Mục lục
Đan Đại Chí Tôn
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

- Đám người Vô Hồi thánh địa kia quá không biết tốt xấu, để cho bọn họ tới tìm chút bảo bối đã coi như là ân huệ, lại còn dám đoạt Vĩnh Hằng Chi Linh.

Các phương khẩn trương chờ đợi.

Nhưng...

Thời gian vẫn trôi qua từng giây từng phút, cuối cùng thời gian hôm nay trôi qua hơn phân nửa, từ đầu đến cuối vẫn không có ai phát hiện ra bọn người Khương Phàm.

Ánh mắt bén nhọn của Tô Triệt liếc nhìn dãy núi:

- Hắn khẳng định sẽ đến, chính là đang trốn ở nơi nào đó tốn thời gian với chúng ta!

Thẩm Minh Thu tức giận gào thét:

- Khương Phàm, giao Vĩnh Hằng Chi Linh ra, các ngươi còn có thể sống, nếu không Vô Hồi thánh địa sẽ biến thành mục tiêu thảo phạt của toàn bộ thánh địa Tây Bộ.

Tiêu Lạc Lê cao giọng hô to:

- Khương Phàm, đi ra ngay! Ngươi không thể nào đem Vĩnh Hằng Chi Linh mang ra khỏi Vĩnh Hằng Thánh Sơn! Giao ra!

Các phương cũng bắt đầu la lên, nhưng dãy núi tĩnh mịch, từ đầu đến cuối không có người xuất hiện.

Lúc này... Con đường không gian bắt đầu lấp lóe, có xu thế đóng lại.

Đây là các trưởng bối phía ngoài nhắc nhở bọn hắn nên rời khỏi! Không quan tâm tình huống trên Vĩnh Hằng thánh địa như thế nào, đều phải tuân thủ kỳ hạn ba tháng một cách nghiêm chỉnh!

- Đi đi đi, đừng đợi nữa, một khi Vĩnh Hằng Thánh Sơn đóng lại, chúng ta sẽ phải vây ở chỗ này chờ chết.

Có người kìm nén không được, phóng tới con đường không gian.

Một người dẫn đội, những người khác lần lượt đuổi theo.

Tô Lăng quay đầu nhìn con đường bắt đầu ảm đạm:

- Chúng ta...

- Chờ! Đợi thêm!

Tô Triệt dùng sức nắm tay, hắn tin tưởng Khương Phàm khẳng định đang chỗ tối, chẳng qua là muốn kiên trì đến một khắc cuối cùng mới chạy ra ngoài.

- Chờ!

Bọn người Tiêu Lạc Lê cũng kiên trì.

- Chúng ta đi thôi, đừng chờ nữa.

Giọng Triệu Thắng trầm thấp.

Vẫn không có phát hiện đệ tử Hồn Thiên thánh địa, một kẻ đều không có.

- Chết hết rồi sao. Khương Phàm, ngươi điên rồi.

Vẻ mặt Thái Long nghiêm trọng.

Toàn bộ người của Linh Kiếp thánh địa phóng tới con đường không gian, rời khỏi Vĩnh Hằng Thánh Sơn.

- Khương Phàm đã chạy?

- Lúc nào?

- Nửa tháng trước đó?

Cường giả các phương đi ra đều trừng to mắt, khó có thể tin được.

Không phải nói bọn người Tô Triệt đã ở nơi đó một mực chờ lấy sao?

Chẳng lẽ, bọn người Khương Phàm đã sớm sớm chạy ra ngoài trước khi Tô Triệt đuổi tới sao?

Quả quyết như thế sao!

- Xảy ra chuyện gì? Bọn hắn đã gây ra họa gì?

Tất cả Thánh Chủ đều cảm thấy kỳ lạ mà hỏi, bỗng nhiên có dự cảm bất tường.

Có người hô to:

- Vô Hồi thánh địa sát hại số lượng lớn thiên tài Huyền Nguyệt hoàng triều!

Cái gì?

Cường giả thánh địa các phương đều đồng loạt nhìn về phía Nhân Hoàng Huyền Nguyệt.

Ngưu bức thật, cũng dám khiêu chiến Huyền Nguyệt hoàng triều tại Vĩnh Hằng Thánh Sơn, còn trực tiếp giết người?

Nhưng, Huyền Nguyệt có thể sẽ như thế nào đây?

Dù sao Vô Hồi thánh địa cũng là thánh địa, lại là thánh địa Nam Bộ, khoảng cách quá xa xôi, Huyền Nguyệt hoàng triều nhiều nhất sẽ chỉ là khiển trách, không dám trực tiếp tuyên chiến.

Hắc hắc, giết thì tốt.

Huyền Nguyệt hoàng triều tổn thất mấy thánh văn thiên tài, đối thánh địa Tây Bộ bọn hắn mà nói thì nên tính là chuyện tốt.

Có người lại hô to:

- Vô Hồi thánh địa còn cướp đi Vĩnh Hằng Chi Linh!

- Cái gì? Hỗn đản! Không biết xấu hổ?

- Để bọn hắn tiến vào Vĩnh Hằng Thánh Sơn đã là ban ân, còn dám nhúng chàm Vĩnh Hằng Chi Linh?

Thánh địa các phương tức giận.

- Vô Hồi Thánh Chủ đáng chết, trước đó còn giả vờ rất giống!

Lúc này, con đường không gian nhanh chóng ảm đạm, bọn người Tiêu Lạc Lê, Tô Triệt ở tại thời khắc cuối cùng cũng xông ra Vĩnh Hằng Thánh Sơn.

- Người đâu! Chớ nói với ta đã sớm chạy!

Giọng Tiêu Lạc Sư tức giận quanh quẩn trong núi rừng.

- Chạy nửa tháng rồi? Bọn hắn hẳn là đã chạy trước khi chúng ta đuổi tới lối ra.

Tô Triệt bất đắc dĩ thở dài, nếu như lúc ấy không giải thích cùng bọn người Thẩm Minh Thu quá nhiều, nói không chừng còn có thể ngăn chặn Khương Phàm.

- Quá xảo quyệt.

Thẩm Minh Thu tức giận, nửa tháng, chỉ sợ Vô Hồi thánh địa đều đã trở lại La Phù sơn mạch.

Lữ Lương Nhân lắc đầu:

- Chuyến đi Vĩnh Hằng Thánh Sơn lần này, Vô Hồi thánh địa thắng lớn nhất, không biết Thánh Chủ có hối hận khi mời bọn hắn đến Tây Bộ hay không.

- Trở về đi.

Tô Triệt nhắm mắt lại, cười khổ lắc đầu.

Vô cùng không cam tâm, nhưng chuyện đã thành, kết cục đã định, cũng chỉ có thể chấp nhận.

- Tô Triệt! Dừng lại! Có một số việc ngươi vẫn nên giải thích rõ ràng!

Tiêu Lạc Sư đột nhiên hô to, đằng đằng sát khí tiếp cận Tô Triệt.

Mấy người Lục Bình Yên cũng đều lộ ra ý lạnh, mười hai người đi đến, vậy mà chỉ đi ra năm người, tính luôn cả Thượng Thương Thiên Tước, bọn hắn đã chết tám tên.

Mặc dù Khương Phàm đáng giận, nhưng Đại Diễn thánh địa mới là kẻ cầm đầu.

- Phụ hoàng!

Tiêu Lạc Lê hướng về bầu trời phương xa, cao giọng bẩm báo:

- Tô Triệt tại Vĩnh Hằng Thánh Sơn vô cớ khiêu khích, còn liên thủ Vô Hồi thánh địa thiết lập ván cục vây bắt chúng ta, để Thôi Ngọc Sơn và nhiều người khác chết thảm.

- Ồ? Không phải Vô Hồi thánh địa sao, làm sao biến thành Đại Diễn thánh địa rồi?

Sơn lâm náo nhiệt an tĩnh lại, các phương đều rất kinh ngạc.

Đây cũng không phải là chuyện nhỏ.

Đại Diễn thánh địa là tôn chủ Tây Bộ, cho tới nay đều là đại biểu các đại thánh địa Tây Bộ cùng Huyền Nguyệt hoàng triều kết giao, giữa lẫn nhau chưa bao giờ phát sinh qua mâu thuẫn.

Làm sao lại đột nhiên khiêu khích giết người?

Các túc lão Đại Diễn thánh địa hai mặt nhìn nhau, đây cũng là vu oan hãm hại đi.

Tô Triệt làm việc cẩn thận, làm sao có thể phạm sai lầm như thế này được.

Ánh mắt Nhân Hoàng Huyền Nguyệt dần dần lăng lệ, khí thế kinh khủng tràn ngập từ trên thân Thương Thiên Tước, cách rất xa tiếp cận Tô Triệt trong rừng rậm.

Nhưng không chờ hắn mở miệng, Tô Triệt cười lạnh hai tiếng:

- Đưa Nhân Hoàng một cái tên, Tô Thiên Tịch! Đưa Nhân Hoàng hai chữ, báo ứng!

- Lớn mật! Ngươi dám nói chuyện với Nhân Hoàng như thế!

- Tô Thiên Sóc, ngươi chính là dạy hài tử như thế này?

Tướng lĩnh hoàng triều bên trên Thương Thiên Tước trước hết nhất giận dữ mắng mỏ, ngay cả Tô Thiên Sóc đều giữ vững tôn kính đối với Nhân Hoàng,

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK