Mục lục
Đan Đại Chí Tôn
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Khương Phàm hét lớn, ánh mắt hừng hực, Kim Liên tăng vọt đến hơn năm mươi mét va chạm cùng thạch triều, nổ tung toàn diện.

Đại địa lay động, mặt đất chập trùng lên xuống, phương viên trong ngàn mét đều bị chôn vùi.

Chiếc lồng đang giam Khương Phàm đã nổ tung, vô số đầu tượng đá liên tục bay ra.

Khương Phàm kịch liệt thở dốc, lại gắt gao nắm chặt tàn đao tìm kiếm mục tiêu.

- Khương Phàm!! Khương Phàm!! Trên trời!!
Dạ An Nhiên lo lắng hô to, chỉ là khoảng cách quá xa, tiếng của nàng bị lạc đi mất.

Giờ này khắc này, một bóng người đứng ngạo nghễ giữa không trung, kiếm khí gào thét, ánh sáng chói mắt.

Phía sau lưng Lục hoàng tử cũng có hai cánh rộng lớn.

Một đôi lợi kiếm biến thành kiếm dực!
Một màn này quá rung động, không chỉ có làm La Phù kinh hãi, ngay cả hoàng thất cũng đều khó mà tin được.

Đây là võ pháp gì?
Cái này phải cần lực lượng cường đại đến cỡ nào để có thể khống chế, lại cần linh nguyên cường đại cỡ nào để cân bằng?
Tần Chính Thanh cũng rất bất ngờ, hoàng thất không có loại võ pháp này, chẳng lẽ là lúc lịch luyện ở ngoài biển đã lấy được?
Ánh mắt Lục hoàng tử lạnh lẽo, khi nhìn thấy Khương Phàm làm nổ tung thạch lao, một khắc này, hắn lập tức lao xuống, từ trên cao mấy trăm thước nhanh chóng phóng xuống.

Hắn không nghĩ thạch lao thật có thể khống chế Khương Phàm được.


Tên nhà quê này so với hắn nghĩ quả thực mạnh hơn rất nhiều, thạch lao này cũng có thể miễn cưỡng khống chế được mười mấy giây.

Nhưng cũng vừa vặn cho hắn tranh thủ thời gian, cũng cho hắn cơ hội.

Khương Phàm tìm kiếm Lục hoàng tử khắp nơi nhưng lại không phát hiện bóng người đâu, đang lúc hắn nghĩ là Lục hoàng tử muốn tập kích từ dưới đất thì bất chợt linh văn đột nhiên cảnh báo.

Chỗ nào??
Khương Phàm bỗng nhiên ngẩng đầu, ngay một khắc này, một đạo kiếm quang thô to xé rách không gian, kiếm khí sôi trào chói mắt từ trên trời giáng xuống.

- Thắng bại đã định!!
Lục hoàng tử điều động toàn bộ lực lượng, thúc giục kiếm mang xông về phía Khương Phàm.

- Không!!
Sắc mặt Khương Uyển Nhi trắng bệch, nghẹn ngào kêu lên đầy sợ hãi.

Bọn người Khương Hồng Võ cũng đều gắt gao nắm chặt nắm đấm, suýt chút nữa liền muốn tiến lên.

- Thắng bại, đã định!
Hoàng thất thấy rõ vấn đề, mười vạn người liền cùng nhau hò hét, âm thanh chấn động hoang dã.

Khương Phàm ngưng tụ con ngươi, hỏng!!
- Giết!!
Vào thời khắc này, quyền sáo, bao cổ tay, giày, đều ở ngay ranh giới sống chết kích thích mà phát ra sóng nhiệt nóng hổi.

Tàn đao càng rung động kịch liệt hơn, kích thích đến Khương Phàm.

Khương Phàm bỗng nhiên thanh tỉnh, gắt gao nắm chặt tàn đao, trùng thiên bạo kích.

- Tàn đao, Khai Thiên Thức!
Trong chớp mắt, thánh văn trên trán lan tràn ra đường vân màu vàng dày đặc, cơ hồ như đang bò đầy cả gương mặt.

Kinh mạch toàn thân phát sáng, mạch máu huyết khí lao nhanh, Chu Tước linh nguyên trong khí hải đang giương cánh gáy to, lệ khí cuồn cuộn.

Liền ngay cả linh hồn hồn niệm cũng đều đang phát ra tiếng hò hét.

Ầm ầm!!
Đao khí kinh người như sấm triều từ toàn thân nổ tung cắt đứt cả đại địa, trùng kích hơn trăm mét xung quanh.

Khương Phàm bị đánh rách tả tơi khắp người lăn trên mặt đất, vung ra một kích khai thiên diệt địa.

Linh hồn, linh văn, linh nguyên, cùng khí tức huyết nhục ngay tại lúc này đã dung hợp đạt tới hoàn mỹ.

Một đạo đao khí hòa với khí lãng màu tím và ngọn lửa màu vàng óng, tại một khắc cuối cùng, trùng thiên bộc phát.

Bởi vì linh văn thăng hoa nên linh hồn cùng hồn niệm giao hòa, cảnh giới cũng tăng lên.


Một kích này, vượt xa năng lượng cảm nhận ở lần đầu.

Keng!!
Kiếm trụ từ trên trời giáng xuống!
Đao khí nghịch thiên từ dưới phóng lên!
Ánh sáng rực rỡ bao phủ vài trăm mét trên chiến trường!
Đám người đang xem không thấy rõ được tình huống như thế nào, một trận bạo tạc kinh người, cùng với từng tiếng oanh minh điếc tai đã trùng kích khắp hoang dã.

Năng lượng mãnh liệt lay động để ở những người ở gần đều cảm nhận được một áp lực đau đớn.

Khương Hồng Võ chau mày, đây là đao pháp gì?
Bọn người Dạ Thiên Lan không tin được vào mắt mình, Linh Nguyên cảnh nhị trọng thiên có thể đánh ra thế công này được sao?
Mạnh như Sở Uyên, Đinh Linh Lung cũng hơi hoảng hốt.

Phía hoàng triều mới vừa rồi còn đang reo hò cũng đều trở nên an tĩnh.

Bạo tạc qua đi, ánh sáng tản ra.

Khương Phàm quỳ một chân trên đất, hồng hộc thở hổn hển, thân thể không cầm được mà run nhè nhẹ.

Lục hoàng tử thì nằm ở mấy chục mét bên ngoài, toàn thân nhuốm máu, chật vật không chịu nổi.

Hơn mười vạn người tụ tập nơi đây đều im ắng đến lạ thường, khẩn trương nhìn một màn này.

Kết thúc rồi à?
Vậy là ai nào thắng?
- Lục hoàng tử, đứng lên!
Kỳ Thiên điện ở bên kia gào thét trước nhất, tuyệt đối không thể thua, Sở Uyên cùng Lục Tử Ngâm của bọn hắn vẫn còn đang trong tay Khương Hồng Võ.

- Đứng lên! Ngươi nếu muốn làm công thần hoàng thất thì cũng không thể để cho hoàng thất thất vọng!
Tần Chính Thanh hô to, mặc dù hắn rất rung động trước màn tấn công đột ngột của Khương Phàm, thế nhưng hắn tuyệt đối không cho phép Lục hoàng tử bại trận.


- Đứng lên! Đứng lên!
Bầu không khí bên phía Hoàng triều một lần nữa bị nhóm lên lửa, mười vạn người triều hô to.

Thân thể đẫm máu của Lục hoàng tử giật giật, gian nan đứng lên, sau mấy lần mới có thể đứng vững vàng.

Ánh mắt của hắn sáng tỏ, nhìn về Khương Phàm nơi xa kia:
- Ta, còn chưa có thua! Lại đến đây!
Khương Phàm thở phào, cũng đứng lên.

- Ngươi, thua rồi!!
- Ngươi mù sao? Ta, còn có thể đánh!
Lục hoàng tử ăn vào mấy khỏa đan dược, nhanh chóng khôi phục linh lực cùng huyết khí, hắn gào lớn một tiếng mang theo tử kiếm lao thẳng về Khương Phàm.

Thua??
Tính mạng của hắn ở trong trận chiến này, hắn không có thất bại!
Hắn càng không thể cho phép mình thất bại dưới trường hợp này!
Hắn muốn thể hiện ra thực lực, hắn càng phải tiếp chưởng hoàng vị.

Chiến!!
Chiến chiến chiến!!
Chiến ý Lục hoàng tử tăng vọt, kiếm văn, thuẫn văn nở rộ tỏa ra ánh sáng hừng hực, gắt gao tập trung vào Khương Phàm.

Khương Phàm cũng ăn vào mấy khỏa đan dược rồi đứng vững thân thể, huy động hai tay dẫn dắt ra liệt diễm mênh mông..

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK