Mục lục
Đan Đại Chí Tôn
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Toàn trường chấn kinh, tứ chi đều đã nổ nát vụn còn có thể đánh?

Tinh thần đều đã sa sút đến tận đây còn có thể càng mạnh?

Hai chân màu máu của Hứa Thiên Kỳ mang theo hắn bay thẳng lên trời, trong tay cầm cây giáo lao đến Khương Phàm, giống như là Chiến Thần xuất thế.

Thẳng tiến không lùi!

Chiến uy kinh khủng trùng điệp, liên miên bất tuyệt!

Huyết khí ở phía sau lao nhanh cuồn cuộn, ác linh rít gào như sát khí vô biên lao ra khỏi Địa Ngục.

Rất nhiều người trên khán đài đã không chịu nổi mà ngồi liệt tại chỗ ngồi, toàn thân ướt nhẹp mồ hôi.

Còn có người sắc mặt đều đã tái nhợt, sợ hãi xuất phát từ sâu trong linh hồn.

Đây là chiến uy cỡ nào?!

Khí thế Khai Thiên Thức của Khương Phàm cũng càng không yếu, tử khí cuồn cuộn, đao mang giống như Huyền Thiết Thần Đao chân thực, Chu Tước xoay tròn càng hiện ra lệ khí vô biên.

Những nơi đao mang đi qua, không gian trở nên lay động kịch liệt, tùy thời đều sẽ bị xé nát.

Cương mãnh và bá khí hiện ra đến cực hạn.

Ầm ầm!

Sóng âm diếc tai quét sạch toàn trường, muốn đánh rách tả tơi màng nhĩ.

Khai thiên đao, Chu Tước Yêu Hỏa, toàn bộ đều bị vỡ nát, lôi triều như gió lốc hình thành khung cảnh hủy diệt kéo khắp tám phương.

Rõ ràng sát uy của Hứa Thiên Kỳ mạnh hơn mấy phần, hắn cực lực ổn định huyết mâu trong tay, muốn đâm xuyên qua đánh giết Khương Phàm.

Nhưng, do huyết thủy ngưng tụ ở hai tay không chịu nổi một chiêu cương mãnh như vậy nên đã vỡ nát tại chỗ, huyết mâu cũng theo đó mà bay ra, thân thể của hắn cũng lần nữa bị hất bay.

Khương Phàm thắng hiểm, không có một khắc thở dốc, hắn nhanh chóng phóng lên tận trời, tốc độ nhanh đến cực hạn.

Khi Hứa Thiên Kỳ rơi xuống đất, một khắc này, liệp ưng từ trên trời giáng xuống, móng vuốt khuấy động liệt diễm xông về đầu Hứa Thiên Kỳ.

Huyết khí cuồn cuộn khắp toàn thân Hứa Thiên Kỳ, hắn cưỡng ép xoay chuyển, nhưng khí tức quá loạn, thân thể đã tàn phế, thế công theo không kịp.

Khương Phàm nhanh chóng bạo kích, như gió táp mưa rào bao phủ Hứa Thiên Kỳ.

Hứa Thiên Kỳ giãy dụa kịch liệt, nhưng vẫn bị xé nứt da thịt nơi lồng ngực, vô cùng thê thảm.

Bành!

Khương Phàm bay lên không, móng vuốt cứng như trọng chùy, nhanh chóng vòng kích, toàn bộ nện ở trên lồng ngực Hứa Thiên Kỳ.

Máu tươi tuôn ra khỏi yết hầu của Hứa Thiên Kỳ, chật vật bay ra ngoài, lại một lần nữa va chạm bình chướng bảo vệ.

Khương Phàm bình ổn rơi xuống đất, khí tức lộn xộn, tóc tai bù xù, nhưng vững vàng đứng ở nơi đó, cầm trong tay tàn đao chỉ về Hứa Thiên Kỳ:

- Trận chiến thứ hai, kết thúc!

Sau khi diễn võ trường kiềm chế trầm tĩnh một trận, lại một lần nữa sôi trào.

Mọi người thật sự khó có thể tin được, bọn họ rung động bao nhiêu thì càng kích động bấy nhiêu.

Thắng?

Khương Phàm lại thắng!

Khương Phàm lại có thể dựa vào Đại Thừa thánh văn, đánh trọng thương Chí Tôn thánh văn Hứa Thiên Kỳ?

- Linh văn của Khương Phàm rốt cuộc là cái gì vậy? Ta có thể đoán được là Linh Cầm, nhưng không thể có uy thế như vậy được.

- Móng vuốt của hắn có vấn đề! Một kích đánh vỡ nát tứ chi của Hứa Thiên Kỳ kia, khẳng định có vấn đề lớn!

- Ta càng hoài nghi huyết mạch của Khương Phàm có vấn đề gì đó!

- Khương Phàm không chỉ là Đại Thừa Thú linh văn, càng có thể là đã sớm đã thức tỉnh lực lượng huyết mạch, nếu không thì không thể nào đánh bại Hứa Thiên Kỳ được.

- Huyết mạch! Huyết mạch!

- Khó có thể tin! Thật là khó có thể tin được!

Cường giả các phương trong sương phòng đều đang đắm chìm trong khiếp sợ, bất kể có phải là hiểu rõ Hứa Thiên Kỳ hay không, bây giờ bọn hắn cũng đã rõ ràng cảm nhận được thực lực của Khương Phàm kinh khủng đến cỡ nào.

- Ngày thứ ba, trận chiến thứ hai, Khương Phàm thắng.

Đại Tự Tại điện tuyên án cho trận chiến này.

Người của Chí Tôn Kim Thành xông lên diễn võ trường, bảo vệ Hứa Thiên Kỳ đang bị trọng thương.

Hứa Thiên Kỳ khống chế huyết khí, ngưng tụ tứ chi, đẩy đám người ra, hắn đưa ánh mắt sắt lạnh nhìn Khương Phàm:

- Nói cho ta biết, linh văn của ngươi?

- Chờ ngươi đánh bại ta, ngày đó, ta tự nhiên sẽ nói cho ngươi.

Khương Phàm đưa tay chỉ về phía sương phòng Hỗn Độn Tử Phủ:

- Cuộc chiến thứ ba, Hỗn Độn Tử Phủ, mời!

- Đều lên đi! Thất thần làm gì, lên cho ta!

Ngu Khuynh Thành không kiềm chế được, từ cửa sổ sương phòng cao giọng hét lớn với các cường giả Võ Hầu bảng.

- Các ngươi là tới khiêu chiến, không phải đến xem chiến. Lúc này mới chỉ là ngày thứ ba mà đã trấn trụ các ngươi rồi sao, các ngươi có mặt ở nơi đó chỉ để ngồi ba mươi ngày sao?

Bọn người Lý Hoàng, Lạc Cuồng Sinh không thèm để ý đến Ngu Khuynh Thành đang gấy náo, bọn hắn đã thản nhiên chấp nhận như thế rồi.

Đám người có hơn mười tên càng không nguyện ý lên đài, nhất là sau khi xem xong trận khiêu chiến vừa rồi, bây giờ lên đài sẽ làm trò cười mà thôi.

Nếu quả như thật muốn chiến, cũng phải là sau khi có ai đó đánh Khương Phàm trọng thương.

- Chí Tôn Kim Thành, lại phái người lên đi, không phải các ngươi điều rất nhiều người đến sao? Nếu như các ngươi ép không được Khương Phàm, hắn sẽ trở thành Võ Hầu.

Ngu Khuynh Thành hét lớn với Chí Tôn Kim Thành.

Đây nào chỉ là chuyện Bất Tử Thiên Bia, càng liên quan đến vận mệnh của nàng.

Nếu như Khương Phàm thắng thật, nàng sẽ trở thành Chiến Nô, còn là vĩnh viễn.

Chiến Phật giận dữ quát tháo:

- Im miệng! Hỗn Độn Tử Phủ các ngươi sao không lên? Ngu Kình Thương đâu, đã chết rồi sao?

Ngu Khuynh Thành cao ngạo ngẩng đầu:

- Ngũ ca ta là Võ Hầu chân chính, há có thể ra tay bây giờ.

Các cường giả trên Võ Hầu bảng cùng nhau nhíu mày, nữ tử này thật đúng là xem thường người quá đáng, Ngũ ca ngươi chờ lấy Võ Hầu, chúng ta đây là những thằng hề sao?

Bọn hắn tức giận, Ngu Khuynh Thành càng tức giận, chỉ vào bọn hắn hét lớn.

- Sự phách lối lúc trước của các ngươi đâu, là ai kêu gào muốn đánh phế Khương Phàm, là ai hô to lấy muốn để Khương Phàm ba ngày liền lăn xuống lôi đài? Một đám phế vật, thổi da trâu còn vang hơn, mỗi một tên đến khai chiến đều là rác rưởi! Ta xem thường các ngươi! Nếu đổi lại là ta, đã sớm đi ra khỏi diễn võ trường rồi, còn có mặt mũi ngồi ở chỗ đó xem chiến. Phi! Phi phi phi!

Ngu Khuynh Thành giận dữ mắng mỏ lập tức kích thích vô số ánh mắt tức giận.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK