Mục lục
Đan Đại Chí Tôn
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Đông Hoàng Như Ảnh mặt giãn ra cười khẽ, trong lúc vô tình bộc lộ phong tình làm cho tinh thần người ta chập chờn.

Nàng giương nhẹ đầu ngón tay, rót đầy chén trà cho Khương Phàm, động tác thành thạo lộ ra mỹ cảm ưu nhã.

- Bằng hữu bình thường, cũng là bằng hữu.

Khương Phàm cười nói, vẫn không có đụng đến chén trà của Đông Hoàng Như Ảnh.

Thưởng thức thì thưởng thức, hắn từ đầu đến cuối vẫn giữ cảnh giác đối với nữ tử này.

- Nếu là bằng hữu, có thể hỏi ngươi những năm này đều đi đâu một chút hay không?

Đông Hoàng Như Ảnh tuỳ tiện xem thấu cảnh giới của Khương Phàm, Linh Hồn cảnh thất trọng thiên.

Lúc trước khi Khương Phàm rời khỏi Cổ Hoa hoàng thành, chỉ là Linh Hồn cảnh nhất trọng thiên, bảy năm sau trở lại, tiến vào Linh Hồn cảnh thất trọng thiên, nhìn tốc độ tu luyện rất nhanh.

Nhưng nàng rất rõ ràng, sau khi Khương Phàm rời khỏi nửa năm, đã tiến vào tứ trọng thiên.

Dựa theo tốc độ Khương Phàm, bây giờ đến Sinh Tử cảnh đều không đủ.

Mà, con mắt còn mù.

Hắn ở trong Địa Ngục đã gặp cái gì?

- Vi Nhi chết rồi, khổ sở trong lòng, ra ngoài đi mấy năm.

Khương Phàm lắc đầu than nhẹ, cố ý thể hiện bi thương.

Đông Hoàng Như Ảnh rất bất đắc dĩ, người này mở miệng thật có thể nói dối đến thế, còn mặt không đỏ tim không đập.

Ngươi khổ sở?

Ngươi lúc đó ở Luân Hồi bí cảnh huyên náo so với ai khác đều vui mừng!


Nàng thậm chí còn nhận được tin tức, Kiều Vi Nhi các nàng còn giống như không chết, mà bị Khương Phàm giấu đến thánh địa Nam Bộ.

Đông Hoàng Như Ảnh cũng không tiện phá một chút, chỉ có thể bồi tiếp diễn kịch:

- Bất tri bất giác, đã bảy năm, thảm kịch đêm đó còn rõ mồn một trước mắt. Người chết không thể nào phục sinh, xin mời Khương công tử nén bi thương. Tuy nhiên Vi Nhi đã qua đời, các ngươi lúc ấy cũng không thành thân, còn có thể lại về Kiều gia thăm viếng, có thể thấy được Nghị công tử là một người trọng tình.

- Vi Nhi mặc dù qua đời, nhưng Kiều gia vĩnh viễn là nhà của ta. Lần này trở về, cũng là muốn ở thêm một thời gian.

- Ngươi muốn ở...

Đông Hoàng Như Ảnh đang muốn khách khí vài câu, đôi mắt mỹ lệ thâm thúy đột nhiên ngưng tụ, tiếp cận Khương Phàm.

Khương Phàm âm thầm cảnh giác, đại tỷ này là thế nào?

- Thiên phẩm?

Đông Hoàng Như Ảnh khó có thể tin được mà nhìn Khương Phàm.

Mặc dù mang theo mạng che mặt, nhưng cũng che không được vẻ khiếp sợ nổi lên bên trong.

- Cái gì Thiên phẩm?

Sắc mặt Khương Phàm thay đổi.

Mặt nạ của hắn không chỉ có che khuất mắt phải, còn che khuất hơn phân nửa linh văn, hơn nữa còn vận dụng mắt phải áp chế năng lượng linh văn.

Theo lý thuyết, trừ phi hắn biểu hiện ra toàn diện năng lượng linh văn, nếu không thì không thể bị phát hiện được.

Tuy nhiên, phát hiện thì phát hiện, dù sao cũng là chuyện sớm hay muộn.

- Linh văn của ngươi...

Đông Hoàng Như Ảnh không dám tin.

Linh văn của Khương Phàm biến thành Thiên phẩm rồi?

Thánh phẩm làm sao có thể biến thành Thiên phẩm!

Đây quả thực là kỳ tích!

Mặc dù một ít Thú linh văn đặc biệt, tồn tại tỷ lệ phát sinh dị biến, nhưng nhất định phải là Yêu thú cực kỳ đặc thù, lại thức tỉnh chảy huyết mạch còn cường đại hơn.

Dù vậy, tình huống đó cũng cực kỳ hiếm thấy.

Khương Phàm, rốt cuộc là linh văn gì?

Lại hoặc là, Khương Phàm ở trong Địa Ngục đạt được Huyền Hoàng Thạch hay tuyệt thế Linh Bảo rồi?

Khương Phàm tranh thủ thời gian nói sang chuyện khác:

- Hôm nay ta tới ngoại trừ bái phỏng lão bằng hữu, còn muốn xin mời Như Ảnh cô nương giúp một chút.

- Ngươi đầu tiên chờ chút đã. Linh văn của ngươi biến thành Thiên phẩm rồi?

Đông Hoàng Như Ảnh chưa từng kinh ngạc qua giống như bây giờ.

- Làm sao có thể, đừng bắt ta làm trò cười. Hôm nay ta tới, hi vọng Như Ảnh cô nương...


- Ngươi chính là Thiên phẩm, Thiên phẩm Thú linh văn! Khương Phàm, ngươi đã làm cái gì?

- Cái này không quan trọng, ta hôm nay...

- Cái này không quan trọng? Ngươi đã thăng hoa đến Thiên phẩm!

Đông Hoàng Như Ảnh khó mà bình tĩnh, lặp đi lặp lại nói Thiên phẩm linh văn.

Từ Thánh phẩm bước lên Thiên phẩm, mang ý nghĩa tiềm lực Khương Phàm sẽ được phóng đại vô hạn, rất có thể đạt tới Thánh Linh cảnh.

Nói cách khác, tên cuồng nhân chiến đấu nguy hiểm Khương Phàm này lại biến thành Thánh Nhân?

Mặc dù thần giáo từ đầu đến cuối vẫn đang chăm chú Khương Phàm, nhưng theo như những gì nàng hiểu, hẳn là Khương Phàm đã dính đến bí mật nào đó, mà không phải tiềm lực Khương Phàm.

Nhưng bây giờ, linh văn của Khương Phàm biến đổi, tiềm lực đã tăng nhiều, thần giáo nơi đó chỉ sợ là muốn chân chính coi trọng Khương Phàm.

Thiên phẩm! Linh văn mà Hoàng tộc mới có thể sinh ra!

Khương Phàm chỉ là một tiểu tử thánh địa, vậy mà lại thức tỉnh Thiên Phẩm.

Giờ khắc này, ánh mắt Đông Hoàng Như Ảnh nhìn Khương Phàm đều đã thay đổi.

Trước đó luôn có mấy phần nghiêm nghị, cao cao tại thượng, dù sao mấy năm mười mấy năm sau, chênh lệch hai bên sẽ không thể vượt qua.

Vậy mà bây giờ, lần đầu nàng cho rằng Khương Phàm là đồng loại.

- Như Ảnh cô nương thân ở Thiên Cung, cũng coi là kiến thức rộng rãi, chút chuyện nhỏ này không đáng ngạc nhiên.

- Chút chuyện nhỏ này?

- Ta muốn xin mời Như Ảnh cô nương giúp một chút, tìm kiếm cho ta tập những dược liệu này.

Khương Phàm liệt kê ra những tương đối loại khó tìm trong phương thuốc kia lên trên giấy.

- Là ngươi cần, hay là Kiều gia cần?

Đông Hoàng Như Ảnh vẫn nhìn chằm chằm Khương Phàm, khó mà bình tĩnh.

- Đây đều là dược liệu luyện chế đan dược Chuẩn Thánh phẩm, chỉ cần các ngươi có thể tìm hết cho ta, ta có thể cho các ngươi hai viên Thiên Nhân Đan.


Khương Phàm cần nhất vẫn là thánh huyết, đây là dược liệu mấu chốt nhất để luyện chế Thiên Nhân Đan.

Tương đối mà nói, những dược liệu khác để luyện Thiên Nhân Đan coi như đơn giản, duy chỉ có thánh huyết là quá khan hiếm.

- Hai viên Thiên Nhân Đan?

Đông Hoàng Như Ảnh nhận lấy danh sách dược liệu.

- Hai viên!! Cam đoan chất lượng!

- Ta thử một chút.

- Làm phiền.

Khương Phàm đứng dậy muốn rời khỏi.

- Nghị công tử, không ngồi nhiều?

- Cô nương bề bộn nhiều việc, ta sẽ không quấy rầy.

- Ta bây giờ có chút nhàn rỗi.

- Vậy liền nghỉ ngơi nhiều một chút, ta thấy mắt cô nương cũng có chút quầng thâm.

Đông Hoàng Như Ảnh ngạc nhiên, mắt có quầng thâm?

Khương Phàm kéo cửa phòng ra liền muốn rời khỏi, Đông Hoàng Như Ảnh chỉ có thể đi thẳng vào vấn đề:

- Hoàng thất tiếp cận Kiều gia.

Bước chân Khương Phàm vừa ra khỏi cửa đã chợt ngừng lại, mũi chân nhẹ nhàng điểm mặt đất một cái, lại rụt trở về, thuận tay đóng cửa phòng.

- Kiều gia an phận thủ thường, tôn trọng hoàng thất. Như Ảnh cô nương nhìn chằm chằm thế này là có ý gì

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK