Mục lục
Đan Đại Chí Tôn
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Đệ tử bát trọng thiên, cửu trọng thiên đều hận không thể đứng ra tự tay giáo huấn Khương Phàm. 

Đại Diễn Thánh Chủ nhìn Khương Phàm thật sâu. 

Dìm nước Hoang Mãng nguyên đã hiện ra hắn điên cuồng. Biểu hiện tại thời khắc này, lại thể hiện ra sát tính mãnh liệt. 

Mà, hắn lại còn là Đại Thừa thánh văn. 

Sứ mệnh thánh địa là bảo vệ chúng sinh, có vẻ như không nên tồn tại người như thế này. 

Khương Phàm không để lọt vào mắt sự tức giận của Ly Hỏa thánh địa. 

- Bồ Đề Dương Linh Đan đã chuẩn bị xong chưa? Không phải các ngươi muốn làm săn giết gì đó sao, tất cả thánh địa phái bao nhiêu người, chừng nào thì bắt đầu! 

Ly Hỏa Thánh Chủ trầm giọng nói: 

- Tất cả thánh địa đều mang theo khoảng mười người, không kém bao nhiêu, nếu như thế này, trong vòng năm ngày, cuối cùng Bồ Đề Dương Linh Đan ở trên tay người nào thì sẽ liền về người đó. 

Các đệ tử Hồn Thiên thánh địa và Linh Kiếp thánh địa đưa ánh mắt sắc bén tiếp cận bọn người Khương Phàm. 

Bọn đệ tử Vô Hồi quá này phách lối. 

Nhất định phải hung hăng giáo huấn! 

- Bọn hắn đúng là đã liên hợp. 

Dạ An Nhiên nhẹ giọng nhắc nhở. 

- Đánh nổ bọn hắn. 

Cơ Lăng Huyên kích động, nếu như chỉ là Ly Hỏa thánh địa còn không sao. 

- Khương Phàm biểu hiện đặc sắc như vậy, ta đều không thể chờ đợi được nữa. 

Toàn thân Tiêu Phượng Ngô cũng đã tăng vọt chiến ý, từ sau khi lột xác thành Thánh linh văn, hắn còn chưa có thỏa thích phóng thích qua. 

Đại Diễn Thánh Chủ nói: 

- Phía trước sớm đã bố trí tốt một sơn lâm phạm vi trăm dặm, Linh Yêu cũng đều thanh lý qua. 

Ly Hỏa Thánh Chủ nói: 

- Lên đường đi, hôm nay liền bắt đầu. 

Đại Diễn Thánh Chủ cười nhạt nói: 

- Không nên gấp gáp, các vị là khách ở xa tới, ta với tư cách chủ nhân còn chưa có tiếp đãi các vị. Không ngại ở lại đêm nay trước, sáng sớm ngày mai lại bắt đầu. 

Các túc lão Đại Diễn thánh địa cũng nói: 

- Bây giờ cũng đã xế chiều, buổi sáng ngày mai lại bắt đầu. 

Bọn người Ly Hỏa Thánh Chủ do dự một chút, vẫn tiếp nhận lời mời. 

- Đi thôi, đến Đại Diễn thánh địa nhìn xem. 

Vô Hồi Thánh Chủ mang theo bọn người Khương Phàm đi đến phía trước. 

- Xin mời. 

Đại Diễn Thánh Chủ tự mình dẫn đường. 

Trong thánh địa đã sớm bắt đầu bận rộn chuẩn bị tiệc tối, số lượng lớn thanh niên đệ tử nhao nhao tụ tập tại lối vào thánh địa, muốn nhìn các thiên tài đến từ liên minh Thánh Địa Nam Bộ một chút. 

Ngay cả Tô Triệt cũng đều ở trong đó. 

- Khương Phàm, lại gặp mặt. 

Tô Triệt nhìn thấy Khương Phàm, cười lắc đầu. 

Cái tên gia hỏa luôn mồm phiền chán thánh địa này lại là đệ tử Vô Hồi thánh địa. 

- Có cơ hội luận bàn một chút. 

Khương Phàm phất tay chào hỏi. 

Đám đệ tử thiên tài Đại Diễn thánh địa nhao nhao nhíu mày, cùng Tô Triệt luận bàn một chút? 

Tiểu tử này thật đúng là không biết trời cao đất rộng. 

- Nếu có dũng khí như thế, bây giờ liền luận bàn đi. 

Thác Bạt Hoằng đứng cách đó không xa hừ lạnh. 

Tiêu Phượng Ngô nhìn sang bốn chỗ: 

- Vị huynh đệ Tô Triệt này, thánh địa các ngươi nuôi chó sao? 

- Không có. 

- Hình như vừa rồi ta có nghe được tiếng chó sủa. 

- Ngươi muốn chết? 

Thác Bạt Hoằng giận dữ mắng mỏ. 

- Còn rất vui mừng. Không được liền làm thịt đi, đêm nay ăn thịt chó. 

Tiêu Phượng Ngô nháy mắt với Thác Bạt Hoằng: 

- Ngươi cảm thấy là nướng được, hay là hầm thì được. 

Thác Bạt Hoằng thản nhiên nói: 

- Chớ cùng hắn chấp nhặt, một con thú thô lỗ. 

Tiêu Phượng Ngô liếc nhìn nam tử kia: 

- Ngươi tên là gì? 

- Thượng Minh Giới! 

- Thượng Minh Giới, ngươi thật may mắn, thật hâm mộ ngươi. 

- Hâm mộ ta? 

Thượng Minh Giới nhíu mày nhìn hắn. 

- Hâm mộ ngươi tuổi còn trẻ đã quen biết được ta. 

Tiêu Phượng Ngô cởi mở cười một tiếng với nam tử, sau đó bước nhanh đi theo bọn người Khương Phàm. 

- Không biết xấu hổ? 

Thượng Minh Giới nghĩ nghĩ mới hiểu được là có ý gì. 

- Oa, nữ hài xinh đẹp ở nơi này cũng không ít. 

Tiêu Phượng Ngô nhìn các đệ tử Đại Diễn thánh địa tụ tập xung quanh, ngoại trừ khí tức một vài thiếu niên tháo vát thì còn có rất yêu nữ hài xinh đẹp kiều sắc thượng giai. Cả người tư thế cao gầy, tóc dài tới eo, bọn họ đều đang nhìn chằm chằm Tiêu Phượng Ngô, trong đôi mắt xinh đẹp hiện ra gợn sóng thản nhiên. 

- Cô nương, thích ta sao? Thích thì liền lớn tiếng nói ra. 

Tiêu Phượng Ngô huýt sáo với nữ hài nhi: 

- Đừng cho rưangf ta dáng dấp đẹp trai liền nghĩ ta xa không thể chạm cao, kỳ thật ta là hải nạp bách xuyên(*). 

(*) Có thể dung nạp được tất cả hàng trăm con sông lớn. 

Phốc phốc... 

Rất nhiều nữ hài nhi nhịn không được mà cười ra tiếng. 

Hàn Ngạo ở phía sau lắc đầu, đó là cái quái gì. 

- Bỉ Mông thú. 

Nữ hài nhẹ giọng đánh giá Tiêu Phượng Ngô. 

- Hình như đó là Thú Vương mãnh thú, không ngờ lại xuất hiện trong linh văn. 

- Còn có Dực Long màu đen. Vô Hồi thánh địa từ đâu tìm được nhiều Thú linh văn cường hãn như vậy? 

Tô Triệt đi qua bên cạnh nàng: 

- Bảy đệ tử Vô Hồi thánh địa này rất mạnh, tất cả đều là Thánh linh văn. 

Nữ hài nhi đuổi theo Tô Triệt: 

- Ta không nhìn ra Thú linh văn của Khương Phàm. 

Tô Triệt nói: 

- Ngày mai bọn hắn sẽ có thi đấu săn giết, nếu có hứng thú, ngươi có thể đi nhìn. 

Xa xa trong một đỉnh núi, một tiểu cô nương non nớt đang đón gió núi, ngắm nhìn cửa vào thánh địa, trong đôi mắt sáng tỏ nổi lên tinh mang, nhìn qua hơn năm ngàn mét, rơi xuống trên thân Khương Phàm. 

- Hắn tới rồi. 

Một lão nhân tóc trắng xoá hầu ở sau lưng tiểu cô nương, hốc mắt trống rỗng cũng "Nhìn" về nơi xa. 

- Hắn... Tới... 

Tiểu cô nương thì thào khẽ nói, trên gương bên phấn nộn toát ra vẻ mặt phức tạp không hợp tuổi tác. 

- Ngài muốn đi gặp hắn một chút không? 

Lão nhân thấp giọng hỏi, thân thể già nua hơi nghiêng về phía trước, tất cung tất kính. 

- Hắn còn nhớ ta không? 

Tiểu cô nương mỉm cười, trong hốc mắt xinh đẹp bất chợt đầy lệ quang. 

Lão nhân khẽ nói: 

- Ngài đã chịu đau đớn ngàn năm hủy xương đốt máu, không phải vì muốn gọi hắn trở về sao? Hắn...đã trở về rồi... 

- Ta muốn gặp hắn. 

Tiểu cô nương thì thào nói nhỏ, ngàn năm thê lương, ngàn năm chờ đợi, chính là đang mong đợi có thể lại lần nữa trùng phùng, nhưng giờ khắc này, nàng lại do dự.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK