay mời.

Tô Thiên Cương nhìn cửa đá hơi mở, bỗng nhiên có chút bất an, Kiều gia hôm nay phát ra cảm giác là lạ.

Nhưng, nếu như Kiều gia thật bắt được Tô Nhã, khẳng định sẽ vô cùng tức giận, mình nhất định phải nghĩ biện pháp ngăn chặn, ít nhất phải giống như Nhị ca nói vậy, ép đến Nhân Hoàng đưa tân khách các phương ra cửa thành.

Nghĩ tới đây, hắn cắn răng một cái, kiên trì đi vào.

Mọi thứ đều có thể bàn bạc cả.

Mặc dù Kiều gia rất tức giận, nhưng hẳn là rất rõ ràng nếu thật náo đứng lên ở ngay trước mặt các tộc phương bắc, hoàng thất sau đó tuyệt đối sẽ không tha cho bọn hắn.

Chỉ cần mình mở ra điều kiện mê người, hẳn là có thể hù dọa bọn hắn.

Ừm! Vì gia tộc! Hôm nay liền nhấc nguy hiểm lên đi!

Tô Thiên Cương dọn xong tư thái, ngẩng đầu đi đến cửa phủ.

Nhưng, hắn khẽ chau mày, thật yên tĩnh.

Không chỉ có bên ngoài nhìn an tĩnh, bên trong lại càng an tĩnh.

Ngọn núi nguy nga cao năm ngàn mét, mấy vạn nhân khẩu, hẳn là rất náo nhiệt mới đúng, huống chi đây chính là vào lúc sáng sớm, các tộc nhân nên rời giường tu luyện, bọn thị vệ nên thay phiên tiếp ban.

Làm sao lại có cảm giác âm u đầy tử khí thế này.

Ầm ầm...

Cửa phủ sau lưng Tô Thiên Cương khép kín, hai bên trái phải là hai nam tử to con.

- Kiều Vạn Niên ở trên đỉnh núi?

Tô Thiên Cương xiết chặt trong lòng.

Hai người kia chính là phó thống lĩnh "Kim Kiêu vệ đội" của Kiều gia.

Kiều gia tổng cộng có hai chi vệ đội, một là "Kim Kiêu vệ đội", một là "Liệp Kiêu chiến đội".

Số lượng của Kim Kiêu vệ đội nhiều nhất, trách nhiệm là thủ vệ Kiều gia. Một vị thống lĩnh, năm vị phó thống lĩnh, thống lĩnh là Kiều Phương Hoa.

Số lượng Liệp Kiêu chiến đội rất ít, tất cả lại đều là tinh anh, phụ trách chấp hành hành động săn giết. Một vị thống lĩnh, hai vị phó thống lĩnh. Thống lĩnh là Kiều Vạn Sơn.

Thống lĩnh và phó thống lĩnh ở Kiều gia đều có được địa vị cực cao, quyền lợi thực tế thậm chí muốn áp đảo những tộc lão kia.

Hai vị phó thống lĩnh Kim Kiêu này lại bị an bài làm thủ vệ?

- Lên đi, đang chờ ngài đấy.

Hai vị phó thống lĩnh liếc nhìn hắn, thể hiện lạnh nhạt.

- Tối hôm qua các ngươi... Được rồi.

Tô Thiên Cương chần chờ một lát, vẫn đi đến đỉnh núi.

Hai vị phó thống lĩnh chờ sau khi hắn đi đến ngàn mét trở lên liền quay người đối diện cửa phân phó với bên ngoài:

- Nhớ kỹ, Tô Thiên Cương chưa từng tới Kiều gia, các ngươi càng không gặp qua Tô Thiên Cương.

Ngoài cửa truyền đến thanh âm:

- Sáng nay Kiều gia đóng cửa, ai cũng chưa từng tới!!



Hoàng cung!

Tô Thiên Can tâm thần bất định đuổi tới trước quảng trường hoàng cung, vậy mà lại không nhìn thấy tràng diện oanh động như trong tưởng tượng.

Cái này đã khiến hắn thoáng yên tâm.

Chỉ cần Kiều gia còn không có nháo đến nơi này, là hắn có thể sớm cùng hoàng thất thương lượng xong đối sách.

Cùng lắm thì chịu mắng thôi!

Dù sao hoàng thất đều rõ ràng tính nết Tô Nhã, chuyện này cũng là một mình nàng làm. Chỉ cần thái độ hắn bái chính, lại đồng ý hiến chút bảo bối, hẳn là có thể cầu được tha thứ.

Nhưng, không đúng, sao Kiều Vạn Niên có thể nhịn được?

Hay là đám người Tô Nhã mất tích không liên quan tới Kiều gia?

Không phải Kiều gia thì là ai?

Chẳng lẽ là Ác Nhân cốc?

Bọn hắn vụng trộm bắt đi Tô Nhã, chuẩn bị cùng Tô gia, hoặc là Kiều gia đàm phán?

Tô Thiên Can lắc đầu, bước nhanh đi đến hoàng cung.

Trước tiên cứ gặp Nhân Hoàng rồi lại nói.

Nhưng, Tô Thiên Can vừa mới tiến đến hoàng cung liền bị ngăn cản. Không có được mời vào sâu trong hoàng cung, mà là mang theo đi đến cạnh góc Thanh Bình uyển.

- Nhân Hoàng ở bên trong sao? Đang làm gì...

Tô Thiên Can đứng bên ngoài Thanh Bình uyển, vừa muốn hỏi thăm thị vệ trấn thủ, con ngươi đột nhiên co rụt lại, ánh mắt sáng tỏ cách mảng lớn cánh rừng, thấy được một thân ảnh quen thuộc.

Kiều Vạn Niên?

Sao hắn lại ở đây!

Hỏng!!!

Trong sâu nhất tại Thanh Bình uyển, ngay khu phế tích tối hôm qua nổ nát vụn bọn người Kiều Vi Nhi kia. Nhân Hoàng đang đứng đấy, đưa lưng về phía cửa vào xa xa. Kiều Vạn Niên đứng ở bên cạnh, có chút buông thõng tầm mắt.

Hai người đều im lặng không nói gì!

- Tô Thiên Can xin gặp.

Xa xa, thanh âm phá vỡ bình tĩnh ở nơi này.

Con ngươi Nhân Hoàng có chút ngưng tụ, hai tay vác tại sau lưng bỗng nhiên nắm chặt.

Tô Thiên Can?

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK