Mục lục
Đan Đại Chí Tôn
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Khương Phàm xông lên phía trước nhất, tốc độ đạt tới đỉnh phong, giống như mảnh thiên thạch giống đang đánh tới.

Nhưng, một đạo cường quang vượt lên.

Sưu...

Thẩm Minh Thu siêu việt hơn Khương Phàm, giống như thiểm điện đánh vào rừng rậm, thẳng tắp phóng tới, cây cối tảng đá dọc đường đều bị hắn dữ dội đụng nát.

Chu Tước Yêu Hồn Hoa né tránh, nhưng vẫn rất nhanh bị Thẩm Minh Thu đuổi tới.

- Ngươi là của ta! Ha ha!

Thẩm Minh Thu một phát bắt được Chu Tước Yêu Hồn Hoa, kích động cất tiếng cười to.

- Thẩm Minh Thu, buông ra Vĩnh Hằng Chi Linh! Ngươi không xứng!

Lư Kinh Vĩ ở phía xa kêu to, toàn thân lấp lóe tinh quang, bỗng nhiên biến mất, sau một khắc, tinh quang vẩy xuống, hắn xuất hiện gần Thẩm Minh Thu.

Chỉ là, cách mấy ngàn mét.

Hắn chưa từng có vượt qua qua khoảng cách xa như vậy, cảm xúc dưới sự kích động đột nhiên bộc phát vượt xa cực hạn, đến mức mới xuất hiện thiếu chút nữa ngồi dưới đất.

- Ngươi muốn đấu tốc độ với ta? Ngươi còn thiếu chút hỏa hầu!

Thẩm Minh Thu nhe răng cười, giống như là lôi đình phóng lên tận trời, rơi xuống trên núi đá trước mặt, ngạc nhiên nhìn Chu Tước Yêu Hồn Hoa trong tay một chút, cười to hai tiếng, lần nữa phóng tới phía trước.

Nhưng, hắn không có đón lấy bọn người Tô Triệt, mà là chạy càng xa.

Hắn!

Hắn!

Đây chính là hắn!

Hắn tuyệt đối sẽ không chia sẻ cùng bất cứ kẻ nào!

- Thẩm Minh Thu! Chạy đến chỗ ta này, chúng ta cùng nhau mang Vĩnh Hằng Chi Linh đi!

Tô Triệt khẽ nhíu mày, thúc giục Kim Bằng đuổi theo.

- Mang đi? Mang về thánh địa cho ngươi sao?

Thẩm Minh Thu thôi động linh lực, tốc độ nhanh đến cực hạn.

- Đừng vờ ngớ ngẩn, chính ngươi không gánh nổi!

Lữ Lương Nhân cũng ở phía xa hô to.

- Lão tử so với các ngươi thông minh...

Thẩm Minh Thu lời còn chưa dứt, xoay người chạy, bởi vì tên điên Khương Phàm kia đã đuổi tới.

Ầm ầm!

Khương Phàm không đợi giết tới liền cường thế phóng thích hỏa vũ đầy trời, nhanh chóng bạo kích.

Kim quang đầy trời chiếu rọi cánh rừng, hỏa vũ sắc bén, tràn ngập đất trời giáng lâm.

Oanh!

Núi đá cây rừng bị liên miên đánh xuyên, tiếp đó là những tiếng ầm vang bạo tạc, sóng âm gia tăng, liệt diễm cuồn cuộn, trải rộng ra hơn năm trăm mét.

Thẩm Minh Thu mạo hiểm né tránh, suýt chút nữa bị tươi sống đánh chết.

Ngay sau đó, Khương Phàm phóng thích càng nhiều hỏa vũ, liên miên đả kích, sau đó vỗ cánh lao xuống, muốn giết đến.

Lúc này, nơi xa một cường giả thánh địa Tây Bộ cao giọng hô to, ngưng tụ cung tiễn, trong chốc lát phóng xuất ra thánh tiễn ánh sáng cường thịnh, bắn rọi trời cao, phân hoá ngàn vạn mũi đến Khương Phàm.

Linh Nguyên đỉnh phong một kích toàn lực, thiêu đốt huyết khí, uy lực kinh người.

Khương Phàm bay lên không, nhấc lên liệt diễm ngạnh kháng thánh tiễn trùng kích.

Nhưng, lại có thêm càng nhiều cường quang phóng thích tới Khương Phàm.

Trong đó không thiếu một số đại chiêu uy thế kinh người.

Khương Phàm cắn răng một cái, kích thích áo giáp ngạnh kháng các loại bạo kích, đồng thời phóng xuất ra càng nhiều hỏa vũ, tiếp tục bạo kích xuống Thẩm Minh Thu, tiến hành dây dưa, tạo cơ hội cho Khương Bân đã giết tới.

Thẩm Minh Thu vừa muốn xông ra khỏi liệt diễm, lại bị hỏa vũ đầy trời bao phủ, mấy sợi hỏa vũ thậm chí xuyên thủng thân thể hắn, máu me đầm đìa, thương tổn đến nội tạng.

Lúc này, Khương Phàm ở không trung cũng bị các loại võ pháp bao phủ, máu me khắp người, thảm liệt bay ra ngoài.

- Ai cũng khốn không được ta! Trước mặt tốc độ, các ngươi đều là rác rưởi!

Chỉ sau chốc lát, Thẩm Minh Thu mang theo máu me khắp người chạy ra khỏi liệt diễm, hắn đang muốn quay đầu khiêu khích đám người, một hắc ảnh từ trên trời giáng xuống, xuất hiện ở trên đỉnh đầu hắn.

Lúc hắn phát giác trong nháy mắt, hắc ảnh kia đã há mồm phun ra hỏa diễm nồng đậm.

Thẩm Minh Thu kinh hồn, quay người thoát khỏi.

Oanh!

Liệt diễm nổ tung mặt đất, băng lên dung nham đầy trời.

Thẩm Minh Thu chật vật đập ra, khi đứng dậy trong chốc lát, hắc ảnh kia bỗng nhiên lao tới.

Rắn?

Con ngươi Thẩm Minh Thu ngưng tụ, dùng tốc độ nhanh nhất rút lui về phía sau.

Khương Bân mãnh liệt xoay chuyển, vĩ đao sắc bén vung ra vết tích như thiểm điện, thẳng thảng đến Thẩm Minh Thu.

Phốc phốc!

Mũi nhọn vĩ đao đảo qua yết hầu, cắt ra động mạch, cơ hồ đều tháo toàn bộ đầu xuống.

- A...

Thẩm Minh Thu vừa muốn kêu thảm, thanh âm chợt quái dị, hở, hắn dùng sức che yết hầu đang trào máu, chật vật chạy trốn về phía trước.

Khương Bân không ngừng tấn công, hai cánh chấn kích, nhanh chóng bắn rọi, cái đuôi vung lên độ cong dày đặc, buộc Thẩm Minh Thu liên tiếp nảy lên trên đất.

- Không được giết hắn! Chúng ta là liên hợp hành động! Các ngươi cần phối hợp chúng ta!

Lữ Lương Nhân ở phía xa lo lắng gào thét.

- Thẩm Minh Thu, đưa Vĩnh Hằng Chi Linh cho ta, cho ta!

Tô Triệt khống chế Kim Bằng lao xuống, nhanh chóng tới gần.

Hai con ngươi của Kim Bằng phát sáng, gắt gao tiếp cận con Dực Xà kia.

Nhưng...

Một ánh sáng màu hồng vọt mạnh lên trời!

Khương Phàm nhanh chóng nhấc lên, Thánh Viêm sôi trào cuồng liệt, đón đầu đánh tới Kim Bằng.

Kim Bằng hét lên đầy giận dữ, móng vuốt lấp lóe ý lạnh, khuấy động kim quang cường thịnh, hung hăng đánh về phía Khương Phàm.

Ầm ầm...

Kim Bằng run rẩy, thân thể cao lớn tung bay.

Cảm giác kia giống như bị một trọng chùy cứng rắn đập vào trên thân, xương cốt cũng phải nát.

- Tô Triệt, xin lỗi.

Khương Phàm thuận thế xoay chuyển, rơi xuống vùng núi phía trước.

- Khương Phàm! Chúng ta đến đây!

Hàn Ngạo gào thét dâng lên cương khí màu đen, lấy tốc độ nhanh nhất cuộc đời từ đằng xa xông lại.

Hắn mãnh liệt giương hai cánh, dùng tốc độ cao nhất vung Lâm Nam lên:

- Lâm Nam sư tỷ, ngay lúc này. Chuẩn bị! Lên!

Lâm Nam bay lên không, toàn thân sôi trào ánh sáng màu xanh, lấy lực lượng mạnh nhất vung lên dây leo tráng kiện, đem Dạ An Nhiên, Tịch Nhan, Cơ Lăng Huyên, Thương Hàn Nguyệt, cùng Tiêu Phượng Ngô, vứt ra ngoài về các hướng khác nhau.

Bành... Bành... Bành...

Bọn người Dạ An Nhiên phóng thích các loại năng lượng, bay lên trên phạm vi lớn, sau khi tản ra một khoảng cách liền liên tiếp rơi xuống đất.

Ánh mắt lấp lóe, linh văn nở rộ, mênh mông năng lượng giống như dòng lũ mãnh liệt lao ra.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK