Mục lục
Đan Đại Chí Tôn
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

- Có thể nói một chút lý do không?

- Ngươi thói quen bị động sao? Có người ngày ngày muốn nhìn trộm bí mật của ngươi, ngươi chẳng phải đứng ngồi không yên.

Khương Phàm cười cười:

- Vậy cũng đúng.

- Nếu như lựa chọn bị động, ngươi sẽ bị động khắp nơi, đang ở trong bị động chờ đợi may mắn, cầu nguyện bọn hắn không có phát hiện bí mật, sau đó tự mình rút đi. Nhưng kết quả, không phải ngươi khống chế, mà là bọn hắn.

- Nếu như lựa chọn chủ động, ngươi có thể chủ động khắp nơi, trong lúc chủ động lại tìm kiếm hi vọng, chí ít kết quả cuối cùng, ngươi có thể tranh thủ.

Khương Phàm chậm rãi gật đầu, lời nói này đã nói đến trong lòng hắn:

- Còn có nguyên nhân khác không?

- Mấy điểm ngươi nghĩ đến kia chính là lý do. Nếu quả thật muốn ta lại nói thêm một cái, ta cảm giác ở sâu trong nội tâm ngươi, rất chờ mong đối kháng cùng Nhân Gian Ngục, mà sớm muộn ngươi cũng muốn cùng Nhân Gian Ngục đối đầu, đây chính là cơ hội.

- Nhưng ta thật sự có lo lắng, ta sợ biến khéo thành vụng.

Khương Phàm không biết vì sao, vậy mà lại nguyện ý thảo luận cùng Nạp Lan Thanh Cảnh.

Khả năng do tính cách Nạp Lan Thanh Cảnh an tĩnh, để hắn rất dễ chịu, cũng có thể là chuyện này hắn thật cần một Người đứng xem để nói chuyện.


- Ngươi là lo lắng, hay là đang sợ sệt?

- Ta thật không sợ nàng, chỉ là bây giờ còn không phải thời điểm đối mặt.

- Cái gì mới là thời điểm? Nàng lại có cái gì đáng sợ!

Nạp Lan Thanh Cảnh tùy ý khẽ nói, lại làm cho Khương Phàm trầm mặc.

Đúng vậy, lúc nào mới là thời điểm, kết minh với Cửu Thiên Thần Giáo? Hay là chờ hoàn thành các loại chuẩn bị?

Cái gọi là thời điểm, chẳng phải là thời điểm chân chính làm tốt đối mặt thiên hạ? Một khắc này sợ rằng phải chờ tới khi ta đăng lâm Bách Tộc chiến trường.

Thiệu Thanh Duẫn lại có cái gì đáng sợ?

Nếu nàng đang chờ hắn, chính là muốn giết hắn, là muốn báo thù!

Bất luận như thế nào, nàng giống như đều không có tất yếu lập tức liền công nhiên tuyên cáo thiên hạ, bởi vì như vậy vừa đến, hoàng đạo các phương đều sẽ bổ nhào tới, nàng ngay cả cặn bã cũng không chiếm được.

Cho nên tại giai đoạn trước, Thiệu Thanh Duẫn sẽ chỉ cùng hắn đấu đá, tìm cơ hội, thực sự không được, mới có thể chiêu cáo thiên hạ.

Nạp Lan Thanh Cảnh lại nói:

- Ngươi lo lắng bại lộ, kỳ thật chỉ là chủ động xuất kích tạo thành cục diện bết bát nhất, nhưng bây giờ vẫn chưa đi đến một bước kia. Nhìn vấn đề đơn giản. Đầu tiên, nếu chúng ta lựa chọn chủ động xuất kích liền cầm quyền chủ động, cũng sẽ dùng hết khả năng khống chế lại cục diện. Thứ hai, coi như cuối cùng thất bại thì đã có sao, Thiệu Thanh Duẫn nàng dám thật công bố với thiên hạ sao? Lực lượng của Thiệu Thanh Duẫn nàng, chúng ta gánh không được sao? Cho nên, còn gì mà phải sợ?

Khương Phàm tươi cười, trong lòng lại dễ dàng chút:

- Cám ơn ngươi!

Nạp Lan Thanh Cảnh nói:

- Ta hiểu rõ ngươi, luôn luôn không sợ hãi, hào hùng nhiệt huyết, xem như tình huống tuyệt vọng, cũng có thể dứt khoát bước về phía trước, từ bên trong cái chết ôm đi ra hi vọng. Tính cách như ngươi đây luôn có thể cảm nhiễm đến người bên cạnh, mang đến cho người ta hi vọng vô hạn. Nhưng lần này, ngươi thật giống như không phải là đang lo lắng, mà không nguyện ý đối mặt, hoặc chính ngươi đều không có nghĩ đến phải làm như thế nào để đi đối mặt.

Khương Phàm lại đứng vững, cũng hoảng hốt.

Đúng vậy, rốt cuộc ta đang lo lắng chuyện bản thân, hay là đang lo lắng về nàng?

Hắn yêu nàng không?

Xác thực yêu!

Nàng yêu hắn không?


Có lẽ, đã từng yêu.

Bọn hắn từng có qua thời gian mỹ hảo không?

Xác thực cũng từng có.

Ngay cả Thiên Hậu đều từng nhắc nhở qua hắn, hắn có chút quá mê luyến Thiệu Thanh Duẫn, mê luyến tính cách của nàng, mê luyến phong tình phía sau sát phạt trong nàng.

Thế nhưng, hình ảnh sinh mệnh sau cùng, lại là khuôn mặt nàng dữ tợn đến điên cuồng, cùng đầu lâu đẫm máu bày đầy bên cạnh nàng.

- Thiệu Thanh Duẫn...

Khương Phàm ngẩng đầu, nhìn về phía Trung Vực xa xôi.

Nạp Lan Thanh Cảnh không có quấy rầy Khương Phàm, bình tĩnh nhìn hồ nhỏ trước mặt trong cánh rừng.

Thật lâu...

Khương Phàm từ trong hoảng hốt tỉnh táo lại, cười khổ hai tiếng.

- Ta bỗng nhiên cảm giác đi cùng với ngươi...

- Sợ hãi?

Nạp Lan Thanh Cảnh cười nhạt.

- Thế thì không có.

Khương Phàm không biết nên nói thế nào, tựa như bị gỡ trái tim ra, đào ra bí mật tầng sâu nhất, nội tâm thật sự nhất.


- Nếu như không có chuyện khác, ta cần phải trở về.

- Ngươi ở lại đây mấy ngày đi, ta sẽ mời người Sí Thiên giới điều phối đan dược cho ngươi, giúp ngươi khôi phục hai chân.

- Cái này không cần, ta đã quen ngồi xe lăn. Ta dò xét nội tâm người khác, bảy phần dựa vào linh văn, ba phần dựa vào suy tư, xe lăn để cho ta an tĩnh, để cho ta có thể tốt hơn suy nghĩ.

- Cái kia... Ngươi có gì cần không, ta có thể mời ngươi đến giúp đỡ không.

- Đừng có khách khí như vậy, chúng ta không phải người ngoài.

Khương Phàm đẩy Nạp Lan Thanh Cảnh tiếp tục đi lên phía trước, thuận miệng hỏi một câu:

- Nếu như ta thật sự chủ động xuất kích, ngươi cảm giác phương pháp thích hợp nhất là cái gì?

- Bước đầu tiên, bắt lấy người phụ trách cửa hàng Thanh Bình, cao điệu tuyên cáo, Nhân Gian Ngục chính là kẻ cầm đầu đồ sát toàn tộc U Mộng. Nhân Gian Ngục lúc đầu còn sẽ không coi trọng, sẽ chỉ nghĩ đến phái người đến hoạt động điều giải, bởi vì bọn hắn không tin ngươi dám khiêu chiến thật.

- Một bước này nhất định phải nhanh, không thể thả đi bất kỳ một vấn đề gì. Chỉ cần khống chế bọn hắn, chẳng khác nào khống chế báo cáo điều tra của bọn hắn, những vấn đề mà tổ chức thần bí hiểu rõ về ngươi, liền cực hạn tại ngươi có chút vấn đề, chỉ thế thôi.

- Bước thứ hai, điều Kiều gia và Ác Nhân cốc lên phía bắc Trung Vực, tại thời gian ngắn nhất bôn tập(*) các cứ điểm của Nhân Gian Ngục, có thể giết thì giết, có thể hủy thì hủy. Một đòn đánh trọng thương Nhân Gian Ngục, tuyên cáo với thiên hạ ngươi là đến thật.

- Một bước này càng mấu chốt, phải làm đến vô cùng tàn nhẫn nhất, làm đến tuyệt nhất, để toàn bộ ánh mắt Nhân Gian Ngục tập trung đến bên trên báo thù, triệt để xem nhẹ ngọc thạch.

- Bước thứ ba, phái Ác Nhân cốc bí mật liên hệ tổ chức sát thủ khác ở Nam Bộ, liên hợp tập kích Nhân Gian Ngục. Bước này trọng điểm là phải triển khai khai chiến toàn diện, không chết không thôi, kiềm chế tất cả tinh lực Nhân Gian Ngục lại, tránh cho trong thời gian ngắn lại điều tra ngươi.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK