Mục lục
Đan Đại Chí Tôn
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Tốc độ Khương Phàm không giảm, hắn tiếp tục xông về phía Thổ Kỳ Lân đang gào thét.

Thái Tổ sơn xông ra khỏi thanh đồng tiểu tháp, dưới sự kéo chuyển của những sợi xiềng xích, cuồng bạo đánh tới thân thể mà đầu lâu Kỳ Lân ngưng tụ ra.

Ầm ầm tiếng vang!

Thanh triều điếc tai, không dứt, giống như thiên sơn vạn nhạc đang va chạm.

Cuồn cuộn khí lãng, nương theo mê quang chói mắt, quét sạch dãy núi, kéo ra hơn mười dặm. Ngay cả Khương Phàm đều nhận phải trùng kích mãnh liệt, nếu như không phải có xiềng xích kéo lấy, hắn cũng đã khả năng sẽ bay ra ngoài.

Núi đá ngưng tụ thành Kỳ Lân Chiến Khu đã sụp đổ, chỉ còn lại mỗi cái đầu lâu Kỳ Lân còn đang chìm nổi bên trong năng lượng cuồn cuộn như thủy triều, tản ra tổ uy Hồng Hoang.

Khương Phàm cố nén khí huyết, khống chế thanh đồng tiểu tháp vung ra hơn sáu mươi sợi tỏa liên, phân biệt cuốn lấy Thái Tổ sơn cùng đầu lâu Tổ Kỳ Lân.

- Khương Phàm, để đầu lâu Kỳ Lân lại.

Các cường giả Cổ Hoa hoàng thất miệng đầy máu tươi, tức giận gào thét, bổ nhào qua phía Khương Phàm.

Bọn hắn thật vất vả mới có được trân bảo như thế này, tiện nghi ai chứ cũng không thể nào tiện nghi cho Khương Phàm.

Nhưng Khương Phàm vẫn điên cuồng kéo lấy xiềng xích mạnh mẽ đâm tới, đồng thời thu sạch Thái Tổ sơn cùng đầu Tổ Kỳ Lân vào trong thanh đồng tiểu tháp.

- Đừng tiễn nữa!

Toàn thân Khương Phàm dâng lên ánh sao, va chạm vào lỗ đen, biến mất tại chỗ, lại xuất hiện ở trăm mét trên không.

Liệt diễm cuồn cuộn, Khương Phàm giương cánh bay lên, thẳng đến phía Chí Tôn Kim Thành đang thoát khỏi.

- Khương Phàm, chúng ta cùng ngươi không đội trời chung.


Tộc lão hoàng thất lấy thi thể Nhị hoàng tử đi, mang theo cường giả các tộc điên cuồng đuổi theo.

- Tại sao nơi đó lại đánh nhau?

Chí Tôn Kim Thành nghe được thanh âm bạo động ở phía sau, vừa quay đầu nhìn lại thì đã nhìn thấy thổ triều bay ngập trời, sóng âm chấn động.

Thanh thế so với thời điểm bọn hắn hỗn chiến trước đó còn muốn mãnh liệt hơn.

- Là ai tiếp cận bọn hắn rồi?

Bọn hắn tò mò quan sát, ngay sau đó lại quay người tiếp tục chạy như điên.

Chẳng quan tâm hắn là ai, chỉ cần không trở ngại bọn hắn là được.

Nhưng, trận rung chuyển ở xa xa rất nhanh đã an tĩnh lại, cái này khiến cho trong lòng bọn họ càng cảm thấy kỳ quái, thời điểm quay đầu lại lần nữa, vừa hay nhìn thấy được thân ảnh mang theo liệt diễm cuốn lên trời kia.

Còn giống như đang lao thẳng đến chỗ bọn hắn nơi này vậy!

- Đây là muốn đuổi theo chúng ta?

- Ai cuồng như thế, một mình liền dám đến rồi?

- Thứ không biết sống chết, chỉ cần hắn tới gần liền giết hắn.

Nhưng... Bọn hắn đang muốn an bài, sắc mặt lại đột nhiên biến đổi.

- Đó là Khương Phàm sao?

Bầu không khí thoáng an tĩnh lại, sắc mặt của tất cả mọi người đột nhiên thay đổi.

- Chạy!!

Hứa Thừa n rống to, chân đạp hắc triều, phóng lên tận trời.

Hài cốt toàn thân răng rắc loạn hưởng, nương theo long uy bành trướng, hóa thân thành yêu long màu đen, dài đến hơn năm mươi mét, lân giáp cứng cỏi, hiện ra ý lạnh um tùm.

- Chạy mau, nhanh nhanh nhanh.

Các cường giả Kim Thành không lo được ẩn giấu tung tích, toàn bộ đều kích hoạt linh văn, khuấy động năng lượng bành trướng bay lên không, hướng về phóng tới cửa thành Tây Bộ.

Khương Phàm vung mạnh hai cánh, liệt diễm chói mắt, giống như mãnh cầm bay lượn giữa khung trời, một mực khóa chặt con mồi đang chạy trốn nơi xa.

Các cường giả Cổ Hoa muốn đuổi theo, lại dần dần bị kéo dài khoảng cách.

Khương Phàm mang theo ánh mắt sắc bén, đo lường tính toán khoảng cách.

Tường thành Tây Bộ đang ở phương xa, khoảng cách hai trăm dặm nói xa thì không xa, nói gần tuyệt đối không gần, hắn nhất định phải ngăn chặn bọn hắn tại cửa thành, nếu không sẽ kinh động bên ngoài tường thành, khẳng định sẽ có số lượng lớn cường giả xông tới.


Khương Phàm đột nhiên lao xuống, rơi xuống phía trước đỉnh núi, trong miệng ngậm lấy hạt sống Vĩnh Sinh Thần Thụ, giơ Thương Sinh Cung lên, cách một khoảng không khóa chặt Hứa Thừa n.

Chỉ cần uy hiếp được bọn hắn, Chí Tôn Kim Thành không thể không vận dụng ngọc phù.

Ông!!

Cường quang nở rộ tại đỉnh núi, uy lực quốc vận, khí tức tạo hóa hội tụ lại, đang ngưng tụ ra Sát Sinh Tiễn sáng chói.

Uy hiếp mãnh liệt lập tức liền kí.ch thích bọn người Hứa Thừa n đang phóng tới.

- Khương Phàm khóa chặt ta, hắn muốn giết ta.

Sau khi Hứa Thừa n biến đổi thành Chân Long, đối với nguy hiểm hắn vô cùng mẫn cảm.

- Hồng Nguyệt trưởng lão, vận dụng ngọc phù!

Hứa Như Lai quả quyết mệnh lệnh.

Hứa Thiên Kỳ cắn răng một cái:

- Vận dụng đầu lâu Tổ Kỳ Lân, ngạnh kháng Khương Phàm tập kích!

Các trưởng lão khó có thể tin được mà nhìn hắn, không phải chết không giao ra sao?

- Đó là Khương Phàm, hắn không giết chúng ta thì sẽ không bỏ qua.

Hứa Thiên Kỳ đương nhiên không muốn vận dụng đầu lâu Tổ Kỳ Lân, nhưng hắn biết rõ Khương Phàm không phải đám người Cổ Hoa kia có thể so sánh.

Khương Phàm không chỉ có hung tàn, mà còn có thực lực nhanh nhẹn dũng mãnh, con đường hơn hai trăm dặm này, tuyệt đối có thể trở thành Vong Hồn Lộ của bọn hắn.

Thời điểm hắn nên kiên trì tuyệt đối không thỏa hiệp, nhưng điểm tuyệt nên từ bỏ thời đối không mập mờ.

Hứa Như Lai lại nói:

- Năng lượng Tổ Kỳ Lân quá mạnh, nhận kích phát, rất dễ dàng làm bị thương chúng ta.


- Chết còn không sợ, còn sợ bị thương? Hứa Thừa n, nhanh!

Hứa Như Lai kiên quyết.

Thời điểm ở phương xa bộc phát tiếng vang, Hứa Thừa n đã quả quyết vung ra đầu lâu Tổ Kỳ Lân.

Năng lượng của cái đầu lâu Kỳ Lân này đại biểu là gió lốc, mới vừa xuất hiện, Phong nguyên lực giữa đất trời liền chịu ảnh hưởng, nhanh chóng hình thành gió mạnh gào thét, phạm vi nhanh chóng mở rộng.

- Chuẩn bị!!

Hứa Thừa n hét lớn, toàn thân rút lại, cuốn lấy Hứa Như Lai cùng Hứa Thiên Kỳ.

Ba vị tộc lão nhao nhao đến phía trước cản đường, phóng thích năng lượng, chuẩn bị ngạnh kháng.

Ầm ầm!!

Sát Sinh Tiễn tới trong nháy mắt, tốc độ nhanh đến mức bọn người Hứa Thừa n đều không có chuẩn bị sẵn sàng, cùng với đinh tai nhức óc tiếng vang, đầu lâu Tổ Kỳ Lân đã mãnh liệt lắc lư, ánh sáng bên trong thú nguyên chiếu xa vạn trượng.

Phong nguyên lực đến từ thời đại Hồng Hoang nháy mắt đã dẫn bạo, như vòi rồng mất khống chế, tựa như biển gầm che trời, trong chớp mắt đã tuôn ra hơn mười dặm, hơn trăm dặm.

Người đang điều động Phong nguyên lực cũng nhận trùng kích.

Hô hô hô...

Gió mạnh bạo phát, mãnh liệt cuồn cuộn, bọn người Hứa Thừa n vô tình bị hất tung bay ra ngoài.

Gió thổi tiếp tục tăng vọt, gấp mười lần... Gấp hai mươi lần... Gấp năm mươi lần...

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK