Mục lục
Đan Đại Chí Tôn
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Toàn thân Ngu Kình Thương tràn ngập kim mân, như đang thẩm thấu đến trong da thịt, chiến khu cứng cỏi nhìn càng khủng bố hơn.

- Đại cữu tử(*), mời!

(*) Anh vợ.

Khương Phàm quát lớn một tiếng, hai tay hai chân hóa thành móng vuốt, hỏa dực mãnh liệt chấn mở, hoa lệ lại cường thịnh, giống như Chu Tước sinh ra trong lửa, phát ra khí thế kinh người.

- Đại cữu tử?

Đột nhiên xuất hiện một câu để vô số người đang chuẩn bị hô to khai chiến đều sững sờ.

- Khương Phàm, tên hổn đản ngươi, đi chết đi!

Ngu Khuynh Thành đột nhiên quát lớn, tức giận đến nỗi thân thể mềm mại đều đang run rẩy, răng muốn két vang.

Toàn trường thoáng an tĩnh, âm thanh bất chợt sôi trào.

- Ha ha... Không nói thì ta cũng đều quên, nếu Khương Phàm thắng, Ngu Khuynh Thành sẽ phải làm Chiến Nô.

- Khương Phàm chỉ sợ không phải muốn Chiến Nô đơn giản như vậy, ha ha.

- Khương Phàm muốn nàng? Ha ha! Rất đàn ông nha!

- Một mét tám, ba mét năm, hình như không quá nhợp nha.

- Ngươi quản nhiều như vậy! Cửa phòng vừa đóng, chăn mền che khuất, người ta có cách, ha ha...

- Đúng vậy đúng vậy, xứng đáng là được! Cách chơi còn nhiều nữa đây! Ta là nghiệm không tới thôi!

Ngu Khuynh Thành chỉ vào toàn trường giận dữ mắng mỏ:

- Tất cả im miệng cho ta! Có tin ta xé sống các ngươi hay không!

Đám người thoáng an tĩnh, nhưng vẫn có kẻ không sợ chết kêu gào:

- Hai ngươi có thể sinh em bé không? Màu da gì, hình thể gì, sẽ được Thú linh văn Hỗn Độn hay không?

- Ha ha! Sinh đi sinh đi! Sinh năm đứa!

- Ngươi nhìn cái sức lực dã man này, khẳng định Khương Phàm sẽ làm cho ngươi thích nha.

- Sinh cho hắn mười lăm đứa!

Bầu không khí vừa muốn bình phục lại lần nữa sôi trào.

Tử đệ cường tộc trong các sương phòng đều hai mặt nhìn nhau, ai cũng không nghĩ tới lại bất chợt xuất hiện nháo kịch như thế.

Miệng lưới tên Khương Phàm này vẫn rất hung ác.

- Khương Phàm còn cùng Hỗn Độn Tử Phủ giao dịch Chiến Nô?

Lâm Thiên Lộc đứng trong sương phòng, kinh ngạc giơ lông mày lên.

- Đâu chỉ giao dịch Ngu khuynh Thành, còn mang Cơ Lăng Huyên cùng ta ra giao dịch.

Hàn Ngạo lắc đầu.

- Thánh Chủ biết không?

- Biết!

- Ai...

Lâm Thiên Lộc và Bạch Nguyệt cũng không có cách nào chỉ đành thở dài, cũng không biết nên nói cái gì.

Ngu Khuynh Thành tức giận chỉ vào lôi tràng.

- Ngũ ca, giết hắn!

Khương Phàm cách bình chướng bảo vệ, trừng nhìn Ngu Khuynh Thành ở bên ngoài:

- Ngươi tốt nhất nên mong hắn giế.t chết được ta, nếu không ngươi liền đợi sinh em bé đi. Một trăm năm sau, Vô Hồi thánh địa xuất hiện mấy trăm, mấy ngàn người mang truyền thừa Tử Phủ.

- Ngũ ca!

Ngu Khuynh Thành phát điên cuồng thét lên.

- Giết hắn!

Các cường giả Hỗn Độn Tử Phủ lên tiếng gầm thét.

- Khương Phàm, ngươi sẽ trở thành Chiến Nô thảm nhất Hỗn Độn Tử Phủ!

Ngu Kình Thương nâng hai tay huy động màu tím khí lãng, khí tức lao thẳng khi Khương Phàm.

Giờ khắc này, hắn đã nghiêm nghị thần uy, khí thế cuồng bạo, từ bên trong ra ngoài tràn ngập uy thế làm cho người khách phải hồi hộp. Khương Phàm càng nghiêm túc, lập tức bổ nhào qua Ngu Kình Thương, bốn cái móng vuốt cứng cỏi, phối hợp chiến giáp dung hợp bên trong huyết nhục hài cốt, bộc phát ra uy lực không thể phá vỡ được.

Năng lượng lay động trên lôi tràng, tình hình chiến đấu rất kịch liệt, Khương Phàm và Ngu Kình Thương điên cuồng quyết đấu, như ưng kích trường không, như vượn bạt núi non, như sóng lớn vỗ bờ, như núi non bạo tạc, hai người nhanh chóng cương mãnh, giết tới cực hạn, khiến cho người người đều rung động.

Khương Phàm sử dụng móng vuốt phối hợp với hai cánh, tốc độ nhanh đến cực hạn.

Ngu Kình Thương quanh năm lịch luyện tại Lạc Chùy trọng địa, đều có thể phóng tới tại cấm khu hai trăm lần trọng lực, ở chỗ này, tốc độ càng nhanh đến cực hạn.

Oanh!

Ngu Kình Thương đột nhiên bạo tăng lực quyền, vượt qua ba trăm ngàn cực cảnh, hung hăng đánh bay Khương Phàm.

Khí lãng màu tím cùng Thánh Viêm màu vàng càng giống như cuồng triều nổ tung.

Bầu không khí tăng vọt, lực chú ý toàn bộ đều ở trên trận chiến.

Từng quyền va chạm kịch liệt, mang theo tiếng oanh minh, làm cho tất cả mọi người đều rõ ràng cảm nhận được lực lượng kinh khủng của hai người này.

Cái này nếu đổi lại là những người khác, một quyền đều có thể bị đánh cho nằm xuống, võ pháp gì, vũ khí gì, ở dưới nắm đấm này đơn giản chính là giấy.

Rất nhiều cường giả Võ Hầu bảng đều bị kí.ch thích đến nhếch miệng hít một hơi, chênh lệch, thật quá chênh lệch.

Khương Phàm huy động hỏa dực nhanh chóng bay lên không, Thánh Viêm cuồn cuộn, Mãnh Hổ Quyền dẫn đầu thành hình, đạp trên liệt diễm, gào thét xông ra.

Ngu Kình Thương vung mạnh quyền, cương khí cuồn cuộn, đánh vỡ nát mãnh hổ.

Thánh Viêm bắn nổ, nhiệt độ nóng bỏng tràn qua toàn thân hắn, không hề để lại chút ảnh hưởng nào.

Khương Phàm tiếp tục bay lên không, mười thú quyền liên tiếp thành hình phóng tới Ngu Kình Thương.

Ngu Kình Thương bạo tạc cuồng tính, khẩn thiết bạo kích, bắn nổ thanh triều oanh động toàn trường.

Bầu không khí trở nên nóng hơn, khó có thể tin được mà nhìn một màn cuồng bạo này.

Bọn hắn trước đó đều đã chứng kiến qua thú quyền cường đại của Khương Phàm, mà ở trước mặt Ngu Kình Thương này vậy mà lại sụp đổ dưới một quyền.

- Tốt! Tốt! Đánh chết hắn! Ngũ ca, không nên khách khí, đánh ađi Đánh cho đến chết.

Ngu Khuynh Thành kích động xông ra khỏi sương phòng, đẩy đám người đang chen chúc ra, vọt cho đến trước lôi đài.

Sau khi Khương Phàm kịch liệt thi triển, Thánh Viêm toàn thân tiếp tục sôi trào, có mười con mãnh thú khác sôi nổi thành hình, cuồng liệt gầm thét, thú uy chấn rung động lôi tràng.

Ngu Kình Thương tận tình múa quyền, đánh nổ Cuồng Viên thứ mười, tóc hắn bay loạn, chiến ý nhanh nhẹn dũng mãnh, gào thét về phía không trung:

- Đến đây! Luyện ra được nhiều bản sự như vậy rồi à?

Ầm ầm!

Thánh Viêm cuồn cuộn giữa trời, mười con mãnh thú xuất hiện, giống như Ma thú từ một không gian khác giết ra, khí thế cuồn cuộn, uy năng ngập trời.

- Ngũ ca, coi chừng, thú quyền có thể ngưng tụ thành một thể.

Ngu Khuynh Thành vỗ đài cao, ra sức hô to, nhắc nhở Ngu Kình Thương.

Hàn Ngạo đứng ở cửa sổ sương phòng giận dữ mắng mỏ:

- Tiểu tiện nhân, ngươi sắp phải lập gia đình, đừng có lại giúp nhà mẹ đẻ ngươi.

- Ngươi chán sống!

Ngu Khuynh Thành và các cường giả Tử Phủ hung tợn trừng mắt qua.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK