Mục lục
Đan Đại Chí Tôn
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

- Các ngươi muốn cái gì?

- Muốn ngươi!

- Trước khi nói chuyện phải động não. Nếu như trước khi bắt người, ngươi đến Kiều gia đàm phán, muốn cái gì đều có thể thương lượng, nhưng người đều đã đưa qua, lại mới bàn điều kiện, ngươi đang hoài nghi trí thông minh của ai?

Nam tử kéo khóe mắt ra, ho nhẹ vài tiếng, thể hiện nghiêm nghị lại:

- Ngươi dám nói chuyện với ta như vậy, ta chính là Ác Nhân Vương, không sợ chết ở chỗ này?

Khương Phàm cười khẽ:

- Một kẻ lặp đi lặp lại mình là Ác Nhân Vương Ác Nhân Vương? Các ngươi là thế lực hắc ám, hay là lưu manh sơn phỉ?

- To gan!!

- Đừng giả bộ, nếu Ác Nhân cốc nguyện ý chủ động bắt người đưa đến Kiều gia, hẳn là có chút liên quan cùng Kiều gia, nếu đã có liên quan cùng Kiều gia thì sẽ không sát hại người của Kiều gia.

- Chúng ta sẽ không đụng người Kiều gia, nhưng ngươi chỉ là người ngoài.

- Nếu chướng mắt người ngoài như ta đây, muốn ta, đi thẳng đến Kiều gia bắt ta là được rồi, còn cần đắc tội Tô gia, lại ta mang theo tới nơi này?

- Mặc dù đầu ngươi không dùng được, nhưng cũng không giống là kẻ giữ cửa, ngươi ngồi ở chỗ này hẳn không phải thưởng thức phong cảnh, chỉ có thể là đang chờ ta. Nếu đang chờ ta, cũng đừng lề mề nữa. Hoặc là, truyền chỉ lệnh Ác Nhân Vương, hoặc là bàn bạc cùng ta.

Đầu ta không dùng được?

Khóe mắt nam tử lại kéo ra, đứng dậy đưa lưng về phía Khương Phàm, nhìn về cung điện.

Trong đại điện, Ác Nhân Vương khẽ nhíu mày, mặt mười một vị Huyết Sát lộ vẻ xấu hổ.

Khương Phàm hướng về phía đại điện hô to:

- Ác Nhân Vương, ra đi.

Ù ù...

Cửa điện nặng nề chậm rãi rộng mở ra, bên trong tráng lệ, kim quang lượn lờ.

Một thân ảnh tang thương từ bên trong đi ra.

- Vô Hối?

Khương Phàm hơi kinh ngạc, tại sao hắn lại ở chỗ này?

Trách không được trước đó hắn không tìm thấy Kiều Vô Hối ở sau núi, thì ra đã sớm tới Ác Nhân cốc.

- Phụ thân.

Kiều Vô Hối hành lễ với Khương Phàm.

Đúng vào lúc này, Chu Tước linh nguyên trong khí hải Khương Phàm đột nhiên phát ra tiếng gáy to mát lạnh, đáy mắt bùng lên tinh quang, lệ khí khuấy động khí hải.

Nó giương cánh gáy to, nhấc lên kim quang hoa mỹ.

Kim quang như điện, xông ra khỏi khí hải, quét sạch kinh mạch cùng mạch máu toàn thân.

Toàn thân Khương Phàm nổi lên từng cơn nóng hổi, đường vân màu vàng tinh mịn không bị khống chế hiển hiện trên làn da, linh văn trên trán càng huy động ánh sáng kịch liệt, chiếu thấu cả thắt lưng gấm.

Cả người đều trở nên mạnh mẽ, từ bên trong ra ngoài phát ra khí thế hung liệt uy nghiêm.

Lại là cảm giác này?

Hai con ngươi Khương Phàm hóa thành mắt dọc, lóe ra thần quang, nhìn chằm chằm cửa điện rộng mở.

Một nam tử mặc áo choàng từ bên trong đi tới, long hành hổ bộ, bá khí nghiêm nghị, bộc lộ ra khí thế bức người.

Mười một vị nam nữ tử đi theo ở sau lưng, cả người khoác y phục màu máu, dáng dấp phi phàm, nhưng đều hơi cúi đầu, vẻ mặt cung kính.

Nam tử trên băng ghế đá trước đó tranh thủ thời gian nhảy dựng lên, đứng ở bên trong mười một người kia.

- Ác Nhân cốc, Ác Nhân Vương, Khương Diễm.

- Huyết Sát, Ác Nhân cốc, Chu Bất Dĩ, An Minh Hề, Ngư Cung, Hoàng Lâm, Lãnh Tuyền, Bạch Tai...

Theo Khương Diễm dẫn đầu, mười hai Huyết Sát theo thứ tự báo danh, giọng nói có to rõ, có trầm thấp, có mát lạnh, có khàn khàn, vang vọng cả sơn cốc, thật lâu.

Kiều Vô Hối chuyển thân thể già nua, quỳ xuống trước Khương Phàm.

Bọn người Khương Diễm ngẩng đầu nhìn về phía Khương Phàm, hít sâu một hơi, thẳng tắp quỳ xuống, hai tay chụp lấy đầu:

- Thăm viếng Thần Hoàng!

Khương Phàm nhìn bọn người Kiều Vô Hối trước mặt đột nhiên quỳ xuống, chau mày, hai tay nắm chặt, sau một lát, toàn thân cuồn cuộn nhiệt lưu, trở nên nóng hổi, trở nên xao động, phảng phất muốn bị bỏng huyết cốt, nhóm lửa cả linh hồn.

Một suy nghĩ kinh người lấp lóe lên trong đầu.

Ác Nhân cốc là Kiều Vô Hối khai sáng?

Ác Nhân Vương chính là Kim Thai?

Đan Hoàng đều kinh ngạc trong thức hải Khương Phàm.

Kiều Vô Hối lại ở trong hoàng thành, ở trước mặt hoàng thất, sáng lập một thế lực hắc ám như vậy.

Xem ra, ngay cả người Kiều gia cũng không biết.

Khương Phàm chấn kinh, càng vui mừng hơn.

Không hổ là nhi tử của hắn, vậy mà lại bí mật chuẩn bị thành viên tổ chức cường đại như thế này cho hắn. Lại còn là không coi hoàng thất vào đâu, còn che giấu ròng rã tám trăm năm?

Nếu như không phải kiềm chế từng vấn đề, cần điệu thấp, cần ẩn giấu, Kiều Vô Hối còn có thể làm lớn hơn.

Hổ phụ không sinh khuyển tử!

Đan Hoàng đang rung động ở trong đầu Khương Phàm, lần này đúng là bị kinh động.

Kiều Vô Hối mời Khương Phàm đến đại điện, kỹ càng giới thiệu tình huống Ác Nhân cốc.

Cho dù là Khương Phàm đã chuẩn bị sẵn sàng, vẫn còn có chút sợ hãi và thán phục.

Ngoại trừ Ác Nhân cốc trong hoàng thành ra, Kiều Vô Hối lại còn bí mật sáng lập phân bộ số lượng lớn tại các địa vực phương bắc, lấy các tên cùng phương thức khác nhau tồn tại.

Mười hai Huyết Sát, chính là chưởng khống giả phân bố ở các nơi.

Là tầng cao nhất!

Khương Phàm ngồi mặt đối mặt Khương Diễm, vẻ mặt đều có chút phức tạp.

Khương Phàm nhìn Khương Diễm, giống như nhìn mình hai mươi năm sau, hai người ngũ quan vô cùng giống nhau, chỉ là bởi vì nguyên nhân đã trải qua cùng tính tình các loại, khí chất khác nhau, đến mức bộ dáng cũng cảm giác có chút khác biệt.

Mặc dù hắn đang mong đợi gặp được Kim Thai khác, nhưng đến giờ phút này lại không biết mình nên dùng cách gì để đối mặt.

Dù sao Kim Thai cũng chính là huyết nhục kiếp trước của hắn.

Khương Diễm nhìn Khương Phàm, tựa như nhìn khoảng thời gian thiếu niên đã từng của mình.

Mặc dù đã tiếp nhận hiện thực, cũng lựa chọn đi theo, nhưng thời điểm đối mặt, tâm tình vẫn còn có chút phức tạp.

Chỉ là bởi vì thức tỉnh ở thời gian khác biệt, hắn đã bỏ lỡ Linh Hồn Luân Hồi, biến thành "Phế phẩm", thậm chí muốn biến thành khẩu phần lương thực.

Tầng cao nhất vô cùng an tĩnh, Kiều Vô Hối, mười hai Huyết Sát đều lui ra ngoài, chỉ để lại hai người bọn họ, hoặc phải nói là "Một người".

- Ta là ta, ngươi là ngươi. Ngươi không thuộc về ai, ngươi chỉ thuộc về chính ngươi. Nếu như ngươi có dã tâm, không ngại theo ta. Nhưng, đầu tiên ngươi phải hiểu, ngươi đi theo ta không phải bởi vì muốn giúp ta hoàn thành giấc mộng của ta, mà muốn sống ra phấn khích của chính ngươi. Nhìn thế gian phồn hoa một chút, gặp anh hào bát phương một lần, làm một trận đại sự oanh oanh liệt liệt để thế nhân khiếp sợ. Dù là… phải chết trên đường.

Khương Phàm lên tiếng trước, thể hiện thái độ của mình, cũng tương đương làm ra quyết định của mình.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK