Mục lục
Quý Phi Mỗi Ngày Chỉ Muốn Làm Cá Muối
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Bạch trắc phi nhỏ nhẹ nói “Thần thiếp biết được Điện hạ suýt chút bị thương, trong lòng bất an, gió lại có hơi lạnh, nên bệnh mới tái phát, khụ khụ, đều tại thần thiếp quá vô dụng.”

Lạc Thanh Hàn hỏi “Đã gọi thái y chưa?”

Ánh mắt Bạch trắc phi dịu dàng như nước, giọng nói ngày càng mềm mại dễ nghe “Chỉ là chút bệnh vặt, không cần phiền đến thái y, thần thiếp về nghỉ một chút sẽ khỏi thôi, đa tạ Điện hạ quan tâm.”

“Có bệnh thì nên điều trị kịp thời, lát nữa nàng phái người cầm lệnh bài của ta đến Thái y viện tìm người xem thử đi.”

Bạch trắc phi hơi cúi đầu, khuôn mặt trắng nõn phiếm hồng, lộ ra một chút thẹn thùng của nữ nhi, rất là mê người.

Bạch trắc phi đáp khẽ một tiếng.

“Vâng.”

Trần lương viên cố nén ghen tị trong lòng, cười nịnh nói “Điện hạ tốt với Bạch tỷ tỷ quá.”

Bạch trắc phi khẽ nói “Điện hạ đối với ai cũng tốt hết.”

Trần lương viên cố ý lộ ra dáng vẻ ngây ngô “Không có đâu, Điện hạ tốt với tỷ tỷ nhất đó!”

Bạch trắc phi không nói nữa, chỉ nhìn Thái tử bằng ánh mắt dịu dàng.

Trong lòng Lý trắc phi đã mắng Bạch trắc phi máu chó đầy đầu.

Ả bạch liên hoa này thật biết giả vờ yếu đuối để thu hút sự chú ý của Thái tử Điện hạ, thật không biết xấu hổ!

Còn Trần lương viên đúng là không có não, chỉ biết tâng bốc ả bạch liên hoa kia, cho rằng như vậy thì sẽ có chỗ đứng trong Đông cung này sao? Nằm mơ đi!

Lý trắc phi đảo mắt, nở nụ cười tươi tắn quyến rũ.

“Điện hạ, gần đây thần thiếp đang luyện tập điệu múa Tây Vực, cũng đã thông thạo đôi chút, không biết Điện hạ tối nay có thể đến chỗ thần thiếp thưởng thức không?”

Chúng phi tần thầm nghĩ, mẹ kiếp.

Bạch trắc phi chỉ thu hút sự chú ý của Thái tử, mà Lý trắc phi lại kéo Thái tử qua đêm ở chỗ ả! Quá trơ trẽn!

Lạc Thanh Hàn lạnh giọng nói “Nói sau đi.”

Lý trắc phi không muốn từ bỏ, tiếp tục nũng nịu đeo bám, cố gắng làm hắn thay đổi ý định.

Các phi tần khác cũng không muốn vụt mất cơ hội, ai nấy đều vắt óc tìm lý do để Thái tử qua đêm ở chỗ mình.

Lạc Thanh Hàn bất động.

Cảnh tượng này từ nhỏ đến lớn hắn đã nhìn quen rồi.

Ánh mắt hắn quét qua các nàng, cuối cùng dừng lại trên người Tiêu Hề Hề.

Lúc này, tất cả nữ nhân đang ra sức tranh sủng, chỉ có Tiêu Hề Hề là người duy nhất vẫn còn ăn.

Vỏ trái cây đã chất thành đống trước mặt nàng.

Nhìn số lượng thì hẳn là nàng đã ăn rất nhiều trước khi hắn đến.

Lạc Thanh Hàn nhịn không được gọi một tiếng.

“Tiêu lương đệ.”

Tiêu Hề Hề ngẩng đầu lên, trong miệng vẫn đang nhai thức ăn, hai má căng phồng.

Lạc Thanh Hàn nhớ đến con sóc nhỏ mà hắn nuôi khi còn nhỏ.

Dáng vẻ nàng lúc này rất giống con sóc đó.

Có chút đáng yêu.

Lúc Thái tử gọi Tiêu lương đệ, tất cả nữ nhân đều ngậm miệng, đồng loạt quay lại nhìn Tiêu Hề Hề.

Tiêu Hề Hề gần như tàng hình, chỉ trong nháy mắt đã trở thành tâm điểm của hiện trường.

Tiêu Hề Hề nhanh chóng nuốt thức ăn trong miệng, rồi đứng dậy.

“Điện hạ có gì dặn dò?”

Lạc Thanh Hàn xoay tách trà trong tay, thờ ơ nói “Ngày mai là thọ thần của mẫu hậu, buổi tối sẽ tổ chức yến tiệc ở Phượng Thê viên, đến lúc đó nàng cùng ta đến tham dự.”

Tiêu Hề Hề chớp chớp đôi mắt hạnh.

Thọ thần của Hoàng hậu.

Nhất định sẽ có nhiều món ngon nhỉ?

Đi đi đi!

Không đi không phải người!

Nàng hào hứng gật đầu “Được!”

Nếu ánh mắt của chúng phi tần nhìn Tiêu Hề Hề lúc nãy chỉ là đố kỵ ghen ghét, thì ánh mắt của họ bây giờ là đố kỵ ghen ghét nhân lên gấp mười.

Sự đố kỵ nồng đậm đó gần như sắp băm Tiêu Hề Hề thành ngàn mảnh.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK