Mục lục
Đan Đại Chí Tôn
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Tốt thay cho một tên Mộ Dung Xung, không hổ là đệ tử thiên tài Thiên Cương tông.

Vậy mà đã giải quyết được Thánh phẩm thú văn.

Trước sau chậm trễ nhiều ngày như vậy, hắn còn tưởng rằng Mộ Dung Xung đã đi săn thất bại, để cho Khương Phàm chạy trốn.

- Đi đi đi!
Hoa Vị Lạc chào hỏi các đệ tử rời khỏi chợ đen.

Tên Mộ Dung Xung này khẳng định đã truy lùng thật lâu, một mực chờ đến cơ hội thích hợp nhất mới ra tay.

Không hổ là Bạch Lang, có kiên nhẫn!!
Hoa Vị Ương mang theo người đi vào Nô Đãi tràng, vừa muốn lần theo cảm giác của chiếc giày tìm đi qua đây, kết quả Khương Phàm đã rời khỏi nơi này rồi.

- Hắn chạy đến nơi đây làm gì? Lợi dụng người nơi này hất ta ra sao? Ta có thể cảm nhận được hắn, hắn hẳn cũng có thể cảm nhận được ta.

Hoa Vị Ương bỗng nhiên có một dự cảm thật không tốt, đối phương rõ ràng đã tới nơi này.

Chẳng lẽ, mục tiêu là đệ đệ của nàng?
Hoa Vị Ương phân phó nói.

- Tìm Vị Lạc cho ta!
Các đệ tử Xích Tiêu tông nhìn xung quanh, nhưng Nô Đãi tràng quá lớn, tất cả người tới đây đều là người áo đen mang theo mặt nạ, muốn tìm người thực sự không dễ dàng.

Có người đứng ở trên bờ vai đồng bạn, có người vọt tới chỗ cao.

Rất nhanh...!
- Ngươi nhìn nơi đó!
Một vị đệ tử đứng tại chỗ cao, chỉ vào chỗ cửa ra vào Nô Đãi tràng.

Hơn mười người áo đen đang từ chạy chỗ đó ra ngoài.


- Là Hoa Vị Lạc sao? Sao hắn lại đi ra?
- Bị ai đó dẫn đi sao?
Bọn hắn gom lại cùng một chỗ, vây quanh Hoa Vị Ương rời khỏi Nô Đãi tràng.

- Dám động tới đệ đệ ta, chán sống rồi.

Ở phía trước, đuổi theo cho ta.

Hoa Vị Ương thông qua giày, cảm thụ được phương hướng.

Sơn cốc hướng đông của chợ đen.

Yến Khinh Vũ nằm trong sơn động.

Khắp nơi này bày thật dày cỏ dại dây leo, còn tô điểm thêm cánh hoa.

Trước sau còn cắm thêm hai bó đuốc, cháy hừng hực.

Nàng nằm trên mặt đất toàn thân đều khó chịu, vô cùng hối hận làm sao lại chịu cho hai tên khốn kiếp Tiêu Phượng Ngô kia giật dây, nằm ở đây làm mồi nhử.

Hoa Vị Lạc chạy tới nơi này, mắt nhìn tình cảnh trong sơn động.

- Đều chuẩn bị xong? Không nghĩ tới Mộ Dung huynh đệ lại suy tính chu đáo như thế.

Hai mắt Hoa Vị Lạc tỏa sáng.

Các đệ tử Xích Tiêu tông cũng đều lộ ra nụ cười tà ác, động phòng?!
Không nghĩ tới Mộ Dung Xung cũng thật biết chơi!
- Đều đi ra bên ngoài trông coi cho ta.

Hoa Vị Lạc vốn định mang về tông môn từ từ dạy dỗ, nhưng nếu Mộ Dung Xung đã có lòng như vậy, sao có thể phụ lòng người ta.

Hắn, ưa thích loại tư tưởng này.

Các đệ tử Xích Tiêu tông cũng rời khỏi sơn cốc, thay vị sư đệ này trông coi thật tốt.

Dựa theo tình huống cũ, Hoa Vị Lạc ăn thịt, thường xuyên cho bọn hắn húp miếng canh.

Hôm nay, nói không chừng cũng có thể!
Nghĩ tới đây, bọn hắn đứng trong bóng đen phát ra tiếng cười quái dị.

- Cái động này bố trí không tệ lắm.

Hoa Vị Lạc đã lâu không có hưng phấn như vậy.

Lần đầu tiên trãi nghiệm qua tư tưởng nguyên thủy như thế.

- Cực phẩm! Nếu như lại nuôi hai năm, khẳng định sẽ càng màu mỡ.

Hoa Vị Lạc cẩn thận quan sát thiếu nữ nằm trên đất.

Tuổi tác không lớn, cũng cỡ chừng mười ba ~ mười bốn tuổi, toàn thân tràn đầy sức sống thanh xuân.

Da thịt trắng nõn trơn nhẵn, ngũ quan đẹp đẽ vừa đúng.

Là một mỹ nhân bại hoại, qua mấy năm nữa khẳng định sẽ càng mỹ lệ, động lòng người hơn.

Môi đỏ miệng nhỏ, vô cùng mê người.


Thân thể nha...!
Phía trên chập trùng lên xuống, hai bên đường cong linh lung.

Mấu chốt nhất là, đây là nữ nhi của tướng quân, là nữ hài bên cạnh Khương Phàm.

Hoa Vị Lạc cảm giác trong lòng có một ngọn lửa nhỏ đang cháy.

Yến Khinh Vũ mặc dù nhắm mắt nhưng lại có thể rõ ràng cảm nhận được một đôi mắt nóng bỏng ngắm nhìn khắp nơi trên thân thể nàng để toàn thân nàng không được tự nhiên.

- A? Cô tỉnh dậy rồi sao?
Hoa Vị Lạc bỗng nhiên chú ý tới con mắt cùng biểu lộ của nữ hài đều rất mất tự nhiên.

Yến Khinh Vũ nhịn không được, phóng người lên, giận dữ mắng mỏ Hoa Vị Lạc.

- Ngươi là tên bại hoại cặn bã!
- Tỉnh dậy mới thú vị.

Đến đây, nhìn vào mắt ca ca.

Đêm nay ca ca dạy ngươi...!
Con mắt Hoa Vị Lạc dần dần tạo nên gợn sóng.

Lúc này, sau lưng đột nhiên truyền đến một tiếng nói thô cuồng.

- Tới tới tới, nhìn mắt ông đây!
Sắc mặt Hoa Vị Lạc hơi biến, bỗng nhiên quay đầu.

Trong chớp mắt, một thân ảnh hùng tráng phóng tới giống như một đầu trâu điên.

Bành!!
Quả đấm to lớn nhấc lên cương khí đánh vào bụng Hoa Vị Lạc.

- Oa a...!
Hoa Vị Lạc vội vàng không kịp chuẩn bị, thân thể bỗng nhiên cong lên, cách mặt đất bay ra ngoài.

- Biến đi ra ngoài!
Yến Khinh Vũ xoay chuyển người bay lên, cặp đùi mảnh khảnh giống như roi sắt quất vào phía sau lưng Hoa Vị Lạc.

Hoa Vị Lạc kêu thảm một tiếng, lại nhào tới phía Tiêu Phượng Ngô.


Tiêu Phượng Ngô vung bàn tay lên, một tay bóp lấy cái cổ trắng tuyết của Hoa Vị Lạc, kéo tới trước mặt:
- Tiểu tử, nhìn gia gia thế nào, có cảm giác không? Gia gia hiện tại rất có cảm giác!
- Ngươi...!Ngươi là ai...!
Trong lòng Hoa Vị Lạc kinh hãi, con mắt lập tức nổi lên gợn sóng, muốn nhìn chằm chằm con mắt Tiêu Phượng Ngô.

Nhưng......!
- Ta nhổ vào! Phi!
Tiêu Phượng Ngô liên tiếp phun ra hai ngụm nước bọt, phun vào trong mắt Hoa Vị Lạc.

- A! Tên hổn đản ngươi!! Ngươi dám phun ta!
Hoa Vị Lạc có bệnh thích sạch sẽ, luống cuống tay chân lau con mắt.

- Tiểu hoa tặc, bay lên đi...!
Tiêu Phượng Ngô xoay quanh ở tại chỗ, mang theo Hoa Vị Lạc, dùng sức lực to lớn quăng hắn về phía bên ngoài sơn động.

- Người đâu, có ai không!
Hoa Vị Lạc đâm vào trên mặt đất, lộn nhào mấy vòng muốn xông ra ngoài.

Một vòng ánh sáng màu bạc từ trên trời giáng xuống như thác nước đánh vào trên người hắn.

Hoa Vị Lạc lạnh cả người, lại không tin được mà bay lên.

Đây là lực lượng gì?
Hoa Vị Lạc không bị khống chế mà xoay người lại, an an ổn ổn nằm trên mặt đất.

- Nhắm mắt lại!
- Nếu không ta móc mắt của ngươi!
Chu Thanh Thọ mỉm cười, lại đạp một chân mạnh xuống thằng em phía dưới Hoa Vị Lạc.

- Không được!!
Hoa Vị Lạc thét lên, toàn thân căng cứng, dùng sức nhắm mắt lại:
- Các ngươi là ai? Các ngươi muốn làm gì!.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK