Mục lục
Đan Đại Chí Tôn
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

- Một Thánh phẩm Chí Tôn, cũng dám chế giễu Thiên phẩm trong hoàng tộc. Điều kiện tiên quyết để cuồng là có tư cách, hắn còn chưa xứng.

Hai vị người áo đen quay người, Áp giải Hướng Vãn Tình rời khỏi.

- Phụ thân, ta cũng trở về đi.

Điêu Lãnh Phong từ biệt Điêu Đức Nguyên, cũng mang theo Tiêu Lạc Lê đuổi theo.

Hắn muốn về thần giáo làm chút chuẩn bị, dẫn người thân đi về Đại Hoang Nam Bộ, săn giết Khương Phàm.

- Khương Phàm, hãy cố gắng để mà còn sống, đừng chờ tới lúc ta tìm được ngươi, ngay cả xương cốt cũng đều không còn.

Ngu Kình Thương cảnh cáo Khương Phàm một câu, theo người của Hỗn Độn Tử Phủ rời khỏi.

- Ngươi muốn đi rồi?

Bạch Nguyệt túc lão của Vô Hồi thánh địa từ đầu đến cuối luôn từ một nơi bí mật gần đó, chờ sau khi bọn hắn rời khỏi, cũng đi ra.

Khương Phàm hành lễ với Bạch Nguyệt túc lão:

- Những năm này đã mang thêm phiền toái cho mọi người, lần này rời khỏi Vương Quốc Hắc Ám, có thể sẽ không trở lại nữa.

- Chiếu cố đồ đệ của ta thật tốt.

Bạch Nguyệt túc lão khô gầy, mặt mũi nhăn nheo, hai con mắt còn nhấc lên ý lạnh thăm thẳm, giống như một bộ thi thể đáng sợ để cho người ta sinh ra sợ hãi.

- Ngài yên tâm.


Khương Phàm mỉm cười nói.

- Ta không yên lòng.

Đáy mắt Bạch Nguyệt túc lão lấp lóe ý lạnh, nhìn chằm chằm Khương Phàm.

- Tịch Nhan thông minh tỉnh táo, lại có tỷ tỷ nàng làm bạn, sẽ không sao đâu.

- Nàng không giỏi nói chuyện, tính cách quái gở, nhưng nàng không phải là vũ khí không có tình cảm. Ta hi vọng ngươi có thể chân thành đợi nàng, xem nàng như một người bình thường, làm một nữ tử, làm một nữ tử có máu có thịt có cảm tình.

- Ta... Không biết rõ ý của ngài.

Khương Phàm có chút xấu hổ.

- Nàng nguyện ý đi theo ngươi rời khỏi, không phải bởi vì bên ngoài nhiều đặc sắc, cũng không phải bởi vì ngươi đã từng đã cứu mệnh của nàng, là nàng nguyện ý!!

Chỉ vì một cái Nguyện ý, nàng liền đi đến hắc ám Đại Hoang, cùng kẻ địch liều mạng, cùng ác linh chém giết, mỗi thời mỗi khắc đều nhấc lên nguy hiểm tính mạng. Ta hi vọng ngươi có thể thấy được những gì nàng bỏ ra, mà không phải là chuyện đương nhiên!

Bạch Nguyệt túc lão đe dọa nhìn mắt Khương Phàm, bộ dáng âm trầm, ngữ khí âm lãnh, để Khương Phàm run rẩy.

Dạ An Nhiên ở bên cạnh nói:

- Ngài yên tâm đi, trong lòng của hắn đều hiểu, chỉ là bây giờ giả hồ đồ thôi, chờ ngày nào đó hắn nghĩ thông suốt, sẽ làm chuyện rõ ràng.

Khương Phàm một mặt lúng túng nhìn về phía Dạ An Nhiên.

Dạ An Nhiên đáp lễ hắn bằng một nụ cười ngọt ngào.

Sắc mặt Bạch Nguyệt lạnh lẽo cứng rắn, không để ý đến bọn hắn trêu chọc, mà là nhấc ngón tay khô héo, dùng sức đâm đâm ngực Khương Phàm:

- Ngươi có sứ mệnh vĩ đại của ngươi, có ngươi mục tiêu rộng lớn, nhưng... Đây chẳng qua là của chính ngươi, không phải là của người khác!

- Mỗi một người đi theo người bên cạnh ngươi, ngươi đều phải quý trọng, càng không thể phụ lòng. Nếu không, người đang làm thì trời đang nhìn!

- Ngươi đoạn đường này làm nghiệt, rốt cuộc cuối cùng... Đều sẽ trả!

Khương Phàm vô ý thức muốn cam đoan, chợt giật mình.

Ở sâu trong nội tâm, giống như có gì đó bị xúc động.

Con đường báo thù, là của hắn, là những huynh đệ kiếp trước kia của hắn, mà không phải những người gặp nhau làm bạn kiếp này.

Bọn hắn cam nguyện bỏ ra, là vận may của hắn, mà không phải là chuyện đương nhiên.

Bọn hắn đáng để hắn dụng tâm quý trọng, càng đáng để hắn dùng sinh mệnh đi bảo vệ.

Sau khi Khương Phàm có chút hoảng hốt, lui lại hai bước, xoay người hành lễ với Bạch Nguyệt túc lão:


- Tạ ơn túc lão dạy bảo, Khương Phàm ghi nhớ trong lòng, đời này kiếp này, tuyệt đối không phụ lòng bất cứ người nào!

Bạch Nguyệt lắc lư thân thể, cũng không có nhận cái đại lễ này của Khương Phàm, mà quay người đi vào hắc ám, chỉ để lại một câu ung dung nói nhỏ, quanh quẩn hư không, trực kích linh hồn Khương Phàm.

- Nhớ kỹ những gì ngươi hứa hẹn. Không chỉ vì đồ đệ của ta, cũng là vì tất cả mọi người. Bọn hắn đều rất ưu tú, đều là người có thể sống ra đặc sắc trong sinh mệnh của riêng mình, lại đều lựa chọn ngươi.

- Ngươi không chỉ phải cho bọn hắn sinh mệnh càng đặc sắc, càng phải cho bọn hắn đầy đủ tôn trọng. Để bọn hắn cho dù là chết, cũng có thể một khắc này, không tiếc nuối, không hối hận, chết có ý nghĩa. Nếu không...

- Không phải lão bà tử nguyền rủa ngươi, kiếp trước ngươi đã thất bại, kiếp này sẽ còn lại bại.

Lời Bạch Nguyệt nói rất tàn khốc nhưng lại cho Khương Phàm xúc động cực lớn, cũng tới rất kịp thời.

Đại Hoang thánh địa!

Mấy ngày ngắn ngủi chém giết để cường tộc các phương tổn thất nặng nề.

Nhất là khi Kiều Vô Hối đột nhiên trở về, trong đêm khuya dẫn đầu bọn người Khương Diễm triển khai điên cuồng lùng bắt cùng đồ sát.

Khi Khương Phàm trở về Đại Hoang, cường giả các phương đã lần lượt rút khỏi. Tuy nhiên, bọn hắn không phải từ bỏ, mà là chờ đợi càng nhiều cường giả tập kết, nhất là Cổ Hoa Thánh Tổ, cùng Bán Thánh!

- Các ngươi tiếp tục lưu thủ Đại Hoang, ta và Dạ An Nhiên đi Trung Vực một chuyến.

Khương Phàm triệu tập người của Kiều gia và Ác Nhân cốc tập hợp, giới thiệu tình huống của Nguyệt Hoa Thiên Bảo. . ngôn tình hoàn

- Chỉ có hai người các ngươi?

Khương Diễm và đám người cau chặt lông mày.

- Ta, An Nhiên, Khương Bân, còn có tặc điểu, chúng ta xuất phát trước, tận lực điệu thấp. Chờ các ngươi nơi này ứng phó ở các phe vây bắt, sau khi thật sự ổn định được cục diện, lại điều người đến Trung Vực phối hợp với ta.

Khương Phàm vừa nói như vậy, sắc mặt mọi người đã hơi chậm lại.


Khương Phàm lại nói:

- Tuy nhiên, tuyệt đối không nên sốt ruột, mặc dù Thánh Chủ cho chúng ta tranh thủ đến kỳ hạn ba tháng, nhưng nếu như Cổ Hoa liên tiếp chiến bại, bọn hắn sẽ không dễ dàng bỏ qua. Các ngươi cũng phải tận lực phối hợp Thánh Chủ và mọi người, không được để chuyện huyên náo đến mất khống chế.

- Đây là thánh huyết còn lại, các ngươi dùng xong lại đi.

Kiều Vô Hối lấy ra thánh huyết còn lại, giao cho Khương Phàm và Dạ An Nhiên.

- Nhiều như vậy?

Khương Phàm nhìn một bình tràn đầy thánh huyết, vừa mừng vừa sợ.

- Máu Thánh Tổ rất nhiều, chúng ta đều dùng, những thứ này là đặc biệt để lại cho các ngươi.

Khương Diễm và mọi người đều lộ ra mấy phần nụ cười.

Thánh huyết, đã từng là thứ mà nghĩ cũng không dám nghĩ, mấy giọt đều có thể gây nên oanh động, không nghĩ tới bọn hắn lại có thể nâng ly miệng lớn như vậy.

Mà tư vị kia... Xác thực tuyệt đối không thể tả!

- Vậy ta không khách khí.

Khương Phàm vừa vặn có thể dùng thánh huyết kích phát huyết mạch, tẩm bổ thần cốt xương sống, xông lên Linh Hồn cảnh bát trọng thiên.

Sau khi mọi người tản ra, Hoàng bánh nướng đột nhiên đuổi theo Khương Phàm, nói nhỏ:

- Có chuyện đặc thù, ngươi cần biết.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK