Mục lục
Đan Đại Chí Tôn
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

- Chúng ta đã bắt được Vĩnh Hằng Chi Linh! Lần này tới Vĩnh Hằng Thánh Sơn quá đáng giá!

Tiêu Phượng Ngô phóng tới trong rừng rậm, kích động la to.

- Khương Bân thế nào rồi?

Dạ An Nhiên hỏi Khương Phàm.

- Vết thương da thịt, không có trở ngại, đang ngủ trong thanh đồng tiểu tháp. Ai nhìn thấy tặc điểu không?

Khương Phàm xông lên phía trước nhất, không ngừng quay đầu nhìn quanh.

Không phải đã an bài nó chờ Tịch Nhan sao, Tịch Nhan đều đã đi ra, sao không có nó.

Nếu như lúc nãy nó ở đó, tình huống tuyệt đối sẽ không hỗn loạn như thế.

- Từ lúc bắt đầu phục kích Huyền Nguyệt hoàng triều đã không thấy.

Bọn người Cơ Lăng Huyên theo sát ở phía sau, vẻ mặt cũng không được nhẹ nhõm.

Mặc dù đã có được Vĩnh Hằng Chi Linh, nhưng quá nhiều người "Chứng kiến", không chỉ có bọn người Tô Triệt sẽ đuổi tới, không bao lâu, toàn bộ cường giả tại Vĩnh Hằng Thánh Sơn đều sẽ triển khai lùng bắt bọn hắn.

- Tặc điểu quen thuộc nơi này, có nơi ẩn thân.

Khương Phàm phóng lên tận trời, ngắm nhìn rừng rậm xa xa, nhưng ngoại trừ đám người Tô Triệt đang đuổi theo nơi này ra thì vẫn không thấy được bóng dáng Hỏa Diễm Huyễn Điểu.

Kỳ thật hắn không chỉ muốn tìm nơi ẩn thân, càng hy vọng tặc điểu có thể thay hắn xử lý rơi bọn người Tiêu Lạc Lê.

Trước đó không nguyện ý để tặc điểu ra tay, là cảm giác Linh Hồn cảnh tam trọng thiên có một số quá khi dễ người, mà chính bọn hắn liền có thể làm được, nhưng không nghĩ tới sẽ phát sinh biến cố như vậy.

- Đừng quản tặc điểu nữa, trước tiên phải hất bọn hắn ra.

Dạ An Nhiên cao giọng nhắc nhở Khương Phàm, năng lượng Đại Hoang Ấn vẫn quá bá đạo, đối bọn hắn thân thể tạo thành trọng thương, nhất định phải tìm nơi điều trị.

- Hàn Ngạo! Ngươi mang Tiêu Phượng Ngô lên!

Toàn thân Khương Phàm liệt diễm nhấc lên, hóa thân Chu Tước Yêu Thể, nhào về phía Lâm Nam.

Lâm Nam nhanh chóng vung lên dây leo, ở hai bên cuốn lấy Dạ An Nhiên, Tịch Nhan, Thương Hàn Nguyệt, tiểu Kim hầu, Cơ Lăng Huyên.

Khương Phàm bắt lấy Lâm Nam, dùng nhanh nhất tốc độ lao ra.

Tiêu Phượng Ngô hô to:

- Vì sao không quấn ta? Ta không muốn ở cùng một chỗ với tên Hàn Ngạo kia!

- Ta còn không muốn bắt ngươi đây, chết chìm đi.

Hàn Ngạo từ trên trời giáng xuống, chụp vào Tiêu Phượng Ngô.

Tiêu Phượng Ngô đột nhiên nhấc lên tránh khỏi, tiếp lấy phát lực bắn lên, vững vàng rơi xuống trên thân Hàn Ngạo:

- Bay lượn đi, Khố ca!

- Tên hổn đản ngươi!

Hàn Ngạo suýt chút nữa đã hất bay cái tên thổ phỉ này.

- Đừng hồ nháo, đào mệnh đi.

Tiêu Phượng Ngô tranh thủ thời gian ngồi xổm người xuống cảnh cáo Hàn Ngạo.

Bọn hắn không còn ẩn nấp tung tích nữa, mà phóng tới không trung, nhanh chóng lao về phía trước thoát khỏi.

Mặc dù lập tức hấp dẫn nơi xa, nhưng nương tựa theo ưu thế tốc độ, bọn hắn đã nhanh chóng kéo dài khoảng cách.

Bọn người Tô Triệt vẫn theo sát ở phía sau, không ngừng vẩy xuống năng lượng, chỉ dẫn phương hướng cho đồng bạn bị bỏ lại phía sau.

- Theo sát!

Hai mắt Tô Triệt lóe ra tinh quang, lo lắng thúc giục Kim Bằng.

Hắn ôm lấy hi vọng cực lớn đối với Vĩnh Hằng Chi Linh, đó là hi vọng để hắn có thể trùng kích Chí Tôn thánh văn trước hai mươi tuổi.

Mặc dù lấy tài nguyên Đại Diễn thánh địa, tương lai bồi dưỡng hắn đến Chí Tôn thánh văn cũng không khó, nhưng thời kỳ sinh trưởng khác biệt, tố chất thân thể và tiềm lực đều có khác nhiều.

Mười mấy tuổi đã tiến vào Chí Tôn thánh văn, cùng hai mươi tuổi, ba mươi tuổi, thậm chí bốn mươi tuổi là khái niệm hoàn toàn khác nhau.

Càng sớm tiến vào, không gian trưởng thành ở tương lai càng lớn.

Tiêu Lạc Lê, Tiêu Lạc Sư cũng theo ở phía sau, toàn lực thôi động năng lượng lôi hỏa, gắt gao tiếp cận Khương Phàm.

Mặc kệ là báo thù, hay là cơ duyên, bọn hắn đều nhất định phải đuổi theo.

Ở phía sau, bọn người Lữ Lương Nhân, Lư Kinh Vĩ, cũng đều đang bám sát, các Thú linh văn của thánh địa khác cũng không cam chịu rớt lại phía sau.

Số lượng đạt tới mười tám người.

Ánh mắt bọn hắn trở nên nóng bỏng, toàn thân phun trào nhiệt huyết, khí thế trước nay chưa có lại tăng vọt.

- Thoát không nổi sao?

Khương Phàm quay đầu, mặc dù đang kéo dài khoảng cách, nhưng lại không quá rõ ràng.

- Lao xuống, hù dọa mãnh thú, quấy nhiễu bọn hắn truy kích.

Dạ An Nhiên cưỡi trên người Khương Bân hô to.

- Lâm Nam sư tỷ, quấn chặt An Nhiên và mọi người, chuẩn bị...

Khương Phàm cắn răng, nắm chặt dây leo Lâm Nam liền muốn lao xuống.

Đúng vào lúc này, một tiếng to rõ tiếng gáy to vang vọng tầng mây.

Thời điểm bọn hắn quay đầu nhìn ra xa, vừa hay nhìn thấy một đám hỏa vân ở phương xa nhấc lên, liệt diễm cuồn cuộn, nhuộm đỏ chân trời.

Một con Hỏa Liệt Điểu hoa lệ huy động hai cánh, nhấc lên hỏa triều, nhào về Kim Bằng phía trước nhất.

- Hỏa Liệt Điểu? Có được huyết mạch Hỏa Hoàng, Hỏa Liệt Điểu!

Tô Triệt bỗng nhiên biến sắc, lập tức khống chế Kim Bằng né tránh.

Kim Bằng gáy to, sôi trào lên kim quang ngập trời, bỗng nhiên phanh lại, nghiêng giữa không trung.

Hỏa Liệt Điểu nhấc lên liệt diễm, dùng tốc độ cao nhất truy kích.

Kim Bằng liên tục điên cuồng chạy trốn về nơi xa.

- Tản ra! Đều tản ra! Đừng gom lại cùng một chỗ!

Bọn người Tiêu Lạc Lê liên tiếp phanh lại, nhanh chóng tản ra thoát khỏi.

Trong Vĩnh Hằng Thánh Sơn này, nhìn thấy bất cứ Cổ thú dị thú gì cũng đều phải giữ vững cảnh giác. Bởi vì làm không tốt chính là cấp bậc thuần huyết, khả năng phía sau còn đi theo lão yêu càng kinh khủng hơn.

Mà, đây lại là Hỏa Liệt Điểu, mãnh cầm hung danh hiển hách, liền xem như bán huyết, cũng có thể tuỳ tiện săn bọn chúng.

- Là tặc điểu! Tới thật đúng lúc!

Khương Phàm kéo lấy dây leo phóng tới rừng rậm, phân phó An Nhiên đi trước một bước, hắn quay người tiến vào rừng rậm, phải phối hợp tặc điểu, vây bắt bọn người Tiêu Lạc Lê.

Hỏa Liệt Điểu vỗ cánh gáy to, con mắt lóe ra hung quang khiếp người, toàn thân bao quanh đường vân như điện.

Kim Bằng vừa muốn ở phía xa ổn định, Hỏa Liệt Điểu lại lần nữa nổ bắn đi qua, mỏ chim dài nhỏ gáy to khắp trời cao, thanh âm bén nhọn chói tai, như muốn chấn vỡ cả linh hồn của con người.

- Nó tiếp cận huyết mạch của ngươi, rời khỏi nơi này.

Tô Triệt không do dự nữa, khống chế Kim Bằng dùng tốc độ cao nhất thoát khỏi.

Sau khi Hỏa Liệt Điểu gáy to truy kích mấy ngàn mét liền đột nhiên dừng lại, ánh mắt lợi hại tập trung vào Tiêu Lạc Lê xa xa.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK